Phu quân ngây thơ đệ nhất thiên hạ | Hài hước dễ thương lãng mạn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 19/12/2016 05:12

PHU QUÂN NGÂY THƠ ĐỆ NHẤT THIÊN HẠ

Tác giả: Duyệt Vy

--o0o--

Chương 40: Dấu hôn

 

Chương trước        Chương sau

 

Ngày xuân tươi đẹp, khả năng diễn đạt và lý giải của Đông Phương Manh lại tiến thêm một bậc. Ít nhất, lúc hắn không cao hứng, hắn sẽ chủ động nói với Yến Hồng: “Manh Manh đang bực mình.” Mỗi lần như thế, Yến Hồng biết hắn cần được khích lệ yêu thương. Khụ, cái gọi là khích lệ yêu thương, chính là ôm ấp, hôn hôn đại loại thế. Một khi được khích kệ kiểu này, thông thường không bao lâu hắn sẽ không mất hứng nữa. Đương nhiên cũng có lúc ngoại lệ. Ví dụ như hôm nay. 

 

Sáng sớm thỉnh an xong, Yến Hồng bị mẹ chồng giữ lại, nói là mẹ chồng con dâu có một số chuyện riêng tư cần nói. Đông Phương Manh không thích ngồi lại những lúc thế này, bởi vì hắn thường không hiểu lắm họ nói gì, mà hắn cũng chả thích phát biểu ý kiến. Vì thế hắn tự mình đứng dậy đi ra ngoài. “Manh nhi, đừng ra phủ một mình nha con.” Lão phu nhân không yên tâm căn dặn. Hắn dừng chân, quay đầu nhìn mẹ mình, nửa ngày mới gật đầu, sau đó nhấc chân đi ra cửa. Lão phu nhân cười tươi như hoa, thằng bé này, càng lúc càng hiểu chuyện. “Hồng nhi à, vẫn chưa có động tĩnh gì hả con?” 

 

Yến Hồng biết lão phu nhân giữ nàng lại chắc chắn có chuyện muốn hỏi. Thế nên nàng vừa nghe mẹ chồng nói có chuyện riêng tư muốn bàn là thấy đau đầu. Sinh con đâu có giống ảo thuật, muốn có là có à… “Làm mẹ thất vọng rồi, hình như không có gì lạ cả.” Yến Hồng cúi đầu nói nhỏ. 

 

“Con cũng không cần áp lực quá, mẹ cũng chỉ hỏi thế thôi.” Có lẽ thấy tâm tình nàng hơi xuống dốc, lão phu nhân vội vàng an ủi. “Mẹ, không sao đâu, nên đến thì đến thôi.” Thật ra nàng không muốn có con sớm thế. Một là Đông Phương Manh như đứa trẻ cần nàng chăm sóc, hai là dù sao tuổi nàng hãy còn nhỏ, cơ thể còn chưa phát triển hoàn toàn, sinh con sẽ có nguy hiểm rất lớn. Chỉ là không thể nói thẳng với lão phu nhân như thế. “Ầy, Ngọc nhi, Tề nhi đều già đầu rồi, Ngọc nhi đã hai mươi ba, Tề nhi cũng mười chín rồi, sao không đứa nào muốn thành thân hết!” Lão phu nhân xoay chuyển ý nghĩ lại nhớ đến hai đứa con khác của mình, lòng mẹ hiền lại bắt đầu lo lắng. 

 

Thật ra Yến Hồng cũng thấy kỳ, Đông Phương Ngọc ra chiến trường mãi vẫn chưa cưới thì thôi đi, Đông Phương Tề và thập lục công chúa cuối cùng có thành hay không bây giờ thấy vẫn còn hơi lơ lửng. Khụ, vị nhị bá này rầu bắt mệt, trong mắt nàng rõ ràng chàng có tình thiếp có ý, thế mà cứ thấy mặt người ta là không vui vẻ, không biết nữ hài tử cần phải dỗ sao! “Mẹ cũng đừng quá lo lắng, đại bá thiếu niên anh hùng, chính đương lúc kiến công lập nghiệp, nhất thời không để ý chuyện nhi nữ tình trường cũng bình thường thôi. Nhị bá cũng là người có chủ kiến, có lẽ trong lòng huynh ấy đã có tính toán, chẳng qua chưa nói với mẹ thôi.” Yến Hồng cũng không muốn lão phu nhân cả ngày buồn lo chuyện này, đành khuyên nhủ. 

 

“Ầy, may mà Manh nhi có phước, cưới được thê tử tốt như con. Mẹ thấy gần đây cử chỉ ăn nói của Manh nhi đã thành thục hơn rất nhiều, vất vả cho con rồi.” Lão phu nhân vỗ vỗ tay Yến Hồng, vẻ mặt hiền từ. 

 

“Đây là chuyện con dâu nên làm, có gì mà vất vả với không vất vả ạ.” Nói chuyện cùng lão phu nhân một lát, Yến Hồng quay về Lạc phong Uyển. Vừa vào viện thì thấy Đông Phương Manh ngồi xổm bên đình bát giác nghịch sỏi, vẻ mặt nhìn rất khó chịu. “Manh Manh, chàng sao thế?” Yến Hồng ngồi xổm xuống nhìn mặt hắn, mỉm cười hỏi. Hắn không đạp, chọc chọc đá sỏi loạn lên, vẻ mặt thoáng chút… ghê tởm? “Không nghịch sỏi nữa, về phòng ăn bánh ngọt nhé?” Nàng cười với hắn, hơi thấp cổ xuống, ngoẹo đầu nhìn mặt hắn. Ấy thế mà hắn gạt tay nàng ra, quăng sỏi xuống ao nước bên cạnh, tõm một tiếng, lòng nàng cũng gợn sóng từng chập. Dáng vẻ hắn thế này, nhất định đã gặp chuyện gì rồi! Trong lúc nàng nói chuyện với lão phu nhân hắn đã xảy ra chuyện gì? “Manh Manh, Manh Manh…” Nàng sốt ruột song không dám để lộ, đành thì thầm gọi hắn không ngớt. Cuối cùng hắn chịu nhìn nàng. Từ khi nay, rất hiếm khi hắn phớt lờ nàng thế này. Nghĩ nghĩ, nàng vẫn không hỏi hắn xảy ra chuyện gì liền, nhìn hắn mất hứng như thế, chắc chắn là chuyện khiến hắn chán ghét, cần gì khiến hắn nhớ lại làm hắn không vui chứ. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ hắn, cũng không giống như muốn nói ra. “Về phòng thôi, Hồng Hồng làm bánh ngọt ăn, chịu không?” Thừa cơ nắm tay hắn, kéo hắn đứng dậy. Hắn không phản đối, đứng dậy theo nàng về phòng. Nàng bưng bánh xốp trứng sữa ra, là món bánh ngọt hắn thích ăn nhất từ sau khi nàng thử nghiệm thành công, gần như mỗi ngày đều ăn một miếng. Nhưng bây giờ hắn lại không động vào, tuy rằng ánh mắt vẫn ở nơi đó nhưng không tập trung. “Manh Manh…” Nàng dựa lại gần, nhỏ nhẹ gọi hắn. Hắn nghe được, người động đậy, liếc mắt nhìn nàng, may quá, không tức giận. “Nói chuyện với Hồng Hồng được không?” Nàng cười làm bộ dễ thương trước mặt hắn, học cậu bé bút chì Shin, lông mày vặn lại như con tằm. Hắn nhìn nàng nửa ngày, rốt cuộc cười “ha ha”.

 

Cuối cùng cũng dỗ cho hắn cười rồi, Yến Hồng trấn tĩnh lại, túm hai tay hắn, áp lòng bàn tay hắn lên má mình, nhìn mắt hắn, lựa chọn vấn đề có vẻ an toàn một chút: “Manh Manh không thích ăn bánh ư?” Hắn nhẹ nhàng cọ cọ lòng bàn tay lên má nàng nhìn nàng hồi lâu mới nhả ra một chữ: “Thích.” “Vậy sao không ăn?” Tiếp tục truy kích. Hắn rũ mắt xuống, mím môi quật cường. Từ khi nào, động tác mím môi chứng tỏ hắn cao hứng đã từ từ thăng lên hàm nghĩa mới? Nhưng nàng có thể tìm được tin tức chính xác từ sự khác biệt nhỏ nhoi đó. Hắn không chịu nói thêm, cũng không chịu nhìn nàng nữa. Nàng nghịch ngón tay hắn, nhìn vẻ mặt hơi vặn vẹo của hắn, thật lâu, thật lâu, lâu đến nỗi nàng không muốn kiên trì nhìn như thế nữa, hắn chậm chạp thì thầm: “Tức giận, ăn không vô.” 

 

Yến Hồng biết nàng nên thừa dịp lấn tới hỏi vì sao hắn giận, nói không chừng có thể hỏi ra nguyên nhân nhưng nàng không đành lòng. Vì thế nàng chỉ ôm lấy cổ hắn, kéo hắn vào lòng nàng, dịu dàng: “Vậy Hồng Hồng ôm, Manh Manh không giận nữa.” Hắn dựa vào lòng nàng nghe lời không động đậy. Ngay lúc đó, Yến Hồng phát hiện sau tai hắn, chỗ gần quai hàm có một vết đỏ nho nhỏ. Bị sâu cắn? Không giống lắm… Hình như là dấu hôn… thường lúc nàng không khống chế được thì ghi dấu ấn kiểu này trên người hắn, nên nàng chẳng lạ lẫm gì. Hắn bị người lạ… hôn? … Đứa khốn nào chê sống sướng quá, dám động vào người của nàng?! Ăn gan cá mập phải không! Nàng cực kỳ tức giận, ngón tay dè dặt sờ vào nơi đó. Hắn run lên, chụp tay nàng, sau đó ra sức chùi lên chỗ đo đỏ kia. 

 

Tay nàng bị hắn túm phát đau nhưng nàng mặc kệ, nhìn chỗ quai hàm hắn càng lúc càng lan ra, vội vàng giữ tay hắn lại, đổi thành ôm vai hắn. Hắn nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt nàng, nói câu thứ ba trong buổi sáng nay: “Bẩn, chùi sạch, không có nữa.” 

 

“Đã sạch rồi, không thấy nữa.” Yến Hồng nói liền, giỡn sao, cứ tiếp tục như vậy, da hắn tróc mất. Lúc này hắn mới giãn chân mày ra, dường như thoải mái một chút, mặt thoáng nụ cười. Hễ cười thì lúm đồng điếu xinh xinh lại xuất hiện, khiến nàng cảm thấy… quyến rũ. Khụ, giờ không phải là lúc nảy mầm xuân. Thấy mặt nàng ửng đỏ, hắn nghiêng đầu, đảo mắt, sán lại gần hôn một cái. Sau đó hơi ngửa mặt ra sau, dừng ở khoảng cách rất gần, chờ nàng hôn lại. Nàng không do dự hôn trả. Hắn cười rạng rỡ, kéo ngón tay nàng đùa nghịch. “Ơ, có ai hôn Manh Manh à, hôm nay?” Nghĩ nghĩ, nàng quyết định hỏi. Nếu có người như thế thật, cần giải quyết càng sớm càng tốt. Bằng không ảnh hưởng tâm tình hắn không nói, càng ảnh hưởng nặng nề đến nàng. Từ trong ra ngoài của hắn, mỗi phân mỗi tấc đều thuộc về Yến Hồng nàng, những nữ nhân có mục đích khác tốt nhất lăn một bên đi, đương nhiên, nam nhân cũng thế! 

 

Ánh mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lẽo, vẻ mặt rất ghê tởm, nửa ngày nặn ra một câu: “Hồng Hồng hôn, thích;… bẩn.” Nàng nghe ra được, bỏ bớt một phần, chính là kẻ to gan xâm phạm hắn. Đến tột cùng là ai, nàng dần dần không bình tĩnh nổi. Lúc này hắn lại sán tới, liếm môi nàng, rất nghiêm túc: “Không bẩn.” Nói nàng ư? Hi hi, đương nhiên rồi, nàng là nương tử thân thiết, là bà xã đại nhân của hắn mà, nữ nhân bẩn thỉu khác sao so được! Nói như thế, nữ nhân bẩn kia là ai? Ừm, xem ra phải bảo Giai Nhân đi phát huy sở trường một chút mới được. “Đương nhiên không bẩn rồi, Manh Manh cũng không bẩn.” Yến Hồng chứng minh, nặng nề đánh dấu lên môi lên quai hàm hắn, cười rạng rỡ dỗ dành hắn. Hắn gật đầu cười, có vẻ không để ý chuyện bị người khác hôn nữa. Không khí trở nên mập mờ, Yến Hồng phát hiện gần đây trên phương diện vợ chồng thân mật bản thân càng lúc càng nhạy cảm, chỉ cần một ánh mắt bình thường của hắn đã khiến nàng rục rịch. Không được, bây giờ là ban ngày, vội vàng kéo hắn, đút hắn ăn bánh. 

 

Buổi tối trước khi đi ngủ, Giai Nhân mang tin tức về khiến máu nóng đã lâu không bốc lên trong người Yến Hồng sôi sùng sục! Không ngờ là Noãn Nguyệt! Ả khốn này tà tâm chưa chừa! Lão phu nhân nể tình, phạt ả vào phòng giặt đồ, nửa năm sau lại thả ra, giáng xuống làm nha đầu bậc hai. Cứ tưởng sau đó ả sẽ yên thân, không ngờ ả lại dám xuống tay, không, xuống miệng với Đông Phương Manh? Bà đây không ra oai, xem bà là người chết có phải không?! “Tìm cơ hội, để lộ chút ít trước mặt lão phu nhân, không cần dây đến cô gia, những cái khác tùy muội nói.” Yến Hồng bình tĩnh liếc Giai Nhân, Giai Nhân hiểu ý gật đầu. Nếu nói người thông minh nhất bên nàng thì phải là Giai Nhân. Ài, thật không nỡ gả nàng đi nha… nhớ đến thị vệ trưởng trong phủ ân cần với Giai Nhân, Yến Hồng sầu ơi là sầu. 

 

Hai bàn tay to từ đằng sau bò lên đỉnh đồi của nàng, thằng nhãi này, càng lúc tìm càng chuẩn. Tối hôm đó Đông Phương Manh ra sức biểu hiện. Yến Hồng cũng tích cực phối hợp, khẽ khàng nỉ non: “Manh Manh, chúng ta không cần người thứ ba…” Ai dè chưa được mấy ngày, kẻ thứ ba không từ mà biệt. Đương nhiên khi ấy cả hai vợ chồng đều không biết, cũng chưa ý thức được “kẻ thứ ba” nhỏ nhoi kia mang lại thay đổi cho họ. Buổi chiều ngày hôm sau, Noãn Nguyệt bị lão phu nhân đày xuống thôn trang ở quê. Tất nhiên, không phải thôn trang mà Đông Phương Manh yêu thích.

 

Chương trước        Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục