Phu quân ngây thơ đệ nhất thiên hạ | Hài hước dễ thương lãng mạn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 19/12/2016 04:12

PHU QUÂN NGÂY THƠ ĐỆ NHẤT THIÊN HẠ

Tác giả: Duyệt Vy

--o0o--

Chương 5

 

Chương trước        Chương sau

 

Về đến phòng, đã thấy Giai Nhân chờ sẵn bên trong, một bên thu dọn phòng ốc một bên thả ra tín hiệu “Muội có tin bà tám mới nhất”. Tín hiệu có vẻ bí ẩn này chỉ có Yến Hồng cùng lớn lên với nàng từ nhỏ và mấy đóa kim hoa khác mới hiểu. Yến Hồng đang đau đầu, tên ngốc nào đó cứ khăng khăng dính lấy tay nàng, cứ thế này nàng làm việc rất bất tiện. May mà vừa vào phòng Đông Phương Manh liền thả tay nàng ra, lại chui ra đằng sau màn thêu trốn. Yến Hồng thầm nghĩ: ‘Chẳng lẽ sau này bảo bọn Giai Nhân lúc có mặt tiểu ngốc thì bớt vào phòng đi?’ Nghĩ nghĩ, nàng chỉ biết lắc đầu. Thôi kệ, trước nghe tin tức của Giai Nhân đem đến đã rồi tính sau. “Giai Nhân, có tin gì sao?” Yến Hồng ra hiệu cho Giai Nhân lại gần cửa sổ, nhìn chung quanh xem có người lạ nào không, lúc này mới mở miệng hỏi. 

 

“Nghe nói lúc phu nhân mang thai nhị công tử và tam công tử thì sốt cao một lần, thiếu chút sinh non. Sau đó mất rất nhiều công sức mới giữ được thai nhi. Lúc sinh nở, nhị công tử tám cân tám lạng, tam công tử chỉ được bốn cân tư.” (Đơn vị tính cân nặng hồi xưa, một cân bằng 16 lạng, nên mới có câu tám lạng nửa cân đó ^_^. Mọi người thử tính xem 2 huynh đệ nhà này sinh ra nặng bao nhiêu nha!) Vẻ mặt Giai Nhân rất nghiêm túc, nhưng giọng điệu nha đầu này làm Yến Hồng có cảm giác nàng ta có thể đi thuyết giảng về thế giới động vật. Nếu Giai Nhân có thể đi đến thời đại kia, chắc là thầy Triệu Trung Tường sẽ bắt tay cộng tác với nàng ngay. Xem ra tiểu ngốc là bị di chứng ngay từ trong bụng mẹ, gien tốt bẩm sinh đều bị ca ca bất lương giành mất… 

 

“Nghe nói vì hôn sự của tam công tử, nhị công tử đặc biệt vào cung xin nghỉ chạy về. Ách, tam công tử không thích chỗ đông người, vì thế hôm qua bái đường cũng do nhị công tử làm thay. Nghe nói từ khi nhị công tử trở thành thị độc của thái tử, liền siêng năng học hỏi thái y trong cung, hơn nữa vơ vét linh đơn diệu dược khắp nơi, định kỳ gửi về Công phủ. Tuy thế tử gia ở biên quan nhưng cũng không quên phái người lần tìm danh y khắp thiên hạ, Công gia và phu nhân càng thêm yêu thương che chở tam công tử trăm bề…” Tóm lại một câu, tam công tử mới là lão đại ở Công phủ! Yến Hồng đưa mắt nhìn “nhà trầm tư” đằng sau màn thêu, xoa xoa cằm nhỏ, trong lòng cảm khái muôn phần. Ông trời đóng của ngươi cánh cửa này tất sẽ mở cho ngươi cánh cửa khác. Tuy đầu óc hắn không bằng người nhưng lại được người nhà thương yêu như thế. 

 

Còn nàng, cha không thương kế mẫu không lo, nàng chấp nhận. Bởi vì, nàng có một linh hồn không thuộc về thời đại này, song nàng cũng cám ơn số mệnh, cho nàng một sinh mệnh mới. Còn sống là quan trọng nhất, phải không? Huống chi bây giờ, phỏng chừng chấp nhận gả tới đây là quyết định sáng suốt nhất. Lần đầu tiên Yến Hồng cảm tạ “lòng tốt” của cha ruột và kế mẫu. Mặc kệ kiếp trước hay đời này, nàng đều không ôm hoài bão lớn, gặp sao yên vậy, vì thế nàng mới lười đấu đá với đám người nhị nương bọn họ. Bọn họ không muốn thấy nàng, nàng không bước chân ra khỏi cổng lớn ngõ nhỏ. Bọn họ không muốn gả nữ nhi bảo bối cho tiểu ngốc, nàng không nói hai lời gả tới đây. Nàng không hề cảm thấy cuộc hôn nhân này có chỗ nào bất công. Ai có nhu cầu của người đấy mà thôi. 

 

Quốc Công phủ cần một cô con dâu chăm sóc tiểu ngốc, mà nàng, nàng cần một chỗ ở có thể khiến nàng yên ổn ăn chực uống chực cả đời. Trước giờ nàng luôn rất bền bỉ, dễ nuôi dễ sống, có thể điều chỉnh tâm tình mình tùy theo hoàn cảnh rất tốt. Nói như nàng thì Yến phủ nơi nàng xuất thân kia chỉ là một căn phòng ở ký túc xá trường, Quốc Công phủ hiện giờ là đơn vị sự nghiệp có phúc lợi tốt, cha mẹ chồng và anh chồng là lãnh đạo cấp cao. Ông chồng tiểu ngốc kia á, chính là khách hàng lớn siêu cấp duy nhất mà nàng cần phục vụ. 

 

Đối với lãnh đạo, nàng chỉ cần nịnh nọt đúng lúc, tâng bốc có ý tốt. Đối với khách hàng, nàng chỉ cần chuyên tâm săn sóc, làm một y tá chuyên nghiệp, chỉ cần Quốc Công phủ tiếp tục yêu nước thương nòi, yêu thương tiểu ngốc, vậy nàng có thể ở Quốc Công phủ này thuận buồm xuôi gió hết một đời. Đối với loại người lười thành tính như nàng mà nói, cuộc sống như thế mới là kết quả tốt nhất. Còn tình thân, sớm đã chôn sâu dưới đáy mồ cùng mẫu thân nàng rồi. Tình yêu ư, càng không biết là cái gì. 

 

Nàng trời sinh mang cái tính an vui hưởng lạc, vĩnh viễn không theo đuổi những thứ xa xôi không thực tế. Chỗ Đông Phương Manh ở gọi là Lạc Phong uyển. Nghe nói tiểu ngốc rất thích sưu tập lá phong, vì thế trong phủ đặc biệt trồng nhiều cây phong. Đến mùa thu, lá phong đỏ rực, cả viện phảng phất như trải dưới ráng chiều, phong cảnh tươi đẹp, vì thế mà thành tên. Thế là Yến Hồng cứ chăm chăm ngóng cho mùa thu mau tới. 

 

Người hầu trong Lạc Phong Uyển không nhiều lắm, chủ yếu là do tiểu ngốc bài xích đông người, trừ năm đóa kim hoa làm của hồi môn của Yến Hồng ra, cũng chỉ có mỗi một tiểu nha đầu quét tước, hai bà tử phục dịch, bên ngoài thêm một gã sai vặt. Đôi phu phụ Công gia sớm đã sai quản gia trong phủ nói tỉ mỉ những điểm cần chú ý trong sinh hoạt của Đông Phương Manh cho nàng, bao gồm đồ thích ăn, màu sắc, ngày thường thích làm chuyện gì, một số việc kiêng kỵ có thể khiến hắn phản ứng mạnh, v.v., cũng không khó nhớ lắm. Bởi vì thói quen sinh hoạt của Đông Phương Manh cực kỳ đơn giản. Mỗi ngày đúng giờ tị (trước 9 giờ) rời giường (điểm này làm Yến Hồng ghen tị muốn chết. Phu phụ Công gia không muốn để con trai cảm thấy cô đơn, đặc biệt mỗi ngày cùng hắn ăn bữa sáng (chẳng trách hai vợ chồng đều đẫy đà mỡ màng như thế), sau đó là thời gian hoạt động cá nhân của Đông Phương Manh. Cái gọi là hoạt động cá nhân cũng cực kỳ đơn giản, không ngẩn người thì là trầm mặc! Giờ ngọ một khắc ăn cơm trưa, xong rồi tiếp tục trầm tư mặc tưởng, đúng giờ dậu ăn tối, ăn xong bữa tối là thời gian gần gũi con của hai phu phụ Công gia. Hai người lần lượt bày tỏ sự quan tâm đối với con trai trong ngày hôm đó, sau đó đưa ra chỉ đạo và kiến nghị sắp xếp sinh hoạt ngày mai. Đúng giờ tuất rửa ráy đi ngủ.

 

Yến Hồng nghe xong cảm thấy cái chức “Tam trùng minh chủ” của nàng nên nhường lại rồi. Vị Đông Phương tam công tử đồng chí Manh thiếu gia này mới đúng là người luyện thành tam trùng chính tông, đóa kỳ hoa đất trời khó có được! Cảm ơn cha, cảm ơn kế mẫu, để nàng gả đến gia đình như trong mơ này! Đông Phương Manh bây giờ coi như là người đã có gia đình, phu phụ Công gia cũng không cố ý đến ăn sáng cùng hắn nữa, nhiệm vụ đầy quang vinh này từ giờ được trao cho Yến Hồng. 

 

Bữa sáng có món cháo hoa sen tím nhìn rất bắt mắt, Yến Hồng ăn mà không biết là làm từ cái gì, chỉ cảm thấy ngon miệng thơm ngọt, mềm mềm âm ấm, nhất thời không chê bai, ăn liền ba bốn chén( = . =”). Thật tình thì không thể trách nàng được, chỉ có thể nói là chén đĩa của Công phủ quá nhỏ… Tố chất của nha đầu Công phủ rất tốt, phớt lờ đống chén không chất thành núi trước mặt Yến Hồng, chăm chú đút tiểu ngốc ăn sáng. Cứ theo tin tức từ mạng lưới tình báo bà tám Giai Nhân nhanh chóng biết được nha đầu đút cơm này tên Noãn Nguyệt, là đại nha đầu được cưng nhất bên cạnh lão phu nhân trước đây, địa vị trong phủ chỉ dưới năm vị chủ tử, cũng là chuyên viên đút cơm ngự dụng duy nhất mà Đông Phương Manh không bài xích. Yến Hồng vừa ăn cháo vừa oán thầm, ăn có bữa cơm còn phải chờ người đút, chẳng trách sinh hoạt bây giờ vẫn không tự lo được. Có điều nhìn bộ dạng ăn uống nhạt nhẽo vô vị của tiểu ngốc, phỏng chừng hắn cũng không thể nghiệm được cảm giác ăn ngon hạnh phúc thế nào. 

 

Yến Hồng có tay nghề bếp núc tuyệt hảo nhưng lại rất ít người biết, bởi vì nàng không có cơ hội thể hiện. Nàng lười thì lười nhưng xuống bếp là một trong số những sở thích không nhiều lắm của nàng. Không phải vì nàng không muốn thể hiện, chẳng qua là chưa tìm được người đáng giá để nàng làm thế. Trước giờ nàng luôn cho rằng, xuống bếp làm cơm cho người mình để ý là chuyện hết sức hạnh phúc, thiêng liêng. Thật hối hận lúc nương còn sống, nàng không thể làm được vài món ngon cho bà. Năm đó nàng còn quá nhỏ, lại cứ nghĩ thời gian chung sống với bà còn dài, khăng khăng chờ đến lúc mười tuổi lại tặng cho nương một sự ngạc nhiên bất ngờ. Có điều nương không chờ được tới lúc đó. Lúc đang có, không ai đi nghĩ tới chuyện mất đi làm gì. Sau khi mất đi, lại dùng rất nhiều thời gian hoài niệm những gì đã mất. 

 

“Thiếu phu nhân, không biết bữa sáng có hợp ý không?” Noãn Nguyệt lên tiếng hỏi cắt ngang suy nghĩ của Yến Hồng. Hoàn hồn nhìn lại, chỉ còn mỗi nàng cầm thìa, tiểu ngốc đã no nê, đang nhìn nàng chằm chằm, miệng lau sạch sẽ. Phát hiện ánh nhìn của Yến Hồng chuyển hướng hắn, lập tức dời mắt sang một bên. 

 

Khụ, Yến Hồng cảm thấy hành vi này có thể dùng một từ để hình dung: có tật giật mình. “Hài lòng, hài lòng, ăn ngon lắm.” Thư ký của ông chủ, tuyệt đối không thể mích lòng. 

 

“Có cần dùng thêm không?” Tuy thái độ Noãn Nguyệt cung kính nhưng Yến Hồng vẫn cảm giác được một chút cảm xúc đặc biệt… 

 

“À, không cần.” Ăn, ăn nữa mắt Tập Nhân rớt xuống mất. Nàng cũng chỉ ăn nhiều hơn bình thường một chút, nha đầu này đã hoảng sợ như thế rồi! Có trách thì trách cuộc sống ở Yến phủ quá gian khổ, tiết kiệm… 

 

“Nếu thiếu phu nhân không cần gì nữa, vậy nô tỳ cáo lui trước.” Nói xong không đợi Yến Hồng phản ứng liền khom người với Đông Phương Manh: “Tam thiếu gia, giữa trưa có bồ câu nướng ngài thích ăn nha, đến giờ ngọ Noãn Nguyệt lại tới hầu hạ ngài.” Giọng điệu dịu dàng thân thiết cỡ nào. Quả nhiên Đông Phương Manh cư xử với nàng ta có khác, tuy không nhìn thẳng nhưng cũng quay đầu qua chỗ nàng ta, mắt nhìn vạt áo nàng ta, giống như đang lắng nghe. Nên biết ngay cả lúc nhị ca Đông Phương Tề của hắn nói chuyện với hắn, hắn cũng phớt lờ. Noãn Nguyệt dịu dàng cười với hắn rồi quay lưng đi ra. Yến Hồng một mực nhìn Noãn Nguyệt, quả nhiên lúc nàng ta sắp ra khỏi cửa thì dừng lại, lại quay người hành lễ, trong mắt có cái gì đó không nói rõ được, dường như đang giãy dụa một lát mới lên tiếng “Tam thiếu gia trông cậy vào tam thiếu phu nhân rồi.” Yến Hồng cảm thấy rất thú vị song không để lộ, chỉ mỉm cười gật đầu, nhả ra hai chữ “đương nhiên.”

 

Chương trước        Chương sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục