Phù Hiểu, Em Là Của Anh--Độc Độc| Đọc Truyện Ngôn Tình Online Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Ba, 05/07/2016 03:07

Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Tác Giả: Độc Độc

Chương 102: Ngoại Truyện 3 - Mạc Vu Phi

Chương Trước        Chương Sau

 

Đường Học Chính nói đúng: anh là thằng hèn.

 

Lần gặp đầu tiên ở Đàm Gia Thính, ngay cả trông cô như thế nào anh cũng đã quên. Lần gặp thứ hai trong quán bar, anh chỉ thấy người đàn bà này cũng thông minh và thủ đoạn ra phết, nhan sắc chỉ bình bình thôi mà lại chinh phục được Đường Học Chính.

 

Có nằm mơ anh cũng chẳng ngờ rằng: hôm nay, cái gương mặt chả có gì là đặc biệt xinh đẹp ấy, anh càng nhìn lại càng thấy đẹp. Khuôn mặt trái xoan, chiếc cằm thon thả, hàng mày dài và mảnh mà mỗi khi không hài lòng sẽ hơi nhướng lên; Rồi đôi con ngươi tròn xoe, đen láy như vỏ nho, đôi con ngươi không chỉ một lần đi vào cơn ác mộng… hoặc giấc mơ đẹp của anh; Và cả cái miệng đỏ thắm xinh xinh, càng nhìn càng muốn cắn đó nữa…

 

Cứt thật, rõ ràng cô đâu phải món khoái khẩu của anh, thế mà cô đã hút mất hồn anh từ lúc nào không biết?

 

Nghĩ lại những tháng ngày quen biết cô, thực ra là mỗi ngày anh thích cô thêm một chút, lâu dần thành ra anh yêu cô, ấy vậy mà anh còn tưởng anh bị ốm, anh thật muốn ‘ân cần hỏi thăm’ tổ tiên mười tám đời cái thằng ngu là mình.

 

Ngày ấy, anh đã không bóp chết cái tình cảm này khi nó còn trong trứng nước nên giờ có muốn tiêu diệt nó thì cũng đã quá muộn. Anh cũng có ân hận đấy, nhưng từ sâu thẳm đáy lòng, anh lại vui vẻ chấp nhận hiện tại.

 

Anh không ngờ là cảm giác yêu một người phụ nữ lại tuyệt đến mức này, hễ nghĩ đến người ấy anh lại thấy lâng lâng, cứ như được hưởng thụ dịch vụ mát xa năm sao vậy. Anh không có kinh nghiệm trong vụ này. Với anh, đàn bà chỉ là những bông hoa xinh đẹp: có thể ngắm, có thể chơi, có thể hái, rồi khi chán có thể vứt bỏ.

 

Chỉ một cái nhíu mày hay một nụ cười của cô thôi cũng đủ làm hồn anh xao xuyến, cô là người con gái mà anh sẵn sàng hy sinh tính mạng để vảo vệ. Hai chữ “tình yêu” mà anh từng thóa mạ ngày hôm nay bỗng trở nên chân thực với anh hơn bao giờ hết.

 

Anh hưởng thụ cái cảm giác cực kỳ xa lạ mà vô cùng tuyệt diệu đấy.

 

Nhưng mà: cô là người đàn bà của Đường Học Chính, là người đàn bà mà chắc chắn 100% là thằng bạn chí cốt của anh không sao ngừng yêu được.

 

Thế giới này hoang đường lắm phải không?

 

Bọn anh ngầm hiểu với nhau mà không nói ra, còn cô, không bao giờ có chuyện cô tự mình phát hiện. Cô vẫn luôn là một cô ngốc, cho rằng: mình đã là vợ người ta hẳn sẽ chả còn ai tơ tưởng tới mình nữa.

 

Cô còn mắng anh: “Mạc Vu Phi, anh còn muốn lăng nhăng bao lâu nữa? Anh không thể tìm một cô gái tốt để sống 1vs1 ư?”

 

Nếu em chịu ly hôn rồi lấy anh thì anh tuyệt không ngại: em đã không còn con gái.

 

Anh đã suýt thốt ra những lời đó nhưng sau anh lại chỉ cười trừ và lảng sang chuyện khác dù lòng anh thì nhói đau một nỗi đau đã không còn xa lạ với anh.

 

Một tháng sau, anh vẫn lấy vợ. Vợ anh không phải một cô tiểu thư nhà giàu môn đăng hộ đối mà là một cô trinh nữ vừa vào làm ở quán bar. Anh lấy cô nàng không vì lý do gì đặc biệt mà chỉ vì khi cô nàng khóc làm lớp trang điểm trên mặt rớt sạch thì trông cô nàng giống cô đến 70 – 80%.

 

Anh báo tin anh sắp kết hôn cho Đường Học Chính trước tiên. Đường Học Chính lừ gương mặt liễu yếu đào tơ xa lạ đó hồi lâu, bàn tay siết lại thành nắm đấm, siết chặt đến mức hằn cả gân xanh. Khi anh đinh ninh anh sắp bị phang cho một trận nhớ đời thì Đường Học Chính chỉ dập mạnh điếu thuốc, chửi anh: “Thằng hèn,” rồi bỏ đi.

 

Anh biết anh đã đi quá giới hạn của A Chính, thế nhưng lần này A Chính vẫn nhịn.

 

Anh thoáng dao động, song nhìn vẻ không muốn xa anh trên gương mặt nhỏ xinh rất giống cô đó, anh lại chẳng nghĩ được gì khác nữa.

 

Người nhà anh đã sớm quen với thói bốc đồng của anh, họ vốn chẳng quan tâm anh cưới ai, chỉ cần anh cưới một cô vợ có thể đẻ con là được.

 

Đám cưới được tiến hành theo đúng theo kế hoạch, cô ăn vận lộng lẫy và trang điểm thật đẹp đến dự, anh bỗng thấy cô đẹp không tả xiết.

 

Cô gặp cô dâu, hai người đều trang điểm đậm xịt nên không thấy rõ gương mặt thật của đối phương.

 

Anh cược rằng gương mặt trang điểm đậm xịt đó của cô là kiệt tác của Đường Học Chính.

 

Cô rất mừng, thật lòng mừng cho anh, ánh mắt cô sáng lên những tia sáng lấp lánh: “Mạc Vu Phi, chúc mừng anh, cô dâu xinh quá, vừa đẹp người vừa đẹp nết, cả giọng nói cũng ngọt nữa.”

 

Đúng vậy, đẹp quá!

 

Đám cưới diễn ra thuận lợi, những ngày sau đó, anh và Đường Học Chính đã phối hợp rất ăn ý với nhau: không để hai cô gặp nhau, những trường hợp quan trọng không thể vắng mặt, A Chính cùng cô tham dự, còn mấy trường hợp kiểu họp mặt xã giao bình thường, anh sẽ xách theo vợ anh.

 

Vẫn có một số người từng gặp cả cô lẫn vợ anh, anh cũng không buồn giấu giếm và những người đó cũng thông minh, làm như không biết.

 

Chỉ có cô suốt ngày ríu rít như chim sẻ, bảo anh đưa vợ đến nhà họ Đường chơi, cuối cùng vẫn là Đường Học Chính – anh không biết nó dùng cách gì – khiến cô bỏ ý định đó đi.

 

Nhưng cái kim trong bọc lâu lắm rồi cũng có ngày lòi ra, cô vợ vẫn luôn như con chim non dựa dẫm vào anh sau khi được anh chiều chuộng nhiều – thậm chí anh từng vì cô nàng giảm bớt số lượng nhân tình – bắt đầu học thói ghen tuông, điêu ngoa, kênh kiệu và trở nên cực kỳ không biết điều.

 

Anh vô cùng thất vọng: dù bề ngoài có giống cô thì rốt cuộc vẫn không phải là cô.

 

Cô nhận hết sự yêu chiều của A Chính, sự nâng niu của cả nhà họ Đường và càng ngày càng có nhiều người bị hấp dẫn bởi cô nhưng cô vẫn như xưa, không hề thay đổi, sao vợ anh lại chẳng bằng được 1/10 cô?

 

Chỉ có một Phù Hiểu trên đời này!

 

Cuối cùng anh cũng hiểu rõ chân lý ấy.

 

Một người chị gái của anh quá ngứa mắt với những hành vi càng lúc càng vênh váo của vợ anh nên đã thông đồng với mấy ả bạn thân… Cuối cùng hai cô cũng thấy được khuôn mặt thật của nhau.

 

Vợ anh ủ rũ chạy về, cuối cùng cô nàng cũng chịu lui về đúng vị trí của mình.

 

Cái đầu chậm chạp đến không thể chậm chạp hơn nữa của cô cuối cùng cũng hiểu ra tất cả, đứng trước mặt anh, cô không biết phải nói gì, cô áy náy lắm.

 

Anh cười, trong chuyện này cô có lỗi gì đâu?

 

“Phù Hiểu, trước kia anh không có tim, bây giờ, chẳng qua là anh để tim mình ở chỗ em thôi, có khác gì đâu.”

 

Cô sợ đến không biết làm sao cho phải, cô mắng anh là: “đồ ngốc”, đời nhiều người đẹp như vậy không thèm thích lại đi thích cô.

 

Sao câu này cô không nói với Đường Học Chính mà chỉ nói với mỗi anh vậy! Anh rất rất không hài lòng.

 

Giờ thì anh hiểu ra rồi, đời này, xem như anh đã rơi vào tay hai vợ chồng nhà đó (và sẽ mãi mãi không thoát ra được). Nhưng quân tử báo thù hai mươi năm chưa muộn, hai vợ chồng nhà đó mới đẻ được một thằng cu, anh định sinh một cô công chúa nhỏ để hai mươi năm sau con bé tóm cổ thằng ranh con nhà họ Đường kia cho bõ cơn tức hôm nay của anh.

 

Lời tác giả: Rất nhiều bạn hy vọng Mạc Vu Phi sẽ có nữ nhân vật chính cho mình, nhưng sự thật là Phù Hiểu thì chỉ có một còn anh ta không thể phạm sai lầm lần nữa: rung động trước cô gái khác, vậy nên…

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục