Phu quân ngây thơ đệ nhất thiên hạ | Hài hước dễ thương lãng mạn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 19/12/2016 05:12

PHU QUÂN NGÂY THƠ ĐỆ NHẤT THIÊN HẠ

Tác giả: Duyệt Vy

--o0o--

Chương 26: Dính mỡ

 

Chương trước        Chương sau

 

Sở dĩ thế tử Nhữ Nam vương Mộc Vũ Phi chạy tới Di Lăng, đó là vì hắn trốn nhà đi. Nguyên nhân hắn trốn nhà, khiến cả nhà Quốc Công đều dở khóc dở cười, đương nhiên, ngoại trừ Đông Phương Manh xưa nay luôn đặc biệt lạnh nhạt với người ngoài. Chỉ vì tuổi Mộc Vũ Phi bắt đầu lớn lại cứ chơi bời lêu lổng văn dốt vũ nát. Do trước đó vợ chồng Nhữ Nam vương quá chiều đứa con độc nhất này, thành thử không đòi hỏi hắn học nhiều, cứ mở một mắt nhắm một mắt, cứ vậy mà thành. Ai dè hoàng thái hậu ở trong cung lâu ngày nhàm chán, hỏi han tình huống học tập của con cháu, xong rồi còn hứng trí bừng bừng xúi giục hoàng đế hiếu thuận tổ chức một cuộc khảo thí nho nhỏ trong đám hoàng tử, hoàng tôn. Khỏi nói cũng biết, một người từ sáng tới tối chỉ biết chơi thì kết quả thi làm sao mà tốt được. Vì thế, chẳng những Mộc Vũ Phi bị hoàng thái hậu hiền lành nhưng không thiếu nghiêm khắc mắng cho một trận, cả cha Mộc Vũ Phi, huynh đệ có tình cảm thân thiết nhất với hoàng đế cũng bị hoàng đế mắng xối xả! 

 

Nghĩ mà xem, đường đường hoàng tôn, thế tử Nhữ Nam vương, một bài thời luận một ngàn tám trăm chữ mà sai chính tả tới hơn một trăm chữ, đừng nói cả bài văn còn viết lạc đề, văn vẻ vứt đi. Trải qua chuyện đó, Mộc Vũ Phi bị các hoàng tử hoàng tôn cười nhạo đã đời không nói, liên lụy vợ chồng Nhữ Nam vương cũng không ngóc đầu dậy nổi trong giới quyền quý kinh thành, đành quyết tâm thỉnh một viện sĩ hàn lâm học vấn cao dạy hắn. Khổ nỗi cả đầu Mộc Vũ Phi chỉ biết chơi, làm gì mà chuyên tâm học được, hơn nữa vị hàn lâm kia tuy học vấn sâu rộng nhưng làm người cực kỳ bảo thủ nghiêm khắc, tiểu bá vương Mộc Vũ Phi này căn bản không hợp rơ với ông ta. Có điều lần này Nhữ Nam vương hạ quyết tâm, mặc kệ con trai làm nũng van vỉ kiểu gì cũng không chịu đổi thầy. Vậy nên hắn lén lút bỏ trốn. Đương nhiên, chờ Quốc Công phủ thu được tin này từ Đông Phương Tề thì Mộc Vũ Phi đã quậy ở Quốc Công phủ như cá gặp nước, vui còn hơn ở kinh thành nữa. Tất nhiên đời nào tên này chịu nói cho Công gia phu nhân nghe lý do bỏ nhà đi thật, chỉ nói mẫu thân hắn nhớ tỷ muội nhiều năm không gặp, lại bận không rảnh rang được, đành khiến hắn cực nhọc tới phủ thăm một chuyến. Công gia phu nhân tuy có nghi ngờ nhưng người cũng đã tới rồi, kiểu gì cũng không thể đuổi người ta đi, đành sắp xếp cho tiểu bá vương ở lại. 

 

Khi đó, Mộc Vũ Phi mới tới Trấn Quốc Công phủ ngày đầu tiên, mọi người còn chưa biết chuyện ở nhà hắn. Lão phu nhân đặc biệt căn dặn nhà bếp làm nhiều món dân dã đặc sắc, tính chiêu đãi hắn một bữa ngon lành. Cả nhà ngồi quanh bàn tròn ăn cơm, Mộc Vũ Phi thu liễm thói ương ngạnh rất nhiều, chỉ thỉnh thoảng quét mắt qua chỗ Yến Hồng, có thể nhận thấy một chút ấm ức thoáng qua. 

 

“Cha, nương, ăn thử một chút bắp xào hạt thông đi. Bắp thừa dịp sáng sớm còn tươi hái xuống đó, tươi ngon vừa miệng, hai người nếm thử xem.” Yến Hồng múc một muỗng vào chén hai ông bà, buông muỗng xuống, lại gắp một gắp cá, gỡ xương bỏ vào chén Đông Phương Manh. Gần đây hắn đã thành thạo cách dùng đũa gắp thức ăn, đáng tiếc lần nào cũng chỉ biết chọn rau xanh biếc lại dễ gắp. 

 

“Manh Manh, không được ăn rau không, phải ăn thịt cá.” Yến Hồng thấy hắn ngoan ngoãn nuốt cá trong chén rồi lại gắp rau trước mặt, vội vàng gắp một miếng cá khác cho hắn. 

 

“Hồng nhi, đừng chỉ lo cho Manh nhi không, con cũng ăn đi.” Lão phu nhân vui vẻ nhìn Yến Hồng bận bịu không lo ăn phần mình, cũng gắp một cái cánh gà ướp mật nàng thích ăn bỏ vào chén nàng. 

 

“Phải đó, Hồng nhi mau thừa dịp còn nóng ăn đi, đồ ăn nguội hết rồi.” Công gia cũng cười góp lời. 

 

Yến Hồng cười dạ một tiếng, vừa bưng chén lên thì thấy Đông Phương Manh cầm đũa muốn gắp cánh gà trước mặt Mộc Vũ Phi. Khổ nỗi nửa ngày cũng không gắp được, cuối cùng dứt khoát dùng sức chọc một cái, cánh gà xuyên qua chiếc đũa nhưng vì dùng sức quá mạnh, cái cánh gà láng giềng bị ép bắn ra, bay thẳng xuống vạt áo Mộc Vũ Phi. Cả quá trình được giải quyết trong nháy mắt, mọi người há hốc miệng nhìn, chỉ có Đông Phương Manh gắp cánh gà thành công là hí hửng như đưa thành quả đến miệng Yến Hồng như dâng bảo vật, háo hức chờ nàng, hoàn toàn phớt lờ sự cố do mình gây ra. Mộc Vũ Phi ngơ ngáo nhìn dầu mỡ trên vạt áo, khuôn mặt trắng nõn rúm ró, miệng run run, tỏ vẻ bị đả kích nghiêm trọng. Yến Hồng nhịn cười liếc hắn một cái, nghĩ bụng, phỏng chừng hắn rất thích bộ đồ trên người. 

 

“Này… người đâu, mau dẫn thế tử đi thay đồ sạch.” Lão phu nhân phản ứng lại rất nhanh, lập tức kêu hạ nhân, quay sang an ủi Mộc Vũ Phi: “Vũ Phi, ngại quá, Manh nhi ăn cơm luôn không quy củ, con đi thay đồ dơ ra trước đi, để hạ nhân đem đi giặt.” 

 

Mộc Vũ Phi hoàn hồn lại, bĩu môi, không tình nguyện nói: “Nếu giặt không sạch thì sao? Đây là quần áo con thích nhất…” Giọng điệu chán nản ai cũng nhận ra được. 

 

“Này… không đâu, nhất định sẽ giặt sạch.” Lão phu nhân chần chừ, cười an ủi hắn. 

 

Yến Hồng nhận cánh gà Đông Phương Manh đưa xong vẫn chú ý tình huống bên này, thấy bộ dạng tức lại không thể phát tác của Mộc Vũ Phi, thấy hơi buồn cười. Rốt cuộc vẫn là trẻ con, nghĩ gì trong bụng thì lộ hết ra ngoài mặt, nói sao thì cũng là tướng công nhà mình vô ý gây ra, hơn nữa đầu sỏ còn tỉnh bơ phớt lờ, bèn mở miệng nói với Mộc Vũ Phi: “Thế tử cứ thay y phục ra đi, ta tự có cách tẩy sạch vết mỡ.” 

 

“Tẩu nói thật chứ?” Đôi mắt đen như mặc ngọc của Mộc Vũ Phi viết rành rành hai chữ không tin, nữ nhân này nhìn không giống người biết làm mấy việc nặng nhọc đó. 

 

“Thật.” Yến Hồng gật đầu, không để ý giọng điệu có phần khinh miệt của hắn. Mộc Vũ Phi lại bĩu môi, đứng phắt dậy chuẩn bị đi theo hạ nhân thay đồ. Yến Hồng dặn tiểu nha hoàn nọ: “Đi lấy ít bột đậu xanh tới, chà một lớp lên chỗ dính mỡ, lấy một chậu nước sôi nữa, ngâm chỗ đó vào chậu một lát, sau đó dùng nước sạch rửa lại là xong.” Tiểu nha hoàn dạ một tiếng rồi đi. 

 

Lão phu nhân ngạc nhiên hỏi Yến Hồng: “Hồng nhi à, sao con biết cái này?” Trong ấn tượng của lão phu nhân, tuy Yến Hồng nấu ăn rất ngon nhưng đó là tài năng cần thiết của tiểu thư nhà giàu, còn loại chuyện giặt giũ này tất nhiên họ không cần chú ý. 

 

“Dạ, con dâu đọc được trong một quyển sách, hồi trước từng bảo bọn nha đầu làm thử, rất hữu hiệu.” Yến Hồng thản nhiên nói cho qua.

 

Lão phu nhân gật đầu, sau đó nhìn Đông Phương Manh chỉ lo ăn, cười thành tiếng: “Manh nhi này, vô tâm gây họa, bộ dạng không tim không phổi trời sinh.” Công gia liếc con, trong lòng cũng thấy buồn cười nhưng không hề có ý trách móc, chỉ gắp một đũa thịt bằm bỏ vào chén hắn. 

 

Không tới một hồi, Mộc Vũ Phi cười từ ngoài đi vào, mới ngồi xuống đã nhìn Yến Hồng cười tươi rói: “Biện pháp của tẩu hiệu quả thật, chỉ một lát đã tẩy sạch mỡ rồi.” 

 

Yến Hồng cười cười: “Thế tử yên tâm thì tốt rồi.” Sau đó bưng chén lên tiếp tục ăn cánh gà đã hơi nguội. Mộc Vũ Phi thấy mình đâm vô một cái đinh mềm, gương mặt tươi cười thoáng xịu xuống, hừ khẽ một tiếng, mặt mày sưng sỉa ăn cơm. Công gia phu nhân bất lực nhìn nhau, than thầm, bọn trẻ này sao lại bất hòa thế? Bữa cơm này Mộc Vũ Phi ăn mất ngon, tuy đồ ăn ngon miệng, Công gia phu nhân cũng thật lòng yêu thương hắn nhưng cứ nghĩ đến phản ứng lạnh nhạt của Yến Hồng, cảm giác bị người ta xem thường lại dâng lên, còn có cảm giác uất ức vì bị lờ. 

 

Thật ra Yến Hồng chỉ không muốn lại xảy ra xung đột với hắn mà thôi, vậy nên mới có ý bảo trì khoảng cách với hắn, không nghĩ đến, tâm sự thiếu niên cứ như gió mùa hạ, biến ảo khó lường, khó mà nắm bắt. “Lưu Đức, ngươi nói xem, có phải tẩu ấy không vừa mắt ta không?” Mộc Vũ Phi rầu rĩ hỏi hán tử trung niên bên cạnh, chính là người đi hậu viện gọi hắn ban sáng. 

 

“Hơ, thế tử nói gì…?” Lưu Đức bị câu hỏi không đầu không đuôi của hắn làm cho hồ đồ rồi. 

 

“Thôi đi, nói với ngươi ngươi cũng không hiểu.” Mộc Vũ Phi lườm ông ta một cái, thở phì phò bỏ đi. 

 

Sáng hôm sau, Yến Hồng đang mơ mơ màng màng nằm ì trên giường, Tập Nhân thần thần bí bí đứng ngoài cửa gọi khẽ: “Tiểu thư, tiểu thư.” Giọng không lớn, chắc là sợ làm Đông Phương Manh thức giấc, lại không dằn nổi nóng ruột, rất hưng phấn. 

 

Yến Hồng ngáp dài, nhìn Đông Phương Manh còn ngủ say sưa bên cạnh, đứng dậy mở cửa thì thào: “Sao thế?” Hễ có việc gì là nha đầu này hăng như gà cắt tiết, chẳng trầm ổn gì hết. 

 

“Tiểu Hoa sinh rồi!” Tập Nhân thông báo tin tức.

 

“Hả?” Yến Hồng còn chưa tỉnh táo hoàn toàn, nhất thời chưa phản ứng lại kịp. 

 

“Thì là số trứng vịt đó, sắp nở tới nơi rồi, vịt con sắp ra rồi!” Mồm miệng kích động cứ như không phải vịt con sắp nở mà là bảo bối gì đó không bằng. 

 

Yến Hồng ngẩn ra, cũng kích động hẳn lên: “Thật à?” 

 

Tập Nhân gật đầu như bổ củi. Yến Hồng lật đật xộc vào phòng, tức tốc thay đồ, chuẩn bị cùng Tập Nhân chạy tới “phòng gà”, bỗng nhiên sực nhớ ngày thường Đông Phương Manh xem mấy quả trứng này như bảo bối, bèn quay đầu chạy lại mé giường, gọi nhỏ: “Manh Manh, vịt con sắp nở rồi, Manh Manh mau dậy nào.” Nói cũng lạ, ngày thường không tới giờ tuyệt đối không dậy, thế mà Đông Phương Manh vừa nghe nàng nói thế, lông mi bỗng dưng động đậy, không tới một lát đã mở mắt ra, mơ màng nhìn nóc giường, mắt còn lờ đờ ngái ngủ rất đáng yêu, nhìn thôi cũng đủ no. Yến Hồng thấy vậy vội vàng lấy quần áo giúp hắn mặc. 

 

Chờ mặc đồ xong rồi, hắn cũng tỉnh táo hơn nhiều, nhìn nàng chằm chằm khó hiểu, nghiêng đầu khả ái hỏi nàng: “Hồng Hồng, an?” Ý tứ là, đi thỉnh an hả? 

 

Yến Hồng kéo hắn chạy ra ngoài: “Giờ còn sớm, đợi lát nữa mới đi thỉnh an cha mẹ. Vịt con sắp nở rồi, đi xem trước đã.” Không biết Đông Phương Manh nghe có hiểu không, túm chặt lấy tay nàng chạy theo. Đến chuồng gà, bọn Giai Nhân đã canh sẵn ở đó, Y Nhân đang chuẩn bị đưa tay thăm dò dưới bụng Tiểu Hoa. Bình thường cao ngạo như nữ vương, giờ phút này Tiểu Hoa đặc biệt che chở con, xù lông lên vươn cổ về phía Y Nhân kêu cục tác, Y Nhân nhăn mũi, lại sợ bị mổ trúng đành rụt tay về.

 

Chương trước        Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục