Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 10:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 59: Những Bức Thư Bất Tận (1)

Chương Trước        Chương Sau

 

Bố!

 

Con là Tiểu An, năm nay con sáu tuổi rồi, bố đang ở đâu?

 

Hắn nhìn Tư Đồ Thuần đang ngồi uống nước phía đối diện, mắt hắn nhoà đi, định nói mà cổ họng cứ nghẹn lại.

 

Cô cười: “Ngủ được không?”

 

Sợ rằng cả đời này hắn sẽ không ngủ được!

 

Hắn xông đến ôm cô, hôn mãnh liệt lên tóc cô, mặt cổ, môi cô…

 

Không phải là dục vọng, không phải là chiếm hữu, chỉ đơn thuần là muốn hôn từng tấc da thịt cô, tìm lại cảm giác và sự ấm áp ngày xưa…

 

Hắn không đáng, hắn chỉ là một tên tội phạm, một thằng đàn ông không có tư cách cưới cô…

 

Hắn đã làm gì với cô?

 

Lúc theo đuổi cô thì thề non hẹn biển, sau một đêm thoả mãn thì biến mất không dấu vết. Cô đứng gõ cửa nhà hắn cả một đêm, hắn vẫn không ra mở… Hắn còn ôm một người phụ nữ khác và nói những lời đường mật ngay trước mặt cô…

 

Hắn không thể ngờ được, chỉ vì một thằng đàn ông như hắn, cô không những chờ đợi vì lời hẹn ước mười năm mà còn sinh cho hắn một đứa con!

 

“Tại sao? Tại sao…” Hắn cố gắng lắm mới nói được thành lời.

 

Cô ngả đầu trên vai hắn, ôm chặt lấy hắn. Cô làm những điều ấy chỉ là để được ôm hắn như lúc này.

 

“Bởi vì em không muốn mất anh, em không muốn anh từ bỏ.”

 

“Không muốn mất anh thì có rất nhiều cách, đây là cách ngốc nghếch nhất…”

 

“Nhưng cũng đúng đắn nhất.” Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm của hắn trong lòng mình. “An Dĩ Phong, em hiểu sự khó xử của anh. Anh có ước mơ, có hoài bão. Hai mươi tuổi, anh bị tình nghĩa trói buộc, trăm mối ngổn ngang. Không có em, không có anh cả Lôi và Hàn Trạc Thần, thì sẽ chẳng có ai ràng buộc anh, chi phối anh… Anh phải tự do một mình không chút vướng bận gì thì mới có thể làm được những việc mà mình muốn. Anh không còn điểm yếu nào thì mới dám chuyên quyền độc đoán, một tay che cả bầu trời.”

 

“Anh không phải là người tốt như vậy…”

 

“Anh thực sự rất tàn bạo. Ai dám cãi lời anh, thì sau này đừng mong có thể mở miệng nữa. Nhưng mười năm, xã hội đen không có băng đảng nào dám chém giết lẫn nhau, anh làm cho tỷ lệ tử vong ở khu vực đó giảm xuống mức thấp nhất từ trước đến nay.”

 

Hắn không nói thêm gì nữa, ánh huỳnh quanh của chữ “Waiting” cứ ẩn hiện trước mắt hắn, áy náy không nói nên lời, cảm động không nói nên lời, tình yêu không nói nên lời…

 

Cô buông hắn ra, cầm bức thư trên mặt bàn: “Điều duy nhất mà anh có thể bù đắp cho em, đó là hãy nhớ kỹ từng chữ trong bức thư… Hãy nhớ kỹ con trai anh yêu bố nó như thế nào…”

 

Hắn run run cầm lấy bức thư, đọc bức thứ hai, chỉ nhìn qua hắn đã nhắm mắt lại, quay mặt đi, không muốn nhìn thêm nữa.

 

Cả một trang,

 

… Bố, bố, bố, bố…

 

Từng chữ, từng chữ nguệch ngoạc như kết tội hắn - so với giết người còn nặng hơn rất nhiều lần!

 

Hắn cầm bức thứ ba, rất lâu sau mới nhìn rõ trên đó viết gì.

 

Bức thứ tư, bức thứ năm… mới đầu là những nét nguệch ngoạc, không viết nhiều lắm, thể hiện sự nhớ nhung những vẫn có vẻ xa lạ, khách sáo, dần dần, nét chữ ngày càng gọn gàng hơn, viết ngày nhiều hơn, giọng điệu tràn đầy yêu thương.

 

Bố!

 

Tiểu An rất thích hiệp sĩ biến hình, mẹ không mua cho con, nói là con còn quá nhỏ, phải mười tuổi trở lên mới có thể lắp được…

 

Bố!

 

Bố là người bố tốt nhất trên đời này. Con nhất định sẽ lắp được hiệp sĩ biến hình, đợi bố về xem!

 

“Người bố tốt nhất trên đời?”

 

Người bố tốt nhất trên đời? Cậu bé mười bốn tuổi ngồi bên cạnh hắn hỏi: “Chú có phải là An Dĩ Phong không?”, “Tại sao chú lại thay người yêu nhanh hơn cả chớp mắt?”

 

Còn gì mỉa mai hơn câu ấy?

 

Hắn khó nhọc giở tiếp trang sau, cầm chặt bức thư, giấy bị đầu ngón tay vò rách.

 

Bố!

 

Con và bạn cùng lớp đánh nhau, mẹ máng con là không ngoan… Con biết đánh nhau là không đúng, nhưng chúng nó nói rằng con không có bố, con là con hoang! Con nói với bọn nó rằng con có một người bố tốt nhất trên đời, con cho bọn nó xem thư của bố, bọn nó cướp nhau làm thư rách mất rồi, lại còn chế giễu con…

 

Từng trang, từng trang, từng chữ, từng chữ, giống như chiếc roi da xù xì quất vào lòng hắn, không cần đọc thuộc lòng hắn cũng đã rớm máu rồi…

 

Bố!

 

Hôm nay Tiểu An nhìn thấy chú An Dĩ Phong rồi, đằng sau chú ấy có bao nhiêu người đi theo, thật uy phong! Chú ấy còn đẹp trai hơn, lạnh lùng hơn con tưởng tượng! Hút thuốc thì có người khác châm cho. Người khác nói chuyện với chú ấy không dám ngẩng đầu lên, sợ đến mức run cả tay! Còn nữa, cô đứng bên cạnh chú ấy, con đã nhìn thấy trên ti vi rồi, xinh hơn trên ti vi!

 

Mẹ nói chú ấy là người đàn ông rất giỏi, có lý tưởng, có lòng tin, dù ở trong bùn đen vẫn có thể toả sáng. Tiểu An cũng muốn giống như chú ấy. Tiểu An cũng muốn làm ông trùm xã hội đen…

 

Trong đó có một đoạn mà hắn cứ đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.

 

Bố!

 

Hôm nay hình như mẹ rất buồn. Vừa bước vào cửa mẹ đã khóc oà lên, coi hỏi mẹ: “Có phải là mẹ nhớ bố không?” Mẹ kéo tay con và nói: “Mẹ dẫn con đi tìm bố. Con giúp mẹ hỏi bố xem là bố có nhớ đã hứa gì với mẹ không?”

 

Trên đường, con và mẹ gặp chú An Dĩ Phong. Con nhìn thấy có một người đàn ông quỳ xuống dưới chân chú ấy, cứ van xin, chú ấy chỉ vỗ vỗ tay, người đàn ông đó liền bị lôi đi, lúc bị lôi đi còn kêu to: “Anh Phong, tha mạng cho em, em không dám như thế nữa…”

 

Con hỏi mẹ: “Tại sao lại thế?”

 

Mẹ nói với con: “Vì người đàn ông đó buôn bán thuốc phiện, cảnh sát truy bắt hắn rất lâu mà chưa thể bắt được.”

 

Không biết tại sao, lúc chú An Dĩ Phong dựa vào xe hút thuốc luôn nhìn gương chiếu hậu, có một cô rất xinh nhìn thấy chú ấy đang nhẹ nhàng miết lớp bụi trên đó, cô ấy định rút khăn ra lau thì bị chú ấy giận dữ đẩy ra, cô ấy lại còn bị chú ấy đuổi đi nữa chứ.

 

Mẹ ngồi xuống bên cạnh con và nói: “Chúng ta không đi tìm bố nữa, được không? Bố còn có mục tiêu phải theo đuổi, chúng ta cho bố thêm chút thời gian để bố có thể làm những việc mà bố muốn làm. Bố không quên lời hứa với mẹ và con đâu.”

 

Con hơi thất vọng, nhưng mẹ nói bố và chú An Dĩ Phong lợi hại như nhau, giỏi như nhau. Vậy thì bố cứ làm những việc mà bố muốn làm đi nhé, con và mẹ sẽ đợi bố.

 

Chữ của Tiểu An ngày càng đẹp, thư ngày càng dài, có những bức thư dài mấy trang liền. Nó càng ngày càng nhắc tới mẹ nhiều hơn, nhắc đến nụ cười của mẹ, nước mắt của mẹ, cả chuyện mẹ đã từ chối rất nhiều người đàn ông đến với mẹ… Nó nhắc đi nhắc lại: Bố, mẹ đang đợi bố!

 

Khi An Dĩ Phong cầm bức thư cuối cùng lên thì cũng đã khuya lắm rồi…

 

Bố!

 

Hôm nay mẹ ngồi trong quán cà phê viết đi viết lại chữ “waiting” rất lâu, rồi mẹ khóc! Mẹ ôm con nói rằng: “Bố không trở về nữa rồi, sau này bố không cần mẹ con mình nữa rồi.” Không phải là sự thật không đúng? Bố sẽ không bỏ mẹ con con? Bố đã nói bố yêu Tiểu An, bố yêu mẹ, bố nhất định sẽ trở về, bố đã nói thế rồi mà!

 

Hắn nhìn ngày viết, là hôm qua.

 

Ngày hôm qua, rõ ràng là cô từ chối hắn!

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục