Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 10:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 60: Những Bức Thư Bất Tận (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

An Dĩ Phong đặt bức thư xuống, hắn phải hít thở thật sâu rất nhiều lần mới lấy lại được giọng: “Tại sao lại nói với con là anh sẽ không quay trở về? Là vì em nói em không còn yêu anh, là vì em…”

 

“Em tưởng… anh là chồng của Amy.”

 

“Cái gì?” Sự hiểu lầm này quá vô lý. “Lần nay em quan sát kiểu gì vậy?”

 

Cô cười gượng: “Anh lái xe đến đón Amy, nói nói cười cười với cô ấy, lại còn sờ bụng cô ấy… An Dĩ Phong mà em biết không dịu dàng với phụ nữ một cách dễ dãi như vậy. Amy nói rằng người cô ấy yêu là bố nuôi, anh và cô ấy lại hơn nhau mười mấy tuổi, em tưởng…”

 

“Vì thế em cố ý vờ như không biết anh?”

 

Hắn nắm chặt bàn tay vẫn đang băng bó của cô…

 

“Vì thế em mới nói anh hãy trân trọng người anh yêu, trân trọng người luôn ở bên cạnh anh?”

 

“Em buồn cười lắm phải không? Buổi chiều khi Amy gọi điện cho em, em cũng thấy rất buồn cười!”

 

Hắn sà đến, ôm cô vào lòng, má hắn cọ vào tóc cô: “Không buồn cười, không buồn cười chút nào!”

 

Đêm khuya yên tĩnh, từng chữ “waiting” lấp lánh trên giấy dán tường màu đen, đó là tình yêu mà cô vẫn giữ bên mình.

 

Trên bàn, những trang thư bị hắn vê nhàu, nước thấm khiến những dòng chữ trên đó mờ nhạt đi, mỗi tiếng “bố ơi” đều là sự cảm thông của cô, sự kiên nhẫn và chờ đợi không đổi thay của cô.

 

Còn cô, trong mười lăm năm chờ đợi vô vọng, vẫn âm thầm chịu đựng, cô còn có thể vì người khác mà lén gạt đi đau thương…

 

Hắn ôm chặt cô trong vòng tay. Ngoài cái ôm vô cùng thắm thiết ấy, hắn không biết phải dùng cách nào để thể hiện và thổ lộ tình yêu cháy bỏng trong lòng hắn đối với cô…

 

Sông Yara vẫn êm đềm chảy trôi trong đêm khuya tĩnh mịch, trong thành phố phồn hoa mênh mông, rộng lớn, một tình yêu sau mười lăm năm giấu kín cuối cùng cũng có thể đơm hoa kết trái trên mảnh đất phì nhiêu ấy…

 

Tư Đồ Thuần dựa vào đôi vai lực lưỡng của An Dĩ Phong, hít hà mùi cơ thể hắn, vẫn là mùi hương đậm chất đàn ông mang theo sự chiếm lĩnh mạnh mẽ, giống hệt như trong ký ức của cô…

 

Qua chiếc váy ngắn bó sát người, cô cảm nhận thấy tay hắn đang nhè nhẹ vuốt eo cô, nhưng không giống như đang ham muốn cũng chẳng giống như đang khiêu khích, mà giống như đang trân trọng một món đồ quý giá hiếm có. Cô ngẩng lên nhìn, phát hiện hắn đang nhíu mày, không giống ánh mắt mọi khi, nụ cười bỡn cợt trên môi cũng biến mất, vẻ mặt của hắn lúc này khiến cô cảm thấy có chút gì đó thật xa lạ.

 

“Anh đang nghĩ gì vậy?”

 

“Anh đang nghĩ những năm qua em sống như thế nào, vòng eo em nhỏ hơn xưa rất nhiều…”

 

“Công việc của em rất bận, thường xuyên đi sớm về muộn, thỉnh thoảng có những vụ án bận mấy ngày mấy đêm, không có thời gian ngủ nghỉ, sao mà không gầy được.”

 

“Ở Australia thì sao? Mở quán cà phê cũng rất mệt phải không?”

 

“…”

 

Chẳng phải hắn cũng gầy hơn rất nhiều sao? Những góc cạnh trên mặt ngày càng hiện rõ.

 

Cô vuốt nhẹ cặp lông mày của hắn, mắt hắn, môi hắn, cổ hắn… Những cảm xúc trong trí nhớ lần lượt ùa về. Cô muốn vuốt ve tiếp xuống dưới, hắn bỗng nắm lấy tay cô, mở to mắt nhìn cổ tay cô.

 

Vết seo dài hơn hai centimét mặc dù đã mở đi nhiều nhưng nếu nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy. Cô định rút tay ra thì hắn càng nắm chặt hơn.

 

“Yêu anh, em có hối hận không?”

 

“Không hối hận!”

 

Hắn nhếch miệng gượng cười: “Anh từng gặp những cô gái ngốc nghếch, nhưng chưa từng gặp cô gái nào ngốc như em. Vì một người đàn ông không thể mang lại cho em bất cứ thứ gì, không biết bao lần làm tổn thương em, khiến em đau khổ vậy mà vẫn cắn răng nói: Không hối hận.”

 

“Anh có hối hận không?”

 

“Hối hận! Hối hận vì khi ấy không đưa em đi chạy trốn!”

 

Cô vung tay hắn ra, vẫn nụ cười rạng rỡ ấy.

 

“Anh tưởng tượng rất giỏi!”

 

Đương nhiên là cô sẽ không nói cho hắn biết, ngày cô sinh Tiểu An là lúc cô mong chờ hắn hơn bao giờ hết. Nếu như không phải vì đau đớn đến không còn chút sức lực nào thì cô nhất định sẽ rời khỏi giường bệnh và đi tìm hắn, bảo hắn đưa cô đi. Đi đâu cũng được, chỉ cần họ được ở bên nhau, sớm sớm tối tối, trọn đời trọn kiếp.

 

Nhưng khi cô nghe thấy tiếng khóc chào đời của đứa bé, sức cùng lực kiệt đến mê man, nghĩ lại cô cảm thấy thật vui vì mình đã không làm thế.

 

Hai mươi tuổi, họ vì tình yêu mà từ bỏ ước mơ, lý tưởng.

 

Nhưng ba mươi tuổi thì sao?

 

Khi tình yêu mãnh liệt đã phôi pha theo thời gian, họ sẽ giống như những đôi tình nhân khác, mâu thuẫn, cãi cọ vì những vấn đề vụn vặt trong cuộc sống, rồi oán trách nhau.

 

An Dĩ Phong chắc sẽ nói: “Tôi phải từ bỏ ước mơ vì cô!”

 

Cô chắc cũng sẽ nói: “Tôi cũng vì anh mà từ bỏ nghề cảnh sát của mình!”

 

Đến lúc đó, bi kịch của tình yêu sẽ thực sự diễn ra…

 

Cô không phải là một phụ nữ thông minh nhưng cô cũng không ngu ngốc đến mức chỉ nghĩ đến niềm vui trước mắt!

 

Cô hiểu rằng, tình yêu không phải là tất cả đời người, họ không thể từ bỏ tình yêu, cũng giống như không thể từ bỏ ước mơ!

 

“Thuần à!” Trong lúc cô đang thất thần, bàn tay ấm áp của An Dĩ Phong nâng cầm cô lên, ngón tay khẽ vuốt lên đôi má ửng hồng của cô. “Em biết anh… phụ tấm lòng của em. Tại sao em vẫn chung thuỷ? Tại sao không tìm cho mình một người đàn ông có thể bên em suốt đời?”

 

“Vì em luôn tin rằng, dù anh có ôm hàng ngàn cô gái trong lòng, thì người mà trái tim anh luôn nhớ đến vẫn là em.”

 

“Em… em tự tin thế sao?”

 

“Chưa bao giờ anh cho ai chạm đến gương chiếu hậu trên xe anh, bị mưa ướt đến mờ đi anh cũng không cho ai lau, em nghĩ, anh vẫn đợi em…”

 

Câu nói tiếp theo của cô bị chôn vùi trong đôi môi hắn…

 

Nụ hôn của hắn tràn đầy yêu thương, sự quý trọng, tựa như đối với một bảo bối vô cùng quý giá…

 

Cô ôm hắn, hôn đáp trả bằng tình yêu nồng nàn, tha thiết của mình.

 

Cô thực sự rất yêu hắn, yêu đến mức chỉ đứng ở đằng xa nhìn thôi cũng cảm thấy ấm lòng.

 

Thực ra, một người đàn ông hô phong hoán vũ, hoành hành bá đạo trong giới giang hồ như hắn chỉ cần dùng nụ cười chết người cũng đã đủ làm cho không biết bao nhiêu cô gái phải ngã gục si mê rồi, chứ không riêng gì cô.

 

“An Dĩ Phong”, ba chứ ấy là ước mơ của hàng ngàn cô gái, một giấc mơ thật đep nhưng không thể thực hiện được. Họ chỉ nhìn từ xa thôi cũng sẽ hét ầm lên, nhắc đến tên hắn thôi là cũng sẽ như phát điên…

 

Cô là cô gái hạnh phúc nhất trong số những cô gái đó. Cô được hắn yêu, được nuôi dưỡng cốt nhục của hắn.

 

Cô tin rằng sẽ có một ngày, cô chiếm được con người hắn, để hắn cả đời này không thể thoát khỏi cái bẫy dịu dàng của cô.

 

Chính vì niềm tin ấy mà cô có thể kiên nhẫn chờ đợi trong một thời dài tưởng chừng như không thể…

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục