Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 10:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 58: Lựa Chọn (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

Cúp điện thoại, cô bước ra, đứng trước mặt hắn hỏi: “Không chịu được, đúng không?”

 

Hắn nghiêng mặt, lắc lắc đầu, tóc bay bay trong gió.

 

“Không làm được thì đừng miễn cưỡng.”

 

“Thực ra…” Hắn khẽ miệng khoé miệng. “Em không cần phải để anh nhìn thấy em gọi điện cho anh ta…”

 

“Nhìn thấy em gọi điện đã không chịu được rồi?” Cô cắn răng, kéo vai hắn, buộc hắn nhìn thẳng vào mắt mình. “Anh đứng trước mặt em, trong tay ôm cô gái khác và nói: Anh chỉ yêu một mình cô ta, anh có hiểu cảm giác của em như thế nào không? Em đứng từ xa nhìn anh hôn cô gái khác, anh có bao giờ nghĩ cảm giác của em như thế nào không? Em ngồi trong hộp đêm nghe hai cô vũ nữ nói anh đàn ông thế nào, khiến đêm đó họ… Em…” Cô không kìm nén được nữa, nước mắt cứ thế tuôn trào. “Em từng nghĩ tại sao loại đàn ông như anh không chết đi, chết rồi thì em không phải chờ đợi, ngóng trông nữa… Nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy anh sống thoải mái như vậy, em lại thấy rất hạnh phúc vì anh vẫn còn sống, ít nhất thì em vẫn có thể nhìn thấy anh… cười như thế…”

 

“Thuần!” Hắn giữ chặt lấy cô, ôm trọn cô vào lòng.

 

“Anh từng nghĩ, thực sự là anh đã từng nghĩ… em nhất định phải rất hận anh, muốn anh chết đi, em nhất định phải hối hận vì đã yêu anh, nhìn thấy anh là đã buồn nôn, nghe thấy tên anh là đã ghê tởm… có như vậy, em sẽ yêu chồng em, thương con em, sống những tháng ngày hạnh phúc.”

 

“Anh cho rằng yêu và hận chỉ là ý nghĩ nhất thời à?”

 

Từ trái nghĩa của yêu không phải là hận, mà là im lặng, không yêu cũng không hận, nhưng cô mãi mãi không làm được điều ấy.

 

Càng yêu cô càng hận, càng hận lại càng yêu…

 

“An Dĩ Phong! Anh hoàn toàn không hiểu thế nào là yêu!”

 

Hắn không phản bác, nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai đang run lên của cô, nhìn lên bầu trời đầy sao.

 

“Anh kể cho em nghe một câu chuyện nhé. Ngày xưa, trong một đầm lầy có một con ếch, nó rất thích nhìn lên bầu trời xanh, ngưỡng mộ bầy thiên nga trắng được bay tự do trên bầu trời bao la. Một hôm, một con thiên nga đậu xuống bên đầm nghỉ ngơi, bộ lông nó trắng muốt, trên cánh nó không có một chút bụi nào, liếc mắt nhìn con ếch cười. Con ếch liền đến bên, không ngại ngùng nói: “Chúng ta kết bạn nhé!” Thiên nga ngẩng cao đầu kiêu ngạo, dang đôi cánh đẹp đẽ và lạnh lùng nói: “Tôi và cậu không cùng một thế giới!” rồi bay đi. Nó cố gắng đuổi theo, cứ nhảy theo không biết mệt! Tuy không đuổi kịp thiên nga, nhưng nó cũng nhặt được một chiếc lông mang về, chỉ thế thôi cũng khiến nó hả hê trong lòng, lại còn khoe với những anh em ếch của mình. Bị người ta cười nhạo nhưng nó lại coi chiếc lông đó là báu vật trong lòng mình… Thiên nga bị tình yêu chân thành của nó làm cảm động, đậu xuống bên hồ đợi nó. Nó không biết phải yêu như thế nào mới được, đừng nói đến chuyện nếm thử thịt thiên nga để xem có mùi vị như thế nào, ngay cả việc ôm thiên nga vào lòng nó cũng sợ bị thiên nga ghét bỏ, muốn nắm tay lại sợ sẽ làm bẩn bộ lông của thiên nga, đứng đằng xa nhìn thì sợ thiên nga bay mất, đi đến vuốt ve mặt thiên nga cũng phải hết sức cẩn thận… Nó thực sự không biết nên yêu thiên nga như thế nào mới là tốt nhất! Cuối cùng, đến một đêm, nó không kiềm chế được ham muốn, nó thử nếm mùi vị của thiên nga… Hương vị ấy khiến nó cả đời không thể nào quên được, cả một đêm đê mê ngây ngất… Ngày hôm sau, nó thức dậy trong niềm vui hân hoan, bỗng nhiên nhìn thấy một chiếc gương, nó chợt nhận ra rằng mình chỉ là một con ếch, xấu xí vô cùng, vừa xấu xí lại vừa bẩn thỉu! Nó ngước nhìn bầu trời xanh, lại cúi xuống nhìn lớp bùn đen, đó thực sự là hai thế giới khác biệt, một là thiên đường, một là địa ngục! Lần cuối cùng, nó vuốt ve đôi cánh của thiên nga đã bị làm vấy bẩn, rồi nó dùng dao khoét trái tim mình, lấy ra, để bên cạnh thiên nga, ôm lồng ngực đang chảy máu và nhảy xuống đầm lầy, bởi vì nó cảm thấy trái tim là thứ sạch sẽ duy nhất trên người mình… Từ đó về sau nó không dám nhìn thiên nga nữa, ngay cả bầu trời nó cũng không dám ngước nhìn… không phải không muốn nhìn, mà là nó sợ nếu nhìn thấy thiên nga, nó lại quên mất rằng mình chỉ là một con ếch! Thuần à, tình yêu trên thế giới này có rất nhiều cách, mang đến cho em điều tốt nhất chính là cách anh yêu em!”

 

Hắn vuốt ve mái tóc cô, dịu dàng nói: “Em đã làm cảnh sát mười hai năm, dù bây giờ em phát hiện ra rằng con đường đó không thích hợp với mình, nhưng… không ai phủ nhận em là một cảnh sát tốt, cả bố em và anh trai em!”

 

Hắn nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, khẽ nói: “Cùng em ăn cơm, cùng ngủ, cùng cười, cùng dạo phố, mở mắt ra là có thể nhìn thấy em, nhắm mắt lại vẫn có thể ôm em… đó là cuộc sống mà anh khao khát nhất. Nhưng anh biết rằng em không thể lấy anh. Trước đây không thể, bây giờ cũng không thể… Cho nên, chỉ cần được ôm em như thế này… là đủ rồi!”

 

Môi hắn di chuyển xuống dưới từng chút, từng chút một, qua đôi mắt đẫm lệ của cô, hút khô nước mắt cô, rồi lại từng chút từng chút… hút khô nước mắt trên mặt cô.

 

“Anh sai rồi, anh không nên bỏ cuộc lúc em đang yêu anh, bắt đầu từ bây giờ, anh sẽ không…”

 

Môi hắn di chuyển đến miệng cô, chạm hờ lên môi cô, lưỡi hắn lướt trên đôi môi ấy, cô cảm giác như có một dòng nước ấm áp đang chảy khắp cơ thể mình, cả trong não nữa…

 

Tim cô thắt lại, thậm chí quên cả nhịp đập.

 

Tay cô bất giác siết chặt vạt áo hắn, mồ hôi vã ra nơi lòng bàn tay.

 

Có lẽ do chờ đợi quá lâu nên chỉ một nụ hôn nhẹ thôi cũng khiến cô cảm thấy như mất hồn và ngọt ngào hơn bất cứ nụ hôn nào trong ký ức.

 

Tay hắn nhích xuống từng chút, từng chút một, xuống vai cô, cánh tay cô, rồi vuốt ve eo cô… Toàn thân cô như mềm ra, cô vịn hai tay lên vai hắn, dựa sát vào lồng ngực đang đập mạnh của hắn… Lưỡi hắn vào sâu hơn, khi vừa chạm vào lưỡi cô, hắn bắt đầu hôn cuồng nhiệt, rồi xoay mạnh người, ép cô vào tưởng, thân hình nóng bỏng của hắn áp sát vào những đường cong trên cơ thể cô.

 

Nụ hôn của hắn vẫn cuồng nhiệt như thế, vẫn nóng bỏng như thế, khiến cô cứ chìm đắm, không cảm thấy chút đau đớn nào. Dần dần, môi hắn bắt đầu di chuyển xuống dưới, tay lần đến ngực cô… Sự cọ xát da thịt đã hiện rõ mùi vị của dục vọng… Nụ hôn mãnh liệt dừng lại ở phía xương đòn, lưỡi hắn uyển chuyển lướt theo khung xương đó, tay hắn chạm lên điểm nhạy cảm trên ngực cô, kích thích hàng ngàn dây thần kinh trên người cô.

 

Cô dựa vào tường, ngẩng lên, toàn thân căng cứng, hơi thở gấp gáp, chỉ muốn hắn đừng dừng lại, để cảm giác hạnh phúc ấy sẽ là mãi mãi…

 

“Thuần à, em giày vò đủ chưa…”

 

Cô gật đầu, cô không thấy hận nữa rồi, không còn một chút nào nữa.

 

“Có muốn…” Hắn lại hôn lên trên theo đường cũ, liếm nhẹ vành tai cô. “… muốn thử thêm một lần, sự giao hoà tuyệt vời giữa tình yêu và dục vọng không?”

 

An Dĩ Phong không nói câu ấy thì cô cũng đã không thể kiềm chế được rồi, vừa nhắc đến chuyện đó, cô liền thở dốc và tức giận.

 

“Anh vẫn còn nói ra được à? Lần trước lừa em nói tình yêu và dục vọng giao hoà, rõ ràng là anh bắt nạt em chưa có kinh nghiệm.”

 

“Sao?” Hắn cười và vén tóc ra sau tai cô, ngón tay lướt nhẹ. “Lần trước, em không hài lòng sao?”

 

Không phải là cô không hài lòng, nói theo kiểu của An Dĩ Phong, hôm đó thực sự là đê mê ngây ngất! Đau đớn vô cùng nhưng cũng thoả mãn tột độ. Cô còn cười thầm vì thể lực và sự bền bỉ của hắn! Vấn đề là…

 

Cô liếm đôi môi khô của mình, khẽ nói: “Không phải là em không hài lòng… mà là quyển sổ khám bệnh của bác sĩ có viết rằng: Xương sườn thứ năm bên ngực phải bị thương, nhẹ, trên vai, cánh tay, đùi có rất nhiều vết bầm tím… Tóm lại, họ nói rằng em bị xâm hại thô bạo nhiều lần.”

 

An Dĩ Phong ngạc nhiên nhìn cô với vẻ mặt thương xót: “Nghiêm trọng thế sao?”

 

Cô gật đầu khẳng định: “Họ nghi ngờ em bị… lại còn định giám định dịch thể cho em, may mà bố em không đồng ý.”

 

“Việc như vậy… còn tiếp tục giám định?”

 

“An Dĩ Phong, anh nói thật cho em biết.” Lúc này cô đã có cơ hỏi để hỏi hắn một câu mà nhiều năm trước cô muốn hỏi. “Có phải anh lấy em ra để thoả mãn anh…”

 

Hắn vẫn cười kiểu cợt nhả, nhưng câu trả lời của hắn làm cô ngạc nhiên: “Cũng không thể trách anh, anh cũng chưa có kinh nghiệm.”

 

“Hả? Anh, không phải cũng là lần đầu tiên đấy chứ?”

 

Hắn vuốt ve khuôn mặt cô, giọng rất chân thành: “Em không chỉ là người phụ nữ đầu tiên của anh, mà còn là người phụ nữ cuối cùng của anh!”

 

Cô cười thầm, câu này nghe thật dễ chịu, nhưng có vẻ đang lảng tránh vấn đề!

 

“Em yên tâm, lần này anh sẽ rất nhẹ nhàng, đảm bảo không làm em thất vọng.”

 

Hắn kéo tay cô và không quên cầm chiếc túi xách giúp cô.

 

“Không được, trước tiên anh phải đọc hết chỗ thư này!”

 

Hắn đứng khựng lại. “Không phải em chơi anh đấy chứ?”

 

“Đọc sót một bức thì đừng mong gặp em.” Cô nghiêm túc nói, cô không muốn trong giây phút gặp lại sau bao năm xa cách này hắn vẫn nghĩ rằng cô và hắn yêu đương vụng trộm.

 

“Rốt cuộc là em muốn giày vò anh đến khi nào đây?”

 

“Đến khi anh cảm thấy mình tội ác tày trời không thể tha thứ được, muốn nhảy xuống biển tự tử!”

 

“Chết tiệt, anh muốn nhảy ngay bây giờ!”

 

“Vậy anh đi đi.”

 

Hắn suy nghĩ nghiêm túc một lúc.

 

“Thôi, để anh đọc thư trước đã.”

 

Họ về quán cà phê, vừa hay không có khách. Tư Đồ Thuần đóng cửa sớm hơn mọi hôm, cho nhân viên nghỉ sớm, rót hai cốc nước đá đặt trên bàn.

 

An Dĩ Phong mở chiếc túi. Nhìn thấy một tập thư dày được xếp cẩn thận, mặt hắn ủ rũ.

 

“Nhiều thế này?! Cả đêm anh cũng không đọc hết… hay là để mai đọc nhé!”

 

Thấy Tư Đồ Thuần trừng mắt, hắn đành cắn răng, xắn tay áo.

 

“Em pha giúp anh cốc cà phê để lấy chút tinh thần. Nhỡ anh có ngủ gật thì em nhớ gọi anh dậy nhé!”

 

“Nếu anh mà ngủ gật thì em vứt anh xuống biển luôn.”

 

“Em nhẫn tâm đến thế sao?”

 

“Anh cứ thử xem!”

 

Hắn miễn cưỡng đặt tập thư lên bàn, đọc bức thứ nhất…

 

Khi những nét chữ đập vào mắt thì nụ cười bỡn cợt luôn thường trực trên mặt hắn bỗng tắt lịm. Đôi tay chắc khoẻ thường ngày run rẩy cầm bức thư… Bức thư trong tay rơi xuống đất, những dòng chữ như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim hắn…

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục