Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 10:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 62: Em Là Của Anh (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

Cô chợt cảm thấy trong lòng như gợn sóng, cơ thể cô như một chiếc lá đang trôi dập dềnh bỗng bị nước hồ nhấn chìm, đắm chìm trong dục vọng không bờ bến.

 

Hắn đưa dục vọng đã bùng phát từ lâu đến nơi ẩm ướt của cô, lần này cô thực sự không thể cử động được, toàn thân mềm nhũn như trúng độc, cũng chẳng còn sức mà né tránh, cô cũng không kiềm chế bản thân được nữa, bắt đầu rên khe khẽ…

 

“Thoải mái không?” Hắn cười ma quái.

 

Cô lắc lắc đầu, mái tóc đen xoã tung trên chiếc cổ trắng muốt.

 

Hắn đột nhiên đâm sâu vào mà không hề báo trước.

 

“A!” Cô thét lên hoảng sợ, hắn đã tiến vào nơi sâu nhất của cô…

 

Cảm giác trống rỗng bỗng được cơ thể hắn lấp đầy, hơi đau, nhưng trên tất cả là sự kích thích mãnh liệt, dòng ấm áp từ chỗ tiếp xúc ấy lan toả đến tận tim.

 

Cô chưa kịp thở thì hắn đã lại dùng sức tiến thật sâu, chạm thật mạnh vào trong cơ thể cô không chút thương tiếc.

 

Đau đến cứng người, cô ngẩng đầu, cắn môi đau đớn, miệng rên rỉ…

 

“Đau lắm à?” Hắn đè trên người cô, ngón trỏ vuốt ve vết răng trên môi cô.

 

“Một chút!”

 

Nếu so với lần đầu tiên, thì bây giờ cô hiểu rằng sự đau đớn không phải vì hắn thô bạo, mà xuất phát từ… bản thân hắn.

 

“Mới có một chút đã không chịu được rồi à?” Hắn cười bỡn cợt. “Em còn dám thách thức khả năng kiềm chế của anh không?!”

 

“Khả năng kiềm chế của anh kém thì liên quan gì đến em…”

 

Hắn ngậm lấy đôi môi cô, đầu lưỡi thương tiếc liếm đi vệt máu.

 

“Anh thấy đề nghị thú vị lúc trước của em chúng ta sẽ giữ lại để lần sau dùng, đêm nay chúng ta thử… tình yêu trước đã!”

 

Cô miễn cưỡng cười, sự đau đớn chưa tan hết, chờ đợi đợt trào dâng tiếp theo.

 

Hắn nhẹ nhàng rút ra, rồi lại tiến vào, không nhanh và mạnh như trước mà rất nhịp nhàng, êm ái như sợ làm tổn thương cô.

 

Thỉnh thoảng không kiềm chế được sự cuồng nhiệt, hắn lại mạnh mẽ hơn, nhưng rất nhanh sau đó, hắn lấy lại nhịp nhẹ nhàng, sự giao hoan tràn đầy khoái cảm, nhịp nhàng, bất tận…

 

Thực sự là rất đẹp, đó không phải là ham muốn dục vọng, mà là tiếng gọi tình yêu. Tựa như tiếng gọi của sự nhớ nhung, những câu nói của tình yêu nồng nàn… đang tan chảy trong cơ thể cô, tan chảy một cách đau đớn.

 

Cứ mỗi khi cô trở nên mẫn cảm, dòng nước ấm áp từ chỗ đó tràn ngập khắp da thịt, thì hắn lại hôn lên những chỗ nhạy cảm trên cơ thể cô đúng lúc, tăng thêm kích thích cho cô, chiếm hữu cô một cách nhanh nhất… cho đến khi cô không chịu đựng được và phản ứng mạnh mẽ, cắn lên vai hắn, ánh mắt đắm đuối trong lòng hắn…

 

Động tác của An Dĩ Phong càng lúc càng nhanh, sự khoái lạc đã vượt qua giới hạn chịu đựng của hắn.

 

“Thuần ơi, Thuần…” Hắn nhắm mắt, mơ hồi gọi tên cô, tiếng gọi cứ to dần, ngày càng gấp gáp, động tác ngày càng nhanh hơn nữa. “Thuần ơi, Thuần… Anh yêu em, thật sự rất yêu em!”

 

Ham muốn, từ xác thịt, linh hồn, cuối cùng cũng phá vỡ tất cả sự trói buộc, và tuôn trào…

 

Cô ôm chặt hắn, dùng hết sức hôn hắn, thậm chí là cắn môi hắn.

 

Mây khói ngàn năm không dứt, tình cảm chân thành đến chết cũng không phai.

 

Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời Melbourne. Trên chiếc ga trải giường màu trắng, hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau, những nụ hôn cuồng nhiệt không dứt, dạt dào những si mê và chờ đợi không hề thay đổi…

 

Những cảm xúc mãnh liệt kết thúc, cô đã mệt lử, thậm chí không còn sức để mở mắt nữa…

 

“Lần này còn có điều gì không hài lòng không?” Hắn trở lại trạng thái bình thường.

 

Bởi nhịp thở quá dồn dập trong suốt quá trình ấy nên cô cảm thấy hơi khô miệng, cô nói giọng khàn khàn: “Cứ như thế này, nếu em không chết vì đau thì cũng chết vì mệt.”

 

“Em đợi nhé!” Hắn rời đi, một lúc lâu sau không thấy động tĩnh gì, cô vừa định mở mắt nhìn xem thì đôi môi lạnh ngắt của hắn đặt lên môi cô, đầu lưỡi hắn khẽ đẩy, một dòng nước chua chua ngọt ngọt và mát lạnh chảy vào miệng cô…

 

Cổ họng đang khát khô của cô được làm ướt… Cô mở mắt nhìn hắn, không thể tin được rằng hắn chu đáo như vậy.

 

“Tốt hơn rồi chứ?”

 

Hắn cầm cốc nước ngồi lên giường, ôm vai và đỡ người cô dựa vào vai hắn rồi để cốc nước trên môi cô, giống như cho một đứa bé uống nước. Uống xong, hắn lấy khăn giấy lau thứ dịch lỏng trên người cô, rồi đặt cô nằm xuống, lấy chăn quấn chặt người cô và ôm vào lòng.

 

Cô chớp chớp đôi mắt đã mờ đi, cười nói: “Cả buổi tối nằm đè lên người em, đến ngủ cũng ôm chặt em thế này, cho em thở chút được không?”

 

“Không được!” Hắn ôm càng chặt hơn. “Nhỡ may mở mắt ra lại không thấy em nữa thì làm thế nào?”

 

“Trước đây em đã từng biến mất trong vòng tay anh sao?”

 

“Ừ… mở mắt ra là biến mất!” Hắn ôm cô chặt hơn nữa. “Thuần à, bắt đầu từ hôm nay, em là của anh!”

 

“Luôn luôn như vậy.”

 

Hắn ngồi dậy, nắm chặt tay cô.

 

“Cuối cùng chúng ta cũng có thể ở bên nhau rồi, mở mắt ra là có thể nhìn thấy, nhắm mắt lại vẫn có thể được ôm như thế này…”

 

“Ừ!” Cô đưa tay sờ lên những vết răng trên vai hắn, hỏi nhỏ: “Có phải em hơi thô lỗ không?”

 

“Lần sau em nên cắn mạnh hơn chút nữa, đem chiến tích huy hoàng của em khắc thật sâu lên người anh…”

 

Lại bắt đầu rồi! Người đàn ông đáng chết này không thể nghiêm túc được quá ba phút! Tư Đồ Thuần ngoảnh mắt đi, chẳng thèm để ý đến hắn nữa.

 

An Dĩ Phong ôm cô nằm xuống, để cô gối đầu lên ngực mình. Hắn nhắm mắt lại, rơi vào hồi ức xa xưa.

 

“Em biết không? Lúc mười tuổi, mơ ước của anh là được làm một võ sĩ quyền anh giỏi nhất, anh nghĩ như thế sẽ chẳng có ai dám bắt nạt mình. Lúc hai mươi tuổi, anh muốn làm ông trùm xã hội đen để không ai dám coi thường anh… Năm ba mươi tuổi, anh bị một phát súng bắn vào ngực trái, viên đạn chỉ cách tim đúng một centimét, lúc ngã xuống trước cửa đăng ký ở sân bay, anh mới hiểu rằng, điều anh mong muốn nhất là em sống thật tốt…”

 

“Em biết…”

 

Tư Đồ Thuần áp mặt vào ngực hắn, đặt bàn tay lên vết thương trên ngực hắn,

 

“Năm năm trước, anh vừa xuất hiện ở sân bay thì bị cảnh sát chặn lại. Bởi vì anh có liên quan đến nhiều vụ án bạo lực, cảnh sát nghi ngờ anh chạy trốn để thoát tội. Anh và phía cảnh sát giằng co trong mười mấy tiếng, cuối cùng xảy ra xung đột…”

 

“Lúc em nghe tin này, thấy anh thật là ngốc! Em nói chờ anh mười năm, thì sẽ đợi mười năm thật à?! Em có thể đợi anh mười năm… thì còn ngại gì chờ thêm vài ngày? Vài năm… hay vài chục năm…”

 

“Nhưng cảnh sát không nhận hộ chiếu của anh. Anh biết, trừ phi anh chết, họ sẽ không để anh rời khỏi Hồng Kông.”

 

“…”

 

Có lẽ vì mệt quá, có lẽ vòng tay của hắn thật ấm áp, nên cô gối đầu trên ngực hắn và ngủ lúc nào không biết.

 

Sáng sớm, trong lúc đang ngủ rất ngon, Tư Đồ Thuần có cảm giác hơi thở không được bình thường, có thứ gì đó mềm mại ẩm ướt đang di chuyển trên người cô, khiến toàn thân cô vừa ngứa ngáy lại vừa tê dại, vừa muốn lại vừa không…

 

Cô gắng mở mắt, ánh nắng buổi sáng chiếu vào phòng, đôi mắt ngái ngủ nhìn thấy An Dĩ Phong đang phấn khích trên người cô.

 

“Đừng làm phiền nữa, để em ngủ một chút nào…”

 

“Em ngủ là việc của em, anh cứ làm việc của anh.”

 

Cô cười khúc khích, rồi lại nhắm mắt.

 

Hắn nâng một chân cô lên, tay hắn đè lên chân kia, trong lúc cô vẫn mơ hồ chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì hắn đã nhanh chóng tiến sâu vào.

 

“Anh…” Sự kích thích mạnh mẽ khiến cô đột nhiên ưỡn thẳng người, tay nắm chặt ga giường. Cô mở to mắt, cơn buồn ngủ bỗng chốc tan biến.

 

“Anh… anh…”

 

Hắn vừa cười vừa thở hổn hển: “Trên thế giới này không gì đẹp đẽ bằng việc mở mắt ra là có thể nhìn thấy em.”

 

Người đàn ông đáng chết này!

 

Cô còn chưa kịp tức giận thì hắn đã bắt đầu chuyển động lên xuống, cùng với sự chuyển động nhịp nhàng của cơ thể hắn, người cô cũng lay chuyển theo, đôi chân cô gác trên vai hắn cũng run lên, lắc theo. Khoái cảm xâm chiếm khắp người khiến cô lại rên rỉ, đắm chìm trong đôi mắt mê dại của hắn…

 

Rồi hắn cắn lấy môi cô, tuôn trào trong cơ thể cô…

 

“Tư Đồ Thuần, anh yêu em!”

 

Hắn thả lỏng mình trên cơ thể ướt đẫm mồ hôi của cô và hít thở khoan khoái, thế giới như tan chảy.

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục