Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 09:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 51: Gặp Lại (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

Bia được bưng tới, hắn uống một hơi cho đỡ khát, tính cách “lương thiện” và “nghe lời” lại nổi lên.

 

“Chị dâu!” Hắn ghé sát vào Thiên Thiên, nói nhỏ. “Đừng nói là em không nhắc nhở chị nhé, dạo này chị phải trông chừng anh Thần đấy, hôm nay lúc luyện quyền, anh ấy có nói với em: Cô chủ quán này hấp dẫn lắm, người khác gặp một lần là không thể quên được.”

 

“Anh ấy nói thế à?”

 

“Đương nhiên là… thật rồi.” Khi nhìn thấy cô chủ quán mà “thiên hạ đồn thổi” bước ra, đầu hắn bỗng ong lên, quay cuồng.

 

Bao nhiêu năm qua, hắn đã vô số lần tưởng tượng cảnh họ sẽ gặp nhau, hắn cũng đã nghĩ ra rất nhiều câu hợp lý để nói với cô:

 

“Lâu lắm rồi không gặp!”

 

“Những năm qua em sống có tốt không?”

 

“Chồng em đối với em thế nào?”

 

“Con em có nghe lời không?”

 

“…”

 

Nhưng chưa bao giờ hắn chuẩn bị tâm lý cho tình huống này, bất ngờ đối diện với Tư Đồ Thuần, hắn không nói nên lời.

 

Cô đã thay đổi. Mười lăm năm dài đằng đẵng khiến cô trở thành một phụ nữ đằm thắm, tinh tế, nụ cười thuần khiết của cô trở nên lạnh lùng, xa cách, ánh mắt trong suốt xa vời đến mức dường như không thể chạm tới.

 

Duy chỉ có một thứ không thay đổi, đó là sự xuất hiện của cô… vẫn khiến lòng hắn sôi lên, trái tim loạn nhịp.

 

“Muốn uống gì, tôi mời.”

 

Giọng cô rất bình thản, giống như đang nói với một người xa lạ.

 

Hắn nhìn cô, mãi không nói nên lời.

 

“Ở đây tôi có một chai hồng tửu chín mươi ba năm, có muốn thử không?”

 

Hắn gật gật đầu, vẫn chăm chú nhìn cô, không muốn rời khỏi khuôn mặt cô một khắc nào.

 

Hồng tửu được mang tới, Tư Đồ Thuần tự tay rót rượu cho hắn.

 

Hắn cầm cốc rượu, ngẩng lên và uống cạn một hơi, không có vị cay nóng trôi xuống cổ họng, mà là vị êm dịu, ngọt ngào ngấm vào trong máu.

 

“Thế nào? Rượu được ủ qua một thời gian dài hẳn là rất đằm, hương thơm nồng nàn và rất đượm trong miệng.”

 

Hắn cầm chai rượu, tự mình rót thêm một cốc, uống cạn một hơi, rượu không xuống đến dạ dày mà dường như theo từng mạch máu chảy lên não.

 

“Nếu thích uống thì thường xuyên đến đây.” Nụ cười trên mặt Tư Đồ Thuần vẫn dịu dàng như thế. “Ở đây vẫn còn rất nhiều rượu ngon…”

 

Cô nói với hắn rồi vỗ vỗ tay Thiên Thiên như muốn nói gì với cô ấy, nhưng chỉ cười rồi nói: “Mọi người cứ uống nhé, chị có việc quan trọng phải làm, hôm khác sẽ uống cùng mọi người.”

 

“Em nhất định phải nói như vậy sao?” An Dĩ Phong đang cố giữ bình tĩnh, nhưng khi nghe thấy cô nói bằng giọng tiếp đón khách khí như vậy, hắn không thể kiềm chế được nữa.

 

Cô không trả lời, lặng lẽ nhìn hắn.

 

“Không thể nói một câu: “Lâu lắm rồi không gặp, anh có khoẻ không?”, thì cũng không nên vờ như không quen biết anh, hoàn toàn không nhớ anh là ai như vậy.”

 

“Xin lỗi, tôi thực sự không nhớ nữa rồi.”

 

“…” Câu nói của cô làm hắn cứng họng.

 

“Có lẽ là thời gian quá lâu, rất nhiều người, rất nhiều việc đã rơi vào quên lãng.”

 

Nếu người phụ nữ khác nói câu đó thì hắn sẽ tin, nhưng là Tư Đồ Thuần nói, có đánh chết hắn cũng không tin! Hắn nắm chặt tay cô, những ngón tay mềm mại như một luồng điện chạy qua người, hắn bất giác nắm thật chặt. “Thuần…”

 

Cô bối rối, muốn rút tay ra, nhưng không thể rút được, nhìn vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của Thiên Thiên, cô lại càng thấy bối rối. “Anh say rồi!”

 

“Thuần…” Hắn vẫn giữ chặt cô, nhìn vào mắt cô, toàn bộ lý trí hắn như bị thiêu đốt thành tro bụi.

 

Vừa lúc đó, một cậu bé chừng hơn mười tuổi từ bên ngoài chạy vào, nó ngạc nhiên nhìn hắn, rồi nhìn tay của họ.

 

An Dĩ Phong thấy mặt cậu bé rất giống cô, như bị ai giáng một đòn, hắn liền buông tay ra.

 

“Anh say rồi, xin lỗi!”

 

Tư Đồ Thuần lấy lại nhịp thở bình thường, đứng dậy, bước về phía con trai mình, nói vẻ tức giận: “Sao bây giờ mới về?”

 

Cậu bé ghé tai vào cô và hỏi nhỏ: “Chú ấy là An Dĩ Phong ạ?”

 

“Không hỏi nhiều nữa!”

 

“Con có thể nói với chú ấy một câu không?”

 

“Không được. Ông ngoại đang đợi con về ăn cơm đấy.”

 

“Chú ấy là thần tượng của con…”

 

“Con không thể thần tượng người nào đứng đắn hơn được à?”

 

“…”

 

Nhìn bóng dáng cô sắp rời đi, An Dĩ Phong không thể kiềm chế được nữa.

 

Cái đạo đức chết tiệt! Hắn không nói câu: “Anh yêu em”, không lấy được cô, nhưng có thêm năm mươi năm nữa thì hắn cũng không thể từ bỏ.

 

Hắn chạy đến kéo tay cô.

 

“Thuần, nếu bây giờ anh muốn cưới em thì có muộn không? Anh không quan tâm chuyện em đã có con, anh cũng không cần biết bố em có đồng ý không, anh chỉ muốn lấy em thôi…”

 

Cô nhìn hắn, mắt rưng rưng, giọng vẫn rất bình tĩnh: “Anh không quan tâm, nhưng tôi thì quan tâm!”

 

“Em đã từng nói, nếu như mười lăm sau anh vẫn yêu em, em sẽ bằng lòng lấy anh. Anh vẫn yêu em, anh đã đến đây…”

 

“Quá muộn rồi!” Cô cúi đầu, xoay người. “Tôi đợi anh mười năm… từ lúc hai mươi tuổi, đến ba mươi tuổi, tôi đã hết tuổi thanh xuân, hết mộng tưởng. Điều tôi hứa với anh, tôi đã làm được, nhưng anh lại không thực hiện lời hứa ấy…”

 

An Dĩ Phong xoay vai cô lại, khuôn mặt cô đẫm nước mắt. Hắn không dám, trong ký ức hắn chưa từng lưu lại giọt nước mắt nào của cô, ngay cả lúc chia tay cô cũng rời đi với nụ cười trên môi.

 

Cô lau nước mắt, cười và đẩy hắn ra: “Chai rượu này là tôi để dành cho anh, muộn mất năm năm nên hương vị đã biến đổi… Bởi vì tôi đã hết yêu anh.”

 

Cô rời đi, câu nói: “Tôi đã hết yêu anh!” sao mà kiên quyết đến vậy…

 

Dáng cô rời đi sao mà kiên định đến thế…

 

Nhưng giọt nước mắt ấy làm cho hắn hiểu rõ tất cả!

 

Hắn đứng đó, chưa bao giờ căm hận mình như vậy. Tại sao hắn phải hỏi, biết rõ kết quả sẽ như thế này, tại sao phải ép cô lựa chọn?

 

Hắn vừa định cho mình một cái bạt tai thì tên thủ phạm đã ung dung bước tới, đáng ghét nhất là hắn ta lại đi qua hắn, đến bên cạnh, nồng nàn ôm vợ.

 

An Dĩ Phong bỗng quay đầu lại, giơ tay lên, dồn hết sức đấm vào mặt Hàn Trạc Thần.

 

Hàn Trạc Thần bị đánh bất ngờ nên lùi về phía sau, lúc đứng vững hắn mới lau máu ở khoé miệng, cười nói: “Nếu cú đánh này là chú đánh thay Tư Đồ Thuần, thì anh không có gì để nói.”

 

“Anh biết rõ là…”

 

“Chú cả đời không thể cưới cô ấy, lại bắt cô ấy phải lựa chọn, không phải là hơi quá đáng sao?”

 

“Em không cần cô ấy phải lựa chọn!” Hắn tức giận đi ra khỏi quán cà phê.

 

Sau khi cửa đóng, Thiên Thiên sờ khuôn mặt sưng tấy của hắn lo lắng hỏi: “Đau lắm phải không?”

 

“Nó đang khó chịu trong lòng, để nó trút ra như thế sẽ thấy thoải mái hơn.”

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục