Phù Hiểu, Em Là Của Anh--Độc Độc| Đọc Truyện Ngôn Tình Online Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Ba, 05/07/2016 11:07

Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Tác Giả: Độc Độc

Chương 55

Chương Trước        Chương Sau

 

Đêm đó, Phù Hiểu bị Đường Học Chính đè dưới thân sàm sỡ mà không sao trốn được. Cô không thể ngăn anh luồn hai ngón tay vào trong cô, thung dung khuấy đảo đầm nước xuân nơi đó. Dưới ánh sáng mờ của ngọn đèn ngủ, cô ngắm khuôn mặt tuấn tú đang gần sát bên cô, cô vô thức cựa mình, khẽ đẩy anh ra, cắn chặt môi dưới cố nén những tiếng rên rỉ sắp bật khỏi đôi môi.

 

“Cục cưng bé bỏng, sướng không?” Người đàn ông khom người xuống, liếm tai cô dọc từ vành tai đến dái tai, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, hơi thở anh đượm hương dục vọng.

 

Sướng… cái quái gì! Phù Hiểu bị anh chọc thì chỉ thấy cơ thể mình như đang bốc cháy, thế mà anh lại còn chậm rãi đùa cô, bỡn cô.

 

“Em kẹp anh chặt quá, chỉ hai ngón tay của anh thôi mà đâm vào, rút ra đã khó rồi,” anh nói giọng khàn khàn, đồng thời, anh rút hai ngón tay ướt đẫm ra để ngay sau đó lại vượt mọi gian khổ lèn chúng vào trong cô, “Em xem nè, khó đút vào chết đi được.” Anh không khỏi tò mò: rốt cuộc cô chứa đựng toàn bộ anh bằng cách nào?

 

“Ưm…” Ngón tay anh cố chấp lèn vào khuấy lên từng cơn sóng tình nho nhỏ, khuôn mặt Phù Hiểu ửng hồng, người cô như nhũn ra. Cô quắp lấy lưng anh, thở hắt ra, nói, “Anh có thể… không nói nữa được không?” Nghe thẹn chết đi được ý.

 

“Ừ, tốt, vậy em nói.” Tay anh động liên tục và môi anh bắt đầu chuyển động trên người cô tìm món ngon, “Nói quá trình em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.” Anh mút gờ xương quai xanh khêu gợi của cô, giở giọng dụ dỗ.

 

“Ai yêu anh… từ cái nhìn đầu tiên cơ!”

 

Chiếc lưỡi nong nóng, ướt nhẹp của anh len vào đôi môi đỏ thắm đang hé mở của cô, bá đạo quấn lấy lưỡi cô, “Còn không chịu nhận hả, đứng ở cửa nhà Dương Mật ngắm trộm anh qua mắt thần đến là lâu.” Anh nắn bóp bầu ngực căng đầy của cô, khẽ miểt trái anh đào nhỏ của cô như thể đang phạt cô vì cô không nói thật.

 

Phù Hiểu chặn bàn tay đang tác quái của anh lại, “Em chỉ nhìn xem là ai đến thôi…” Bây giờ, ai lại đi nhận mình từng làm chuyện đó cơ chứ… dù rằng đầu cô sắp không nghĩ nổi gì nữa rồi.

 

“Tốt, cho em nhìn!” Lời còn chưa dứt, anh đã rút phắt ngón tay ra khỏi khu vườn bí ẩn của cô, cô còn chưa kịp cảm thấy mình trống rỗng vì dị vật rời đi thì một cây gậy nóng bỏng, to hơn ngón tay hàng chục lần đã đâm mạnh vào trong cô mà không hề báo trước. Anh muốn lấy mạng cô đấy à!

 

“Thế nào? Nhìn rõ chưa? Ai đang ở trong cơ thể em nào?” Hễ nơi mềm mại của cô bọc lấy anh là nhịp thở của anh trở nên dồn dập liền, anh bắt đầu luật động, thong thả mà mạnh mẽ, nhưng vẫn không quên cắn đôi môi đỏ thắm của cô và hỏi cô.

 

Phù Hiểu lắc đầu thật mạnh, từng cơn khoái cảm dâng lên, bao phủ lấy cơ thể cô khiến cô không thể thốt ra lời.

 

“Lắc đầu? Không biết?” Đường Học Chính ghì chặt lấy cô, bàn tay to bản của anh cẩn thận nâng chiếc mông tròn xinh của cô lên, khiến nơi tư mật của cô và anh dán chặt vào nhau hơn.

 

“Biết… anh là Đường Học Chính…” Cô cũng không biết mình muốn tránh đi anh hay muốn kề sát vào anh, từ đôi môi cô bật ra những tiếng rên rỉ nữa như vui sướng nửa như khổ sở.

 

Anh chưa bao giờ cho rằng: sẽ có ngày anh mất đi lý trí chỉ vì vài tiếng rên rỉ khi say tình của ai đó nhưng sự thật sờ sờ ra đấy – cơ thể anh đã thoát khỏi sự khống chế của lý trí, càng lúc càng điên cuồng. Anh muốn nghe cô rên rỉ, nghe cô thở dốc càng nhiều càng tốt, vì cô như thế khiến anh: cực kỳ thỏa mãn, cũng cực kỳ hưng phấn.

 

“Chậm thôi anh, chậm thôi anh…” Khi nãy, khi anh chậm thì cô không hài lòng, nhưng bây giờ, khi anh như bão táp, đâm vào cô quá nhanh, quá mạnh, thì chỉ trong chớp mắt, cô đã thấy mình như bị ném lên cao, lên cao mãi, khiến cô thậm chí không kịp thở dốc.

 

“Theo kịp anh, không cho em xỉu!” Ghé môi vào chiếc cổ ngọc ngà của cô mút mạnh, anh ra lệnh. Đêm nay, anh sẽ không để một âm thanh gì khác trừ những tiếng rên rỉ khi ái ân vuột khỏi môi cô. Mạnh mẽ và cuồng dã, anh đưa cô lên đến cao trào đầu tiên của đêm nay.

 

Mà đêm… còn rất dài.

 

Từ đêm đen đến khi mặt trời ló rạng phía đằng đông, nàng Phù Hiểu sa vào hang quỷ bị người ta vần vò đến rã cả xương và đầm đìa mồ hôi. Cô được người ta bế vào bồn tắm. Mắt cô díp hết cả vào nhau rồi, người cô thì nhũn ra như không còn xương nữa, cô tựa vào bờ vai rắn chắc của anh, khẽ mắng anh một tiếng “đồ cầm thú” khiến anh cười vang, cười đến là sung sướng. Anh cúi đầu, đặt lên trán cô một nụ hôn đầy yêu thương, dòng nước ấm áp sượt qua tấm lưng trần chi chít những dấu hôn của cô.

 

“Vợ.” Vừa tắm cho cô anh vừa gọi.

 

“Ừ…”

 

“Sau này, đừng miêu tả người đàn ông khác trước mặt anh nữa, anh sẽ muốn đánh người đó.” Đánh cho thằng kia khác hoàn toàn với miêu tả của cô.

 

“Anh là đồ An Gia Hòa[1].” Cô há miệng cắn anh, chợt phát hiện ra vai anh đã chi chít dấu răng là, là kiệt tác của cô.

 

“Ai?”

 

“… Nhân vật đại diện cho bạo lực gia đình.” Cả bộ phim kinh điển đó mà cũng chưa xem.

 

Đường Học Chính cười khẽ, “Đừng nhìn anh như thế, dù anh anh có đánh thằng khác đến biến dạng thì cũng sẽ không chạm vào một sợi tóc của cục cưng bé bỏng của anh đâu.” Vợ anh quý báu biết bao, anh nâng trên tay còn sợ rớt nữa là.

 

“Hừ, anh đã tra tấn em không ra hình người rồi nè.” Còn nói không chạm vào cô. Câu ‘lời đàn ông nói không thể tin’ đúng là chân lý!

 

Lời này thì anh không cách nào phản bác, anh có muốn cô bao nhiêu lần anh cũng thấy không đủ, thật muốn vùi mình vào nơi ấm áp của cô, mãi mãi không rời đi.

 

Nghĩ tới đó, dưới nước, thứ gì đó lại nóng và cứng rồi. Phù Hiểu ngồi trên người anh nên phát hiện ra ngay tức khắc. Cô sợ quá định lùi ra sau nhưng chẳng có chút sức lực nào, thế nên cô đành đặt hai tay lên ngực anh, đe dọa: “Anh còn cầm thú nữa là em sẽ không để anh yên đâu!”

 

“Một lần nữa nhé em!” Đường Học Chính kéo tay cô lên ve vuốt cơ thể anh, tay kia của anh thì trượt trên cơ thể mềm mại của cô, phải cười mà đòi phúc lợi trước chứ.

 

“Tuyệt đối. tuyệt đối, tuyệt đối không được!” Cô cực kỳ kiên quyết, thêm một lần nữa nhất định cô sẽ tan xương!

 

“Thế còn anh thì sao?” Anh thốt ra một câu cực giống chú nhóc đòi ăn kẹo nhưng không được ăn.

 

“Tự xử lý đi.” Nguy hiểm, nhiệt độ của cái gì đó không phải nước càng lúc càng tăng, cô cựa mạnh, định đứng lên.

 

“Tự xử lý kiểu gì?” Bàn tay to bản kìm lấy vòng eo thon thả của cô, người đàn ông kéo cô lại. Nước văng tung tóe, bầu vú mượt mà ép mạnh lên vòm ngực cứng như đá, cô thấy đau đau.

 

Yết hầu của Đường Học Chính giật giật, bàn tay anh như thoát khỏi sự khống chế của não bộ anh mà đặt lên bầu ngực mềm mại của cô, thong thả nắn bóp.

 

“Đường Học Chính!”

 

“Anh không biết thật mà.” Vẻ mặt anh trông đến là ngây thơ, vô tội, đã bao giờ anh phải tự xử lý đâu?

 

“Anh, anh…” Làn nước ấm áp hun đôi má cô thêm ửng hồng, Phù Hiểu vội đè bàn tay đang tác quái của anh chàng lại, thẹn thùng thốt lên, “Hai tay vạn năng!”

 

Đường Học Chính thoáng nhướng mày, sau đó thì cười tà: “Được rồi, lần này tạm thế vậy.”

 

Khi Phù Hiểu cho là cuối cùng mình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm và định dậy khỏi bồn tắm thì tay cô bị kéo xuống nước một cách đột ngột. Sau khi tay cô chạm vào một cây gậy nào đó vừa nóng vừa cứng, thì mặt cô lập tức đỏ lựng như núi lửa phun trào, đỏ đến không thể đỏ hơn.

 

“Đường Học Chính!” Tên lưu manh háo sắc này nữa!

 

Khuôn mặt tuấn tú của anh như đang phóng đại trước mắt cô, Đường Học Chính ôm cô cười rồi trao cô một chiếc hôn sâu, anh đặt tay cô lên ‘cậu nhỏ’ của mình nắn bóp, “Vất vả cho em rồi, vợ, em đã không chịu thỏa mãn nó thì an ủi nó chút đi.”

 

Anh ấy, anh ấy, anh ấy… Tay cô nóng như đang cầm phải lửa, cô không giãy ra được, chỉ có thể bị động chịu sự sàm sỡ vô chừng mực của anh chàng, “Đồ lưu manh…” Cô không dám nhìn thẳng vào anh, đành ghé vào hõm vai anh, cắn anh một cái cho bõ tức.

 

‘Cậu nhỏ’ được bàn tay bé nhỏ, mềm mại nắm lấy khiến hơi thở của Đường Học Chính dồn dập hơn, “Ừ, phải, em nói thế nào thì là thế đó. Nào, cục cưng bé bỏng, em bóp nó chặt hơn đi, mình nhanh hơn nữa nào…”

 

Cùng với ngọn đèn mờ ảo và những tiếng thở dốc mờ ám, bầu không khí như nóng lên, trong phòng tắm tràn đầy hơi xuân, cảnh xuân.

 

[1] 安嘉和: An Gia Hòa, nhân vật trong phim truyền hình nổi tiếng của Trung Quốc “Đừng bắt chuyện với người lạ” (不要和陌生人说话), hay ghen bóng ghen gió và đánh vợ. Cũng như Việt Nam mình dùng Sở Khanh để chỉ những gã lật lọng, bạc bẽo thì dân Trung Quốc dùng An Gia Hòa để chỉ những gã bảo thủ, quá mức gia trưởng, hay ghen bóng ghen gió, hay đánh đập vợ con.

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục