Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 10:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 53: Đớn Đau Và Thù Hận (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

“Tôi không cần anh quan tâm đến tôi.”

 

Lúc nói chuyện, cô không hề nhìn hắn. “An Dĩ Phong, bây giờ anh mới muốn quan tâm đến tôi thì còn ý nghĩa gì nữa? Chúng ta từng yêu nhau nồng thắm, nhưng tình cảm đó… đã qua đi rất nhiều năm rồi, tình cảm của chúng ta đã trở thành quá khứ…” Cô hít thở để lấy lại bình tĩnh nhưng giọng vẫn run run. “Tôi không trách anh khi đó đã rời bỏ tôi, anh cũng không cần phải tự trách mình, càng không phải cảm thấy mắc nợ tôi điều gì cả.”

 

“Em thực sự không hận anh?”

 

“Tôi không hận anh… Tôi chỉ hy vọng anh hãy trân trọng người thật lòng yêu anh, tôi muốn…”

 

Đôi vai cô càng run rẩy, giọng cô càng yếu ớt, nhưng cô vẫn cố gắng nói câu cuối cùng: “So với tình yêu như hoa phù dung sớm nở tối tàn trước đây, người luôn luôn bên cạnh mình mới đáng được trân trọng.”

 

“Anh hiểu rồi!”

 

Hắn không biết mình ra ngoài như thế nào, nhưng vừa ra đến cửa, toàn thân hắn như không còn chút sức lực, hắn dựa vào tường, không thể bước thêm bước nào nữa.

 

“So với tình yêu như hoa phù dung sớm nở tối tàn trước đây, người luôn luôn bên cạnh mình mới đáng trân trọng.”

 

Câu nói đầy lý trí biết bao, đáng tôn trọng biết bao, thậm chí đáng kính phục biết bao!

 

Câu nói ấy cũng chỉ có người phụ nữ hắn yêu sâu sắc mới có thể khóc và nói ra!

 

Tình yêu như hoa phù dung sớm nở tối tàn, trong chớp mắt đã lấy đi máu và nước mắt cả đời họ!

 

Bên ngoài, An Dĩ Phong đấm mạnh tay lên tường.

 

Bên trong, Tư Đồ Thuần vẫn cầm cành hoa, mắt cô nhoè đi, cô không nhìn thấy lọ hoa ở đâu nữa.

 

“An Dĩ Phong, sao anh lại đối xử với em như vậy… Mười lăm năm chịu đựng bao tủi hận, vậy mà trong mười phút anh rũ bỏ hoàn toàn trách nhiệm… Em yêu anh, chưa bao giờ thấy hối hận, nhưng em là gì trong lòng anh…”

 

Mười lăm năm!

 

An Dĩ Phong đã sống rất khó khăn, cô hiểu, nhưng sao hắn không hỏi xem cô đã sống như thế nào? Khi cô mang thai, ăn thứ gì nôn ra thứ ấy, lúc đó, hắn không ở bên cạnh cô.

 

Cô tự nhủ với chính mình: “Ít nhất thì anh ấy cũng yêu mình.”

 

Khi đứng từ xa nhìn hắn ôm một cô gái khác, cô lại tự an ủi bản thân: “Anh ấy yêu mình, cho dù có hàng ngàn cô gái đẹp trong vòng tay, thì trong tim anh ấy cũng chỉ có duy nhất một mình mình mà thôi.”

 

Hẹn ước mười năm, hắn không đến. Cô hiểu nỗi khó xử của hắn!

 

Cô ngồi trong quán cà phê viết rất nhiều lần: waiting!

 

Nhưng hôm qua, hắn đã đến!

 

Cô nhìn hắn phấn khởi bước tới, chiếc điện thoại trong tay bỗng rơi xuống đất, trái tim đập loạn nhịp đầy phấn khích đó đã nói cho cô biết rằng, có hận hắn đến mức nào đi nữa thì cũng không thể xoá được tình yêu của cô đối với hắn…

 

Cô giữ con tim đang loạn nhịp của mình để chờ hắn đi đến bên cô, cô muốn đánh cho hắn một trận, rồi sà vào lòng hắn để nghe hắn trút hết nỗi giày vò của mười lăm năm qua… nhưng hắn lại tươi cười hớn hở ngồi bên cạnh một cô gái khác.

 

Trong khoảnh khắc ấy cô mới biết rằng, cô nghĩ về tình yêu quá đơn giản, cô đã tin lầm lời thề hẹn biển của đàn ông!

 

Cô hận, hận hắn đến tận xương tuỷ!

 

Cô ngây người nhìn họ thủ thỉ tâm sự, nhìn hắn vuốt ve bụng Amy với ánh mắt đầy yêu thương. Lúc ấy, cô mới tỉnh ngộ, người có thể sinh cho hắn một đứa con không chỉ có mình cô!

 

Cô thật ngốc, người phụ nữ ngu ngốc nhất thế giới chính là cô.

 

Cô là gì chứ, chỉ là một trong số hàng ngàn, hàng vạn phụ nữ hắn lướt qua, chỉ là một đêm phong lưu, người phụ nữ thực sự trong tim hắn không phải là cô, mà là Amy, cô gái ở bên cạnh hắn từ lúc bảy tuổi!

 

Nếu như Amy không nói với cô: “Không phải chỉ là yêu, vì từ lúc bảy tuổi em đã ở bên anh ấy, em không thể rời xa anh ấy được… Anh ấy là bố nuôi của em, tất cả những thói quen và tính cách của em đều từ anh ấy mà ra. Vì thế, em thường nghĩ rằng… sự tồn tại của em là vì anh ấy.”

 

Nếu như Amy không vuốt ve bụng, cười ngọt ngào và nói: “Đúng thế, đôi lúc em cũng lo là anh ấy sẽ yêu người phụ nữ khác”, thì nhất định cô sẽ đến bên và mỉa mai châm chọc hắn: “Lúc khí thế hừng hực, có nhớ đã từng có một người con gái nói rằng sẽ đợi anh? Lúc ôm vợ trong lòng, có nhớ đã từng nói: Anh không lấy ai khác ngoài em!”

 

Cô còn muốn đổ chai hồng tửu đó lên mặt hắn, nói to rằng: “Muốn thân mật thì ôm vợ anh đi ra chỗ khác mà thân mật, đừng có để tôi thấy bộ mặt xấu xa của anh!”

 

Nhưng cô không làm như vậy, ngay đến việc cười và nói với Amy một câu: “Không phải người phụ nữ nào cũng được hạnh phúc như cô”, cô cũng không nỡ!

 

Cô sợ sẽ làm tổn thương đến Amy, sợ làm tổn thương đến đứa bé trong bụng cô ấy.

 

Người phụ nữ ở vào tình cảnh của cô, thật đáng thương!

 

Cô lau nước mắt, nhìn rõ vị trí để lọ hoa, nhưng tay run lẩy bẩy, cành hoa trong tay cô không thể nào cắm được vào trong lọ.

 

Cuối cùng cô không chịu nổi nữa, đập vỡ lọ hoa. Những bông hoa vương vãi khắp sàn nhà, cánh hoa rơi rụng.

 

“Cô ta trẻ trung, dịu dàng, cô ta cần sự che chở của anh, còn tôi thì sao? Lúc tôi mang thai, không nói đến việc vuốt ve, ngay cả đến nhìn một cái cũng không có…”

 

Cô ngồi sụp xuống đất. Những mảnh vỡ cắm vào tay mà cô không hề hay biết. Cô chưa bao giờ cảm thấy yếu đuối, bất lực như lúc này, chưa bao giờ cô cần một bờ vai để dựa vào như lúc này!

 

Đột nhiên, cánh cửa bật mở ra, cô nhìn thấy An Dĩ Phong lao vào trong phòng, vẻ mặt đầy lo lắng.

 

“Thuần!” Hắn quỳ xuống bên cô, run rẩy cầm lấy bàn tay rớm máu của cô, ôm vai cô, để cô dựa vào lòng hắn.

 

Hắn nấc nghẹn: “Anh lại làm tổn thương em sao?”

 

Cô đẩy hắn ra, đánh hắn, từng cú đánh thấm đẫm máu và nước mắt. “Rốt cuộc thì anh có yêu tôi không? Tôi là gì đối với anh?”

 

“Yêu!” Hắn cứ bất động để mặc cho cô đánh, ánh mắt tràn đầy yêu thương như trước kia. “Em là người phụ nữ duy nhất anh yêu trong cuộc đời này!”

 

“Vậy tại sao anh không đến tìm tôi?”

 

“Em có một gia đình hạnh phúc, em có một người chồng có thể chăm sóc em, em có một đứa con rất đáng yêu, anh không ngờ… không ngờ rằng em vẫn nhớ lời hẹn ước mười năm trước!”

 

“Anh!” Cô tức giận tát hắn một cái thật mạnh, mảnh thuỷ tinh vỡ trong tay cô vạch lên mặt hắn một vệt máu dài. Nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn, chỉ thấy áy náy vô cùng.

 

“Anh…” Ngược lại, cô thấy đau lòng, đau đớn cùng thù hận trong lòng làm ngực cô như muốn vỡ tung.

 

“Vậy sao bây giờ anh lại đến?”

 

“Anh đến không phải là vì muốn quay lại, cũng không muốn quấy rối cuộc sống bình yên của em, anh chỉ muốn sống cùng em trong một thành phố…”

 

“Cút đi! Đến sống cùng một thế giới với anh tôi cũng không muốn!”

 

“Để anh đưa em đến bệnh viện.” Hắn đưa tay về phía cô, nhưng cô nhanh chóng né tránh.

 

“Mang sự ấm áp, nhẹ nhàng ấy đi mà chăm sóc người phụ nữ anh cần chăm sóc! Tôi không cần! Tôi tự đi được!”

 

Cô đẩy hắn ra, đứng dậy, lại cầm thêm bó hoa ném vào mặt hắn.

 

“Loại đàn ông như anh sao không chết đi chứ! Hai tháng mới bị ám sát một lần? Dù ngày nào anh cũng bị ám sát thì tôi cũng thấy vẫn ít!”

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục