Phu quân ngây thơ đệ nhất thiên hạ | Hài hước dễ thương lãng mạn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Ba, 20/12/2016 11:12

PHU QUÂN NGÂY THƠ ĐỆ NHẤT THIÊN HẠ

Tác giả: Duyệt Vy

--o0o--

Chương 62: Việc vặt

 

Chương trước        Chương sau

 

Đau khổ và vui sướng đan xen thành đời người, trước mắt cuộc sống của Yến Hồng là đau khổ biến mình thành một con heo sung sướng. Mỗi ngày hết ăn lại ngủ, thỉnh thoảng bị tiền hô hậu ủng che chở đi dạo vòng vòng trong vườn. Thân hình là mây bay, để nó tan đi… May mà phản ứng nôn nghén giảm đi rất nhiều so với thai đầu, thành thử nàng kiên quyết tin rằng thai này sẽ là một bé ngoan yên tĩnh. 

 

Sau tết trung thu, Đông Phương Ngọc đi kinh thành nhậm chức, Việt Dã Thỏ cũng hí ha hí hửng đi theo. Lão đại khá thâm trầm, Việt Dã Thỏ cả ngày hành tung quỷ dị, thành thử không ai biết chuyện tốt của họ rốt cuộc kéo dài đến bao giờ. Thái tử chuẩn bị giám quốc, Đông Phương Tề thân là cánh tay đắc lực của thái tử, đương nhiên cũng phải trở về tiếp tục phụ tá. Tiểu thập lục kêu gào một trận, cuối cùng vẫn đi theo về kinh, chỉ rêu rao lúc Yến Hồng sinh nhất định quay về, dặn nàng đừng quên quyền “bế đầu tiên” của đứa nhỏ thuộc về ai. Vì thế, bên người hai ông bà Công gia chỉ còn mỗi vợ chồng Yến Hồng. 

 

Hiện tại Yến Hồng có một nửa quyền sử dụng phòng tắm riêng của Đông Phương Manh, nàng ngâm mình trong nước nóng không muốn đứng dậy, thoải mái chỉ muốn thở ra. Da đầu đột nhiên bị cái gì đó giật đau quá, Yến Hồng quay đầu nhìn, Cây Đuốc Nhỏ toét miệng cười ngây thơ lộ ra một cái răng xíu xiu mới nhú, nhưng mà tay thì không buông, bé tưởng tóc nàng là dây thừng chắc? = =

 

“Con ngoan, mau thả ra, nương bị con giật đau quá.” Yến Hồng thương lượng với nó. 

 

“Ô a.” Nhóc con lắc đầu thật lẹ, giựt tóc nàng y như nhảy dâu, móng vuốt béo túm thật chặt. Ranh con, cũng không sợ mẹ nó bị hói nữa! 

 

Yến Hồng giả bộ đáng thương dụi mắt: “Cây Đuốc Nhỏ ăn hiếp nương, nương đáng thương quá hu hu.” Cố ý rụt vai giả khóc, vừa khóc vừa dòm qua kẽ hở xem phản ứng của nó. 

 

Quả nhiên Cây Đuốc Nhỏ dừng lại, vẻ mặt cũng trở nên lúng túng, chu mỏ thả vuốt ra, nhào tới ôm đầu nàng: “Nương…” Phát âm hơi nức nở, tóm lại coi như là bình thường gọi nàng. 

 

“Ha ha, chọc con đó.” Yến Hồng vừa thấy cái kiểu sắp xả lũ của nó, lập tức buông tay che mặt ra, làm mặt quỷ với nó.

 

“A a!” Cây Đuốc Nhỏ tức giận, không biết làm cách nào bày tỏ sự phẫn nộ vì bị lừa, chỉ biết trỏ tay vào mẫu thân tỏ ý bất mãn. 

 

“Hì hì, nào, bé ngoan, cùng tắm trắng trắng với mẫu thân.” Yến Hồng gọn gàng lột sạch quần áo Cây Đuốc Nhỏ, bồng nó thả xuống nước, hứng trí bừng bừng muốn dạy nó bơi. Nghe nói bơi lội rất có lợi cho bảo bảo phát triển, nước có lực đẩy, có thể xúc tiến quá trình phát triển của xương cốt, cơ bắp, còn có thể thông qua mát xa da thịt, gián tiếp thúc đẩy phát triển não bộ… Đương nhiên, còn một điểm quan trọng nhất, đó là “bơi lội” là một trong những kỹ năng quan trọng ở thời điểm nguy cấp, chẳng những có thể tự cứu, nói không chừng còn có thể “anh hùng cứu mỹ nhân” đấy! Chủ yếu nhất là, kỹ năng vận động duy nhất mà nàng thành thạo, chỉ có bơi lội… 

 

Cây Đuốc Nhỏ rất thích nghịch nước, vừa xuống nước là hưng phấn lạ thường. Yến Hồng đã đặt sẵn một cái vòng gỗ tròn ở bên bờ ao, coi như là phao cứu sinh nguyên thủy đi, mép vòng quấn vải bố, không sợ xước da non của bảo bảo. Lần này nàng hạ nó xuống, sau đó thả Cây Đuốc Nhỏ vào giữa, nhóc con sớm không kịp chờ vùng vẫy loạn lên, cười như nắc nẻ. Hai mẹ con đang chơi cao hứng, Đông Phương Manh thở hổn hển chạy vào.

 

“Manh Manh, chuyện gì thế?” Yến Hồng ngạc nhiên, nhìn hắn hốt hoảng như thế, chẳng lẽ có chuyện gì khẩn cấp sao? 

 

Hắn dừng ở cửa, khó xử chần chừ, thấy nàng ngoắc hắn, cũng không dám tiến lên, nửa ngày nặn ra một câu: “Hồng Hồng, mặc quần áo.” 

 

Yến Hồng cúi đầu nhìn, bộ phận quan trọng đều ẩn dưới nước hết rồi mà… Đột nhiên nhớ ra bình thường lúc bọn họ “bộc trực gặp nhau” đều là ở trên giường… phòng tắm cũng có… nên… hắn có ý kia à? Khụ, trước khi Cây Đuốc Nhỏ số hai ra đời, vẫn không nên làm khó hắn thì tốt hơn… Vừa quơ khăn lông trên bàn thấp bên cạnh quấn lên người vừa hỏi: “Có chuyện gì sao?”

 

“Không thấy Cây Đuốc Nhỏ.” Giọng rất khổ sở. 

 

Kỳ thật cũng không trách được cha đứa nhỏ oán giận, thằng nhãi này hiện tại đúng là xuất quỷ nhập thần, chỉ cần lơ là, nó liền bò mất dạng. Có lần không biết làm sao chui vào một cái rương bỏ không. Trong phủ từ trên xuống dưới tìm lâu lắc mà không thấy, nóng ruột thiếu chút nữa muốn đi nha môn tri phủ “báo án”. Cuối cùng vẫn là nhãi con ở trong rương bò không ra khóc oa oa khiến một bà tử làm việc nặng lần tới, vụ án mất tích bí ẩn mới chấm dứt. 

 

“Không sao cả, Cây Đuốc Nhỏ ở đây này, trong chậu tắm.” Yến Hồng thu dọn xong kéo phao cứu sinh gỗ đến vừa tầm mắt Đông Phương Manh, Cây Đuốc Nhỏ lại có hứng thú với vịt con bằng gỗ đặt trên bàn thấp, vùng vẫy chân tay muốn qua bên này, miệng không ngừng y a ầm ỹ lên. Đông Phương Manh thở hắt ra, nhìn theo hướng Cây Đuốc Nhỏ vùng vẫy, đi lại cầm vịt con tới. Khụ, thật ra con vịt này là Yến Hồng tìm hạ nhân giỏi nghề mộc trong phủ làm cho hắn, không ngờ con hắn cũng thích. 

 

“Manh Manh muốn xuống không? Hồng Hồng không canh chừng Cây Đuốc Nhỏ nổi…” Hiện tại Yến Hồng cũng sẽ lựa lúc thích hợp làm nũng với hắn. Thực tế bất kể là dạng nam nhân thế nào đều ăn chiêu này của nữ nhân mình yêu. Mỗi lần Đông Phương Manh nghe giọng điệu của nàng như thế, tâm tình đều rất tốt, tuy rằng có hơi thẹn thùng. Hắn biết thẹn thùng rồi nha, có tiến bộ! “Không phải ôm ôm…” Vội vàng giải thích một chút, bằng không đầu óc đơn thuần của hắn lại tưởng muốn làm chuyện kia. Quả nhiên trong mắt Đông Phương Manh thoáng dịu dàng, mím môi một chút, mặt cũng từ từ đỏ lên, lại gật đầu cởi đồ xuống nước. Vì thế Cây Đuốc Nhỏ thuộc về hắn quản lý, Yến Hồng tiếp tục ngâm. 

 

Cây Đuốc Nhỏ hưng phấn dùng cả tay lẫn chân đập nước, thấy bọt nước văng lên đầu lên mặt cha nó lại la hét vang trời. Yến Hồng cảm thấy bức tranh này rất có hàm nghĩa “Altman đại chiến tiểu quái thú phiên bản cua đồng”… >_

 

Đông Phương Manh đang đẩy vòng gỗ tới lui như đẩy thuyền cho Cây Đuốc Nhỏ chơi, nghe tiếng cười của Yến Hồng tò mò nhìn nàng, mi mắt động đậy, Cây Đuốc Nhỏ học theo chớp chớp mắt. Yến Hồng hoàn hồn lại, thấy một lớn một nhỏ đều chờ nàng phản ứng, liền sán lại chụt mỗi người một cái. Tiếp thu được “vui vẻ” của nàng, hắn cũng cao hứng, cười tít mắt đáp lại một cái. Cây Đuốc Nhỏ không chịu, muốn chui ra khỏi vòng, miệng chu lên tới trời nhưng cái vòng gỗ nhỏ này chui vào thì dễ chui ra khó, nó giãy thiếu chút nữa lật “thuyền”… Yến Hồng vội vàng kề mặt lại gần miệng con, Cây Đuốc Nhỏ hôn mẹ yêu dấu như mong muốn, cao hứng rồi, lại tiếp tục đàn áp cha nó đẩy thuyền cho nó. 

 

Kết thúc buổi tắm dài dằng dặc, mặc đồ xong, Cây Đuốc Nhỏ nghịch cũng mệt rồi, nhắm mắt muốn ngủ. Yến Hồng sợ Đông Phương Manh mệt, muốn đón lấy Cây Đuốc Nhỏ, bị hắn lắc đầu cự tuyệt, nói: “Đè…” Yến Hồng cũng không kiên trì, cứ cảm thấy hắn càng lúc càng áp sát mục tiêu người chồng tốt người cha tốt, hơn nữa còn làm theo tiếng lòng hắn. 

 

Về phòng đặt Cây Đuốc Nhỏ vào nôi rồi, Đông Phương Manh lại đi ra ngoài. Yến Hồng nhìn sắc trời tối đen, lại đến giờ uống canh gà rồi. Mấy tháng nay không biết nàng tai họa bao nhiêu con gà nữa, hi vọng đại thần giới gà có thể tha thứ cho nàng… 

 

Hắn bưng chén canh tới, nàng khịt mũi ngửi mùi, không giống mùi canh gà. Đợi hắn đi lại thò đầu nhìn thử, chính là canh nấm thanh đạm. Sao hắn biết nàng ngán canh gà muốn chết rồi? Lom lom nhìn hắn, hắn bị nhìn hơi mất tự nhiên, lỗ tai rục rịch. Như có thần xui quỷ khiến, nàng sờ lên, còn nhéo nhéo vành tai mềm mềm. Cảm giác tuyệt không thể tả. Kết quả suýt chút hắt canh lên người, vội vàng thu tay về.

 

“Hồng Hồng, giữa trưa, ăn rất nhiều nấm.” Hắn đặt chén canh lên bàn, vô thức xoa xoa lỗ tai. Bởi vì chú ý điểm này, tưởng nàng thích ăn nấm nên đổi thành canh nấm sao? Nàng cười cười, cảm giác mắt lại nóng lên, vội vàng cúi đầu nghiên cứu canh mới. Không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật mình. Trong đó chắc phải hơn mười loại nấm… Hắn nhìn nàng, chờ nàng chấp nhận. Nàng hít sâu một hơi, thơm quá. Múc một muỗng cho vào miệng, cảm động muốn khóc. Canh mát hợp ý quá chừng, hu, nàng thích quá! Thấy nàng ăn hào hứng, hắn cong môi, đồng điếu lúc ẩn lúc hiện. 

 

Yến Hồng múc một muỗng đưa tới: “Manh Manh cũng uống.” Đầu tiên hắn không chịu, thấy nàng kiên trì bèn há miệng thuận theo. Dáng vẻ nhai nấm thật đáng yêu. 

 

Chàng một muỗng thiếp một muỗng uống xong canh nấm, Yến Hồng định đi dạo, hắn không cho, sờ tóc nàng cau mày: “Ẩm…” Ừ ha, quên tóc còn ướt, lỡ gió thổi cảm lạnh thì thảm. Thế là rút khăn lông đưa cho hắn: “Lau giùm Hồng Hồng.” 

 

Hắn nghiêm túc nhẹ nhàng lau tóc cho nàng, thỉnh thoảng cúi đầu hôn nàng một cái, tâm tình rất tuyệt. Nàng bỗng dưng muốn cười không có lý do, y như đồ ngốc. Giai Nhân vào phòng dọn chén canh, liếc nàng một cái, mỉm cười lui ra, tiện tay đóng cửa phòng lại… Bụng lớn dần, lần này Yến Hồng quyết tâm sinh một bảo bối ngoan ngoãn, liền nghĩ cách tiến hành giáo dục thai nhi. Ví dụ như để Giai Nhân đọc thơ từ cho bụng nàng nghe, sưu tầm tranh mỹ nữ khắp nơi về nhìn, hoặc là để Tập Nhân ca hát hay hát cho nghe… Đủ loại hình, Đông Phương Manh thấy xong cũng muốn tham dự. Yến Hồng bèn để hắn đọc sách sử. Đừng nhìn hắn ngốc, Hoằng Nhất đại sư đã dạy hắn học chữ, nên tên này đọc sách không có vấn đề gì, thậm chí văn chương chỉ nhìn một lần là có thể đọc thuộc làu làu, nhưng nếu hỏi hắn trong đó nói gì, hắn thua… 

 

Yến Hồng dần dần phát hiện chỗ hay của việc để Đông Phương Manh đọc sách sử, phương pháp thôi miên thần kỳ luôn, giọng đọc bình bình của hắn, ngắt câu không hợp lẽ thường, cho dù trước đó nàng ngủ no rồi, cam đoan nghe cái là ngủ. Yến Hồng để hắn dùng chiêu này dỗ Cây Đuốc Nhỏ ngủ, mười lần chẳng sai. Thành thử có thể thấy, con nàng giống y chang nàng, không có tế bào văn học… Do thấy Yến Hồng thích nhìn tranh mỹ nữ, khụ, lại bị Đông Phương Manh gọi là “tranh nữ nhân”, thỉnh thoảng hắn cũng vẽ vài bức cho nàng coi, chẳng qua nhân vật trong tranh toàn là nàng, hoặc đứng hoặc ngồi, hoặc giận dỗi hoặc cười, cực kỳ có thần. Yến Hồng chưa từng phát hiện, bản thân mình cũng có chỗ đẹp để khai phá không ngừng như thế. Có lẽ, chỉ có hắn mới nhìn thấy.

 

Chương trước        Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục