Phu quân ngây thơ đệ nhất thiên hạ | Hài hước dễ thương lãng mạn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 19/12/2016 05:12

PHU QUÂN NGÂY THƠ ĐỆ NHẤT THIÊN HẠ

Tác giả: Duyệt Vy

--o0o--

Chương 37: Trọn vẹn

 

Chương trước        Chương sau

 

Chẳng lẽ Đông Phương Manh đột ngột thông suốt, muốn dùng ngôn ngữ cơ thể tiến hành giao lưu tình cảm với nàng? “Manh, Manh, chàng làm gì thế?” Cử chỉ như sét đánh giữa trời quang này của hắn, cộng thêm suy đoán vừa rồi của nàng, nàng hoảng tới mức lắp bắp. 

 

Hắn híp mắt, chăm chú vật lộn với dây lưng của nàng, mắt điếc tai ngơ trước câu hỏi của nàng. Sức lực giữa nam và nữ chênh lệch rất lớn, giờ phút này thể hiện trọn vẹn. Nàng không gạt tay hắn ra được, hu. “Manh Manh, Manh Manh ngoan, đừng cởi bên trong, ha ha, nhột quá…” Yến Hồng vừa sốt ruột vừa quẫn bách, quần áo cổ đại này cũng dễ cởi quá đi, trừ dây lưng cố định ra chả có thiết bị gì nữa, tùy tiện lột vài cái, nàng chỉ còn mỗi áo yếm và quần lót, da thịt trắng nõn lộ gần hết trước mặt Đông Phương Manh. Hắn nhìn ngây ngốc, ngu ngơ sờ dưới eo nàng, nhột nhạt làm nàng kêu thành tiếng, hắn lại cứ sờ tới sờ lui trên người nàng như chưa đã ghiền, trời ạ, nàng sợ nhột mà… Không nhịn được cười mà trong lòng thì nhỏ lệ, Yến Hồng cảm thấy mình sắp phân liệt rồi.

 

“Trơn trơn, thích.” Hắn vừa sờ vừa phát biểu cảm nghĩ. Trong mắt bốc lên hưng phấn, hai tay càng bận rộn hơn. Cái đồ trời đánh thánh vật nào dạy hắn! Một chú dê con ngây thơ trong trắng, bây giờ biến thành sói, oái… Hắn hứng trí bừng bừng, sờ sạch sẽ người nàng, từ chỗ có thể sờ tới chỗ không thể sờ. Hình như phát hiện cái yếm của nàng rất ngứa mắt, hắn dành toàn bộ tâm tư chuẩn bị giải quyết nó luôn. Không cách nào cởi món đồ với độ khó cao này, hắn vật lộn nửa ngày, nút thắt rất dễ tuột ban đầu càng lúc càng thắt chặt, từ từ biến thành nút chết, chân mày hắn cũng càng lúc càng nhíu, ánh mắt càng lúc càng khó chịu. Rốt cuộc sức nhẫn nại của hắn chấm dứt, túm cái yếm của nàng kéo ngược lên cổ. Cởi hay không cởi, đó là vấn đề. Nhưng nếu không có hành động, nàng sắp tắt thở rồi… 

 

Nhắm mắt lờ đi, cởi dây buột, nàng không dám mở mắt, cảm giác lớp vải mềm mại dán lên người mình tuột xuống, da thịt tiếp xúc không khí lành lạnh, lỗ chân lông lập tức co lại. Người run run, lần đầu tiên phơi bày cơ thể trước mặt nam nhân không chút che giấu thế này, bởi vì nhận định là hắn, nên không hề chống cự, thậm chí còn chờ mong, rốt cuộc hắn có thể làm tới mức nào… oái, háo sắc. Lặng lẽ chờ đợi tất cả diễn biến tiếp theo. Chờ chờ, nửa ngày cũng không thấy hắn có thêm động tác nào, hắn làm sao thế? Liệu có phải… không biết làm gì tiếp không? Nàng vẫn làm đà điểu không chịu mở mắt, trong lòng lại đắn đo có nên dẫn dắt hắn một chút không… Khụ, được rồi, nàng thừa nhận mình cũng có chút tò mò loại chuyện này, dù sao nhìn thấy heo chạy không có nghĩa là biết mùi vị thịt heo, huống chi trước kia nàng cũng chỉ nhìn cho đã mắt thôi. Cứ lằng nhằng giữa việc có nên chủ động không hay là tiếp tục e dè, nàng rối rắm khôn kể. Yến Hồng vừa căng thẳng vừa lưỡng lự, nàng cho rằng thời gian trôi qua lâu lắm rồi, thật ra cũng chỉ có vài phút mà thôi. Đúng lúc nàng quyết tâm mở mắt ra chuẩn bị đối mặt với hiện thực thì, thực tế vô tình lại quật ngã nàng… Bởi vì Đông Phương Manh đột ngột mở miệng nói một câu. Hắn chỉ nói hai chữ nhưng khiến Yến Hồng đau không muốn sống nữa. Hắn phát âm cực kỳ rõ ràng, rõ tới nỗi nàng muốn giả vờ không nghe cũng không được. Hắn nói: “Bánh bao.” 

 

Lúc nàng mở mắt, vừa vặn thấy hai con mắt hắn nhìn chằm chằm chỗ cao cao nào đó như con gà chọi. Bánh bao… đầu tiên nàng nhìn theo ánh mắt của hắn tới chỗ mà bản thân vẫn lấy làm tự hào, lập tức hận mình hết chỗ nói, vì sao nàng phải hiểu ý tưởng của hắn a! Bánh bao! Nàng giống bánh bao chỗ nào, chỗ nào?! Rõ ràng không đủ thì cũng tính là màn thầu nhá, nhá!(= =) Cho dù là bánh bao, thì, thì cũng là bánh bao cỡ lớn nhất! “Sao là bánh bao được… bánh bao Manh Manh ăn đều nhỏ hơn cái này…” Yến Hồng giãy chết còn cố xoay chuyển suy nghĩ của hắn. Cái này liên quan đến vấn đề mặt mũi của giới nữ, nhất định phải đính chính kịp thời! 

 

“Bánh bao bự.” Đông Phương Manh biết phục thiện, thay đổi cách nhìn của hắn, vẻ mặt rất thần kỳ. 

 

“Vậy còn được…” Yến Hồng đắc ý phút trước, phút sau đã thấy hắn thò ngón tay thon dài ra chọt mấy cái, hắn còn chưa biết khống chế sức mình, chọt làm nàng phát đau. Mím mím môi, hắn nhanh chóng kết luận “Mềm”. Sau đó cắn một miếng. “Wao..” Một tiếng thét đau đớn ngắn ngủi vang lên giữa đêm khuya, biến mất với tốc độ cực nhanh. Yến Hồng đau chảy nước mắt đột nhiên ý thức được tình cảnh của mình, nếu làm mọi người kéo tới, sau này nàng không cần làm người nữa! Vì thế nước mắt ròng ròng cứng rắn nuốt tiếng la mới được nửa chừng trở về. Vội vàng túm đầu hắn giật ra, mẹ nó, hai dấu răng trâu bò cỡ nào! “Manh Manh, đây không phải bánh bao, không ăn được.” Yến Hồng cảm thấy mình thê thảm quá, tướng công muốn học tập chương trình học bắt buộc của vợ chồng, được thôi, nàng tích cực phối hợp, nhưng trước đó, nàng phải tiến hành huấn luyện kết cấu cơ thể nữ nhân và các công năng liên quan đã… 

 

“Không ăn được?” Hắn tò mò nhìn chỗ bị hắn cắn nhanh chóng đỏ lên, biện bạch: “Mềm mà.” “… Được rồi, có thể ăn, nhưng không phải cắn…” Đã thế này, cũng chỉ đành dạy hắn làm sao đối xử dịu dàng với cơ thể yếu ớt của mình trước đã. Chảy nước mắt, sao nàng lại rơi vô cảnh này hả… Có lẽ là bản tính trời sinh của con người điều khiển, sau khi Yến Hồng lắp ba lắp bắp giáo dục một hồi, Đông Phương Manh vừa sờ vào chỗ đó liền không học mà biết, bắt đầu mút mát. Dần dần, nàng cảm thấy vui sướng, trong đầu còn tiếp tục suy nghĩ, năng lực học tập của hắn, thật là khá. Trình tự tiếp theo, hắn vẫn tiến hành lúc đúng lúc sai, không thiếu được chuyện Yến Hồng nén thẹn thùng mà chỉ đạo kỹ thuật. Nhưng trình độ của nàng cũng chỉ gà mờ, biết lý thuyết không biết thực hành, thành thử quá trình hết sức ghập ghềnh vất vả, cuối cùng khi hắn tìm đúng chỗ dùng vũ khí công thành chiếm đất thì, nàng đã đau tới mức chỉ lo khóc mà không đếm xỉa tới chỉ đạo kỹ thuật nữa rồi, còn hắn cũng tủi thân ấm ức kêu lên: “Đau…” Đau? Đau sao còn không chịu ngừng hả… 

 

Yến Hồng nghiến răng nghiến lợi. Cho nên mới nói, ở phương diện này, nam nhân đại khái luôn có kích động bản năng, tuy rằng hắn cũng không thoải mái nhưng vẫn cố chấp không chịu lui ra, nghiến răng đỏ mắt, nước mắt rưng rưng tiếp tục, Yến Hồng nhìn mà muốn bùng nổ. Rõ ràng nàng mới là người khó chịu, vì sao bây giờ biến thành ngược lại, cứ như hắn mới là người bị chà đạp hả?! Song nhìn vẻ mặt thê thê thảm thảm của hắn, Yến Hồng lại đau lòng một cách lạ lùng. Hắn không giống nàng, nàng hiểu biết giới tính, biết rõ các kiểu phản ứng sinh lý của con người, thành thử tuy khó chịu nhưng vẫn biết đây là bình thường, là tất nhiên. Nhưng hắn không biết, hắn làm hết thảy theo bản năng, lại không rõ vì sao cơ thể mình sinh ra phản ứng như thế, hắn không biết vì sao mình đau, rõ ràng sợ hãi lại không khống chế được bản thân dừng lại. 

 

Thấy nàng rơi lệ, hắn cũng khóc theo. Miệng nỉ non: “Đau, Hồng Hồng không đau…” Nàng biết hắn nói hắn rất đau nhưng lại an ủi nàng, hi vọng nàng không đau. … Thế này rốt cuộc là thế nào? Vì sao chuyện hạnh phúc như thế lại trở nên thảm thiết thế này? Không được, không thể như vậy được. Vì thế Yến Hồng lau nước mắt, nàng, còn có hắn nữa. Vất bỏ mấy cái rụt rè giả tạo, quăng luôn sự dè dặt chán ngắt, hắn là trượng phu của nàng, nàng là thê tử của hắn, đã thân mật như thế, cớ gì không thỏa tình hết ý! Kề tai hắn thì thầm nỉ non, dịu dàng vuốt ve hắn, nỗ lực đáp lại hắn. Cuối cùng, tâm tình tiêu cực của hắn tan đi, vẻ mặt bắt đầu hưởng thụ, mang theo mê hoặc khiến nàng động lòng. Nhưng dù sao hai người cũng là người mới học nghề, kinh nghiệm lần đầu tiên quả thực chẳng thể tính là quá tốt. Lúc hắn đau nàng cũng đau, khi nàng cảm nhận được sung sướng rồi thì hắn lại kết thúc quá sớm. Trong trướng đỏ, nàng nhìn mái tóc ẩm ướt của hắn, gương mặt đỏ ửng, tình dục trong mắt còn chưa tan đi, môi hồng mím chặt, vừa quật cường vừa đáng yêu. Rốt cuộc cũng tu thành chính quả rồi! Nàng nhắm mắt than khẽ. Mặc dù quá trình vất vả một chút. 

 

Mở mắt lại lần nữa, lại thấy mi mắt hắn rục rịch, tầm mắt trượt xuống một chút, rơi vào trước ngực hắn, mặt nàng áp sát vào đó. Nàng từ từ hồi phục lại, cảm thấy cuối cùng cũng nhúc nhích được, bèn thò ngón tay ra, khẽ khàng vẽ theo môi hắn, sau đó rướn cổ nhẹ nhàng hôn hắn. “Hồng Hồng đau, ôm ôm, không tốt.” Hắn quay sang ôm cổ nàng, nghiêm túc chăm chú nhìn mắt nàng, rầu rĩ nói. Ôm ôm? À, là chỉ cuộc quan hệ vừa rồi hả. Bởi vì nàng đau nên cảm thấy như vậy không tốt sao? Nàng cười, trườn người lên, cụng trán vào trán hắn, môi dán hờ trên môi hắn, hồi lâu, buông ra, nhìn vào mắt hắn, nhỏ nhẹ mà kiên định đáp: “Hồng Hồng thích Manh Manh, bằng lòng ôm ôm với Manh Manh. Hồng Hồng thích ôm ôm.” Hi vọng nói như vậy hắn có thể hiểu. 

 

Hắn tập trung tinh thần nhìn nàng nửa ngày, sau đó toét miệng cười, gật đầu: “Hồng Hồng thích, Manh Manh cũng thế. Thích ôm ôm.” Cách nói ngắn ngủn đặc biệt của hắn lại khiến nàng hiểu rõ, rất vui vẻ. Bởi vì nàng nói thích nên hắn cũng quyết định thích ư?” “Ca ca tỷ tỷ, thích ôm ôm, cũng thế.” Hắn nghĩ nghĩ, lại bổ sung. Ca ca tỷ tỷ? Ai thế? Chẳng lẽ là người dạy hư hắn? Hừ, rốt cuộc là hắn quen ai, dám dạy hắn cái này… tuy rằng thành quả sau cùng là cho nàng nhưng cũng khiến nàng không vui. Manh Manh của nàng, nàng vốn định tự mình chậm rãi dạy hắn. Tất cả của hắn nàng đều tham lam muốn chia sẻ một phần. Nhất là cử chỉ thân mật giữa hai người, ngấm từng chút một, tích lũy từng tí từng tí một, sẽ chậm rãi tạo thành của riêng của họ, bức tranh hạnh phúc hoàn chỉnh được cất kỹ. Bây giờ cứ thế bị người ta cướp trắng trợn một miếng. Hừ, không vui tí nào. Trong đầu chém giết kẻ xấu xa dạy hư Manh Manh nhà nàng một trăm lần, đang chém giết cao hứng đột nhiên phát hiện thằng nhãi nào đó lại không yên phận rồi. Ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy vẻ mặt quật cường và tinh thần học hỏi mạnh mẽ của hắn. Sao Yến Hồng không rõ cho được, thành ra, tuy trong lòng hơi giật mình nhưng lại không mâu thuẫn. Hết cách, tự đào hố chon mình, đáng đời.

 

Tuy hắn mắc chứng tự bế nhưng lại rất nhạy cảm, hẳn là mơ hồ cảm giác được biểu hiện vừa rồi của mình không như mong đợi, thành thử cố chấp kiên trì mà quán triệt chính sách “có thực hành mới thực sự hiểu biết”, hung hăng giày vò nàng một bận. Ai kêu miệng nàng giãn, nói gì mà thích với không thích, kết quả, hắn thật sự nghe lọt rồi! Lúc tất cả hoàn tất, Yến Hồng mơ mơ màng màng tổng kết lại mười chữ chân lý. Viên phòng có nguy hiểm, vợ chồng cần cẩn thận.

 

Chương trước        Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục