Phu quân ngây thơ đệ nhất thiên hạ | Hài hước dễ thương lãng mạn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 19/12/2016 04:12

PHU QUÂN NGÂY THƠ ĐỆ NHẤT THIÊN HẠ

Tác giả: Duyệt Vy

--o0o--

Chương 15: Tuổi Thân

 

Chương trước        Chương sau

 

“Manh Manh, Manh Manh…” Ban đầu, đây chỉ là một cái tên nhưng hiện tại, nó là một phương thuốc, trị liệu thói ngạo mạn của nàng, trị liệu vết thương lòng của hắn. Dường như Đông Phương Manh không nghe thấy, vẫn không chịu đếm xỉa gì đến Yến Hồng. Người nàng nhũn ra, ngồi sụp xuống trước mặt hắn, mệt mỏi gục đầu xuống. Không nghĩ kiếm củi ba năm thiêu một giờ thế này, quả thật hắn vừa mới có phản ứng. Cầm tay phải hắn, đặt lên bên má mình nhẹ nhàng động chạm, nước mắt chưa ráo dính vào ngón tay hắn, hàng mi dài của hắn khẽ rung. Nàng cuống quít buông lỏng tay hắn, hai tay vươn ra nâng mặt hắn lên, dán mặt mình đến trước mặt hắn, hấp tấp nói: “Manh Manh, Hồng Hồng ở đây.” Tuy đầu hắn ngẩng lên, tầm mắt lại không nhìn nàng, mãi đến khi nàng lặp lại ba bốn bận, rốt cuộc mới chần chừ dời mắt về phía nàng, ánh mắt rời rạc một lát, chậm chạp dừng lại trên mặt nàng. Yến Hồng vừa khóc vừa cười, ngón tay dịu dàng vuốt mặt hắn. Hắn giật mình nhìn nàng, hồi lâu dường như chấp nhận những gì nhìn thấy, hai tay bỗng dưng vươn ra chụp lấy hai tay nàng, dùng sức kéo nàng vào lòng mình. “Manh Manh, Hồng Hồng ở đây này, bên cạnh Manh Manh này. Đừng sợ đừng sợ, không sao rồi, không sao.” Hối hận vạn phần, giọng nói cũng run rẩy. Nàng ngước mặt lên, tìm ánh mắt hắn, chăm chú mà dịu dàng nhìn hắn, trao cho hắn an ủi không lời. Hốc mắt hắn bắt đầu phiếm sương mù, cả người không cách nào ức chế được bắt đầu run rẩy, dường như đã chịu ấm ức rất lớn, miệng há rồi lại ngậm, môi mấp máy mấy lần lại không phát ra âm thanh. 

 

“Không sao, không sao rồi. Đây mà, Hồng Hồng ở chỗ này, Hồng Hồng giúp Manh Manh thay quần áo, mặc đồ ướt sẽ không thoải mái. Nào, Manh Manh đứng dậy đi.” Yến Hồng thử ôm hắn lên, hắn lại bắt đầu tránh né ánh mắt nàng, người cũng co rúm lại, không chịu đứng dậy. “Manh Manh, dậy đi mà.” Giọng Yến Hồng thoáng cao, hai tay hắn túm tay nàng khẽ lỏng nhưng vừa cúi đầu lại nhào vào lòng nàng, đầu dựa vào vai nàng, hai tay cũng dời lên cổ nàng. Lòng Yến Hồng đau nhức, viền mắt lại nóng lên. Hít hít mũi, hai tay vòng ra sau lưng hắn, nhẹ nhàng vỗ về “Không sao rồi, không sao rồi, Hồng Hồng sẽ cùng Manh Manh, sẽ không rời đi nữa.” Nói bằng giọng điệu dịu dàng nhất, cuối cùng cũng vỗ về được tâm tình hắn, dỗ hắn đứng dậy, đổi quần áo khô. Nhìn hắn kiệt sức rồi, môi cứ co giật, ánh mắt cũng không còn thần thái. Nàng cũng kiệt sức, thể lực cạn kiệt, tâm lực càng hao tổn nặng. Ngồi bên giường, đắp chăn cẩn thận cho hắn, tay trái bị hắn ôm cứng đặt nơi ngực trái, tay phải nhẹ nhàng vỗ vỗ trên chăn, để hắn nhanh ngủ được. Mắt hắn nhắm rồi lại mở, giữa chừng liếc nhìn nàng, thấy nàng vẫn tươi cười xinh xắn trước mặt hắn, có vẻ yên tâm nhắm mắt lại, một hồi lại mở mắt ra. Lặp lại như thế thật lâu, rốt cuộc hắn cũng thiếp đi, khiến nàng vừa ngọt ngào vừa chua xót, lại muốn rơi lệ. 

 

Vợ chồng Công gia đi vào, ánh mắt nhìn Yến Hồng đầy phức tạp. Noãn Nguyệt đi sau lưng họ, cười có vẻ đắc ý hả hê. Yến Hồng không thèm liếc Noãn Nguyệt lấy một cái, tay nàng vẫn nắm lấy tay Đông Phương Manh, không tiện đứng dậy, đành áy náy miễn cưỡng cười với vợ chồng Công gia, nhỏ nhẹ nói: “Con dâu không tiện đứng dậy, vô lễ với công công bà bà rồi, mong hai người lượng thứ.” 

 

Vợ chồng già nhìn vết nước mắt trên mặt nàng, thầm than một tiếng, lại thấy vẻ mặt nàng mệt mỏi không chịu nổi, rốt cuộc bất nhẫn liền xua tay: “Thôi thôi, con cũng mệt rồi, nghỉ ngơi một lát đi đã. Có chuyện gì để tối lại nói đi.” Nói rồi hai ông bà yêu thương nhìn Đông Phương Manh ngủ say trên giường rồi dắt nhau đi về. 

 

Noãn Nguyệt căm hận trừng Yến Hồng một cái, quay lưng đi theo. Yến Hồng nhìn khuôn mặt ngủ say bình tĩnh trở lại của Đông Phương Manh, suy nghĩ trong đầu cuồn cuộn, rất nhiều bức tranh lướt qua trong óc. Kiếp trước, kiếp này, hiện thực, mộng ảo, từng gương mặt một, lúc là gương mặt rầu rĩ mà chết của nương, một lát là gương mặt sợ hãi tủi thân của Đông Phương Manh không ngừng xẹt tới xẹt lui loạn xà ngầu trong đầu nàng, lại thêm thân thể mệt mỏi khiến nàng không chống đỡ nổi nữa, cuối cùng nằm sấp bên mép giường thiếp đi. 

 

Yến Hồng ngủ một giấc này đến khi sắc trời tối dần, tỉnh lại thì xương cổ đau nhức, nhe răng nhếch miệng xoa bóp, đợi mắt mở hoàn toàn liền nhìn thấy một đôi mắt đen như ngọc thạch nhìn mình chằm chằm, không chịu rời đi lấy một chút. Hắn dậy bao lâu rồi? Nhìn trong mắt hắn còn thoáng chút tủi thân và sợ hãi, tim Yến Hồng thắt lại, trên mặt vẫn cười dịu dàng, vươn ngón tay ra nhẹ nhàng nhéo nhéo mặt hắn. Đây là động tác quen thuộc khi rời giường mỗi sáng, hiện giờ tuy đã là buổi tối nhưng sáng sớm hôm nay nàng thiếu hắn, giờ bù lại. Quả nhiên, làm vậy rồi thần sắc hắn có vẻ buông lỏng, có điều vẫn cố chấp ôm một cánh tay của nàng. Bấy giờ Yến Hồng mới chú ý thấy tư thế của hắn có vẻ kỳ cục, giống như một con cún con nằm bò ở đầu giường, hai tay ôm cứng tay nàng, nhìn nàng không chớp mắt. Dẫu trong lòng vẫn còn chua xót, nhìn dáng vẻ đáng yêu của hắn thế này, đột nhiên nàng rất muốn sờ đầu hắn, nói một tiếng “Ngoan lắm.” Cũng chả rõ hắn duy trì động tác cún con này bao lâu rồi nữa. Là muốn canh chừng mình, sợ mình không thấy đâu nữa ư? Yến Hồng thầm than khẽ, biết mình cũng không vượt qua được trói buộc do hắn dựng nên nữa, e rằng không thể không luân hãm rồi. Tuy không quá tin tưởng vào con đường trước mặt, đã không quản được tim mình vậy thì làm bạn bên cạnh hắn đi. Tóm lại, cũng đã gả cho hắn rồi.

 

Nghĩ đến đó, lòng nàng thoáng nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy khó mà tin được việc mình rối rắm từ hôm qua đến giờ. Kỳ thật nàng quen thói nghĩ không ra chuyện gì thì bỏ qua không nghĩ nữa, chẳng biết hôm qua ngốc cái gì, tự ngược đãi mình như thế. Có một số việc, khi bản thân chìm sâu trong đó khó mà nhìn rõ, vậy thì thuận theo tự nhiên thôi. Cục cựa người lại khiến hắn cảnh giác, hai móng trước của cún con lại nhích lên trước một chút, đẩy nửa bờ vai của nàng vào phạm vi dòm chừng của mình. Nàng cười khẽ thành tiếng, dựa đầu vào vai hắn, trán chạm vào má hắn, ý cười trên mặt không hề phai đi. Có vẻ hắn không hiểu chuyển biến của nàng lắm, ngoẹo đầu nhìn chăm chú nửa ngày, thiếu chút soi một cái lỗ trên mặt nàng. Đại khái duy trì một tư thế quá lâu, biểu tình hắn rất vặn vẹo, nhưng Yến Hồng có thể lĩnh hội chuẩn xác hàm nghĩa trong đó. Người hắn tê lắm rồi. Vì thế, nàng cười kéo hắn ngồi dậy. Hắn nhìn nàng, nhe răng học điệu cười của nàng nhưng bắt chước không giống mà lộ rõ vẻ kỳ cục, chọc nàng cười lớn hơn. Có lẽ hắn lây nhiễm tâm tình vui vẻ của nàng, cũng không hoảng sợ, chỉ chăm chú nhìn nàng, ngón tay thon dài rờ rẫm tới lui trên cổ tay nàng. 

 

“Tiểu thư?” Giọng Diệu Nhân vang lên bên ngoài, đại khái là nghe được động tĩnh nên hỏi thăm. 

 

“Diệu Nhân, ta không sao. Muội đi bẩm báo Công gia, phu nhân, ta và tam thiếu gia rửa mặt xong sẽ qua đó.” Yến Hồng dùng cánh tay rảnh rang chỉnh lại quần áo nhăn nhúm do ngủ giúp Đông Phương Manh, tranh thủ trả lời Diệu Nhân. 

 

Ra đến chính sảnh gặp vợ chồng Công gia, Yến Hồng không phân trần gì cả lập tức quỳ xuống thưa: “Con dâu hầu hạ tướng công không chu đáo, xin công công bà bà trách phạt.” Bất kể nói thế nào, tóm lại là nàng làm sai, nhận sai trước vẫn tốt hơn là bị ép nhận tội. Vốn dĩ Công gia và phu nhân còn có chút không hài lòng nhưng thấy Đông Phương Manh êm đẹp cùng Yến Hồng đi vào, cơn tức trong lòng tiêu đi quá nửa. Bây giờ thấy Yến Hồng chủ động nhận sai, gần như tha thứ cho nàng ngay tại chỗ, dù sao chứng bệnh của Manh nhi quả thật rất dễ bị lại, nói ra cũng không thể trách nàng được. 

 

Noãn Nguyệt vừa thấy vẻ mặt vợ chồng Công gia biết ngay họ sắp hết giận rồi, vội vàng lên tiếng giành trước khi Công gia mở miệng: “Xem chừng tam thiếu gia còn chưa khỏe hẳn đâu.”

 

Công gia vốn định bảo Yến Hồng đứng dậy, vừa nghe Noãn Nguyệt nói vội vàng chú ý đến con mình, mặc kệ Yến Hồng còn quỳ trên đất, xông lên trước nhìn Đông Phương Manh từ trên xuống dưới, cẩn thận kiểm tra một hồi, sốt ruột hỏi: “Manh nhi à, còn chỗ nào không thoải mái nữa, để cha nương cẩn thận xem xem.” 

 

Đông Phương Manh vô thức nhích lại gần Yến Hồng, vốn dĩ vừa vào cửa thấy Yến Hồng quỳ xuống, hắn cũng muốn quỳ theo. Là Yến Hồng nắm chặt tay hắn không cho hắn quỳ xuống. Nãy giờ hắn thấy Yến Hồng vẫn không đứng dậy, nét mặt có vẻ khó hiểu, mặc kệ Công gia hỏi han, ngồi xổm xuống, đưa hai tay kéo mặt Yến Hồng qua đối diện với mình, ánh mắt đầy thắc mắc. Yến Hồng lắc đầu với hắn, âm thầm nhéo nhéo tay hắn, tỏ vẻ mình không có việc gì. 

 

Lão phu nhân thu hết động tác nhỏ nhặt của họ vào trong mắt, không khỏi mỉm cười ho khẽ một tiếng. Yến Hồng vội vàng nghiêm trang nhìn lão phu nhân. Công gia nghe bạn già nhắc nhở, cũng không cố chấp muốn kiểm tra thân thể con nữa, quay về ngồi lại chủ vị, bình thản nói: “Đứng dậy đi, Hồng nhi.” 

 

“Tạ cha nương rộng lượng.” Yến Hồng há không hiểu đứng dậy có nghĩa là mình vô sự rồi, nhiều lắm bị nói thêm vài câu, liền không nhiều lời mà đứng dậy. Nàng không có sở thích quỳ. 

 

“Ngồi đi.” Công gia chỉ vào chiếc ghế phía dưới, ra hiệu cho Yến Hồng ngồi. Yến Hồng cũng không từ chối, dắt Đông Phương Manh đi qua ngồi xuống. Giữa chiếc ghế của Đông Phương Manh và của nàng cách nhau một cái bàn trà nhỏ. Đông Phương Manh có vẻ rất bất mãn với thứ vắt ngang giữa nàng và hắn, nhíu mày nhìn nó hồi lâu, lại túm tay Yến Hồng cùng gác lên trên, lúc này mới chịu ngồi xuống. “Hồng nhi gả đến đây cũng gần ba tháng rồi nhỉ?” Dường như Công gia đã quên thắc mắc trước đó, cũng không mắng mỏ như Yến Hồng dự đoán, chỉ bình thản hỏi vấn đề ngoài ý liệu này.

 

“Vâng, con dâu gả vào Công phủ ngày mười tám tháng sáu, đến giờ đã có ba tháng tám ngày rồi.” Sở dĩ nhớ rõ như thế là vì hôm qua nghe năm đóa kim hoa cảm thán, nói thêm ba ngày nữa là đủ trăm rồi, còn ầm ỹ đòi làm đồ ăn chúc mừng. Ai dè hôm nay Đông Phương Manh lại phát bệnh. 

 

“Từ khi Hồng nhi gả vào Công phủ, lão phu và phu nhân liền phó thác Manh nhi cho con, phủi tay rảnh việc. Đối với việc này, Hồng nhi có từng oán trách?” Bỗng dưng Công gia chuyển đề tài.

 

“Con dâu chưa từng oán giận.” Lòng Yến Hồng chùng xuống, bình tĩnh đáp lời. 

 

“Hồng nhi là một cô nương tốt, đoan trang xinh đẹp, gia thế trong sạch, gả cho trượng phu như Manh nhi, ủy khuất con rồi.” Lão phu nhân lấy lùi làm tiến, nã pháo. 

 

“Tướng công trời sinh đơn thuần hiền lành, đối với con dâu quan tâm tinh tế, con dâu không hề thấy tủi thân.” 

 

“Lão phu tin lời con. Hồng nhi bằng lòng gả cho Manh nhi, sau khi biết tình hình Manh nhi vẫn tận tâm chăm sóc nó, đủ để nói lên tính nết Hồng nhi rồi. Vậy, giờ con có thể nói cho lão phu, sáng nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”

 

Chương trước        Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục