Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 09:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 47: Dư Vị Của Nỗi Đau (3)

Chương Trước        Chương Sau

 

Một năm rưỡi sau…

 

An Dĩ Phong cảm thấy vết thương lòng dường như đã hoàn toàn bình phục. Tim hắn không còn nhói đau nữa. Hắn không nhớ tới Tư Đồ Thuần, cũng không muốn nghe tin tức gì của cô nữa, thậm chí không muốn nghe thấy ai nhắc đến tên cô.

 

Hắn cho rằng mọi chuyện đã qua rồi.

 

Thực ra, tất cả giới xã hội đen đều biết rằng, Tư Đồ Thuần là ba chữ cấm kỵ. Chỉ cần nghe thấy ba chữ này thì ít nhất gần một tháng liền gặp ai hắn cũng chửi!

 

Ngay cả Hàn Trạc Thần cũng không phải ngoại lệ.

 

Vào một ngày mùa đông, ngày lạnh giá nhất trong ký ức của An Dĩ Phong. Hắn muốn đến khu vực phồn hoa nhất để mua một căn biệt thự. Đang trên đường đến một tiểu khu cao cấp thì bỗng nhiên hắn phanh gấp lại, dừng xe ở giữa đường, khiến một loạt xe đi sau cũng phải phanh gấp. Hắn nhìn lên chiếc gương chiếu hậu bám đầy bụi, tay nắm chặt vô lăng

 

Hình ảnh Tư Đồ Thuần trong chiếc váy ngắn màu nâu nhạt phản chiếu qua gương, tóc cô búi cao và khuôn mặt càng thuỳ mị hơn. Cô cúi xuống hôn đứa bé trong tay, nét mặt tràn đầy hạnh phúc trao đứa bé cho Trình Bùi Nhiên trong bộ cảnh phục đứng bên cạnh. Trình Bùi Nhiên đỡ lấy đôi vai gầy yếu của cô, giúp cô bước vào chiếc xe Mercedes, rồi lại cẩn thận trao đứa bé cho cô…

 

Nhìn cảnh ấy, lòng An Dĩ Phong như bị dao đâm mạnh khiến hắn đau đến mức không còn tri giác nữa.

 

Cô đã lấy người đàn ông mà cô nên lấy! Cô đã có con! Cô sống rất hạnh phúc!

 

Hắn nên mừng cho cô mới phải, nhưng sinh linh trước mặt hắn là kết quả của một quá trình thai nghén lâu dài của họ, trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh người đàn ông anh tuấn, kiên cường đang trút hết tình yêu vào cơ thể cô. Thậm chí hắn còn nghe rõ tiếng rên rỉ của cô… giống như đêm đó…

 

Tối hôm ấy, An Dĩ Phong uống rất nhiều rượu. Hắn cúi xuống bồn rửa tay, ra sức nhúng mặt vào nước lạnh, nhưng không thể nào tỉnh táo được, không thể nào xoá đi nụ cười thanh khiết của cô khỏi đầu, không thể nào làm dịu đi nỗi đau trong ngực, cũng không thể nào đối mặt với sự tan vỡ của tia hy vọng cuối cùng sót lại trong tim hắn.

 

Hàn Trạc Thần đứng ở cửa nhìn hắn hỏi: “Lần này chú hết hy vọng rồi chứ?”

 

Hắn lắc đầu liên hồi: “Anh Thần, em không muốn bước vào xã hội đen, em muốn làm một cảnh sát!”

 

“Bước vào con đường này, chúng ta không thể quay lại được nữa!”

 

“Em muốn gặp lại cô ấy, em muốn hỏi cô ấy: Sống có tốt không?”

 

“Có ý nghĩa gì không?”

 

“…”

 

Cuối cùng hắn vẫn đi, rồi đứng dưới căn hộ tráng lệ đó, nhìn từng ngọn đèn êm dịu bên cửa sổ, những tấm rèm cửa ấm áp…

 

Một gia đình thật hạnh phúc, đây là thứ mà một người như hắn chưa bao giờ có được.

 

Hắn chưa bao giờ mua một ngôi nhà nào, bởi hắn chuyển chỗ ở nhiều hơn thay quần áo, số lần về nhà ngủ còn ít hơn rất nhiều số lần qua đêm trên sofa ở hộp đêm. Hắn cũng từng mơ ước có một căn nhà như thế này, không cần phải để điện sáng chờ hắn về hằng đêm, cho dù là để hắn nấu mì đợi người mình yêu trở về nhà, hắn cũng thấy thoả mãn lắm rồi.

 

Nhưng sau khi gặp Tư Đồ Thuần, ước mơ nhỏ bé ấy trở nên quá xa vời. Hắn cố gắng hạ thấp mong ước ấy xuống, thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa… nhưng rốt cuộc… nó vẫn là một mong ước qua xa vời.

 

Cũng may cô là một phụ nữ thông minh và lý trí, hiểu được những gì là có thể, những gì là hạnh phúc với cô.

 

Cũng may điều mà hắn không thể mang lại cho cô thì người khác đã mang đến cho cô rồi.

 

Hắn xoay người, màu áo đen càng trở nên u ám dưới ánh đèn đường, tiếng cười của hắn vang vọng trong bóng đêm.

 

Hắn cười và nói: “Trình phu nhân… chúc mừng em! Chúc mừng em không phải khắc tên anh trên bia mộ…”

 

Hắn rút một điếu thuốc từ trong túi ra, bật lửa, ngọn lửa rung rung trong gió, soi chiếu giọt lệ đọng nơi đáy mắt hắn.

 

Hắn không biết mình đã đi bao lâu, khi rượu và sự mệt mỏi làm hắn không bước tiếp được nữa thì một cô gái bám lấy cánh tay hắn, cười hỏi: “Có cần em giúp không?”

 

Trong đầu hắn lại vang lên giọng nói: “An Dĩ Phong, anh là duy nhất của em!”

 

Hắn bỏ tay cô ta ra, tiếp tục đi về phía trước.

 

Đi được hai bước, hắn dừng lại, quay lại cười ngỗ ngược với cô ta: “Bao nhiêu tiền?”

 

Cô gái đó ngẩn người một chút, rồi nở nụ cười tươi như hoa tiến về phía hắn: “Tuỳ anh!”

 

Hắn giẫm chân dập tắt điếu thuốc, đồng thời dập tất cả tia hy vọng cuối cùng.

 

Hắn đáp lại giọng nói khi nãy vang lên trong lòng: “Trình phu nhân, hãy yêu thương chồng em, yêu thương con em… Kể từ hôm nay tôi sẽ làm cho An Dĩ Phong mà em đã từng yêu biến mất khỏi thế giới của em - đây là điều cuối cùng tôi có thể làm được cho em!”

 

Yêu là gì?

 

Yêu là quay mặt đi, để giọt nước mắt rơi vào bóng đêm nơi em không nhìn thấy, còn thứ mà em thấy… dưới ánh mặt trời… là nụ cười rạng rỡ của anh!

 

Con người sẽ thay đổi!

 

An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần đã chứng minh rất rõ chân lý này cho giới xã hội đen.

 

Một buổi trưa rực lửa, An Dĩ Phong đang ngủ say thì nhận được điện thoại của cảnh sát Vu, ông nói rất ngắn gọn: “Mau đưa người đến khách sạn Vạn Hào.”

 

An Dĩ Phong tưởng Hàn Trạc Thần xảy ra chuyện gì, không kịp mặc quần áo tử tế, chỉ kịp tóm lấy chiếc quần, vội vã chạy đi.

 

Khi hắn chạy đến khách sạn Vạn Hào thì thấy anh cả Lôi đang nằm bò ra đất, đôi mắt đầy căm hận trợn lên, máu từ hốc mắt, miệng và mũi chảy ra… đỏ thẫm cả một vùng trời. Lúc Hàn Trạc Thần bị ba tên cảnh sát lôi lên xe, hắn vẫn cố vùng vẫy, ôm chặt thi thể của anh cả Lôi, nói: “Đại ca, đại ca…”

 

Hắn nghe thấy có tiếng kêu gào, khi ngẩng lên nhìn thì thấy ở ban công thấp thoáng bóng một phụ nữ.

 

Hắn liền chạy ra dưới ban công, kêu thất thanh: “Chị cả, không được! Không được… nhảy…”

 

Người phụ nữ vẫn nhảy xuống, ngay trước mắt hắn, chiếc váy nhuốm đỏ tựa như chiếc lá phong đang rơi…

 

Hắn quỳ xuống, nắm chặt tay phải, đấm mạnh xuống.

 

“Anh Phong, đừng như vậy!” Một tên đệ tử chạy lại cản hắn.

 

“Tìm thằng đó cho tao, cho dù có lật cả xã hội đen lên cũng phải tìm ra thằng đó cho tao.”

 

Trước đây, mỗi khi hắn cứ nhìn thấy ai ngứa mắt là Hàn Trạc Thần lại khuyên: “Đừng giết họ, để cho người ta ít đất sống thì mới có thể giữ được cho mình ít đất sống.”

 

Lần này Hàn Trạc Thần bị vu cáo là buôn bán ma tuý, bị từ chối bảo lãnh, trong đầu hắn chỉ còn lại bốn chữ: “Nhanh chóng giết hết!”

 

Hắn thực sự muốn lật cả xã hội đen lên, tất cả những kẻ hắn từng nhẹ tay, bây giờ hắn sẽ trừ tận gốc…

 

Sau khi Hàn Trạc Thần đích thân báo thù cho anh cả Lôi, trong giới xã hội đen bắt đầu lan truyền một câu: Hàn Trạc Thần giết người nhanh như chớp mắt, An Dĩ Phong thay người yêu còn nhanh hơn cả chớp mắt…

 

Hắn cười cả một buổi tối vì câu nói này, cười đến đau cả miệng, cười đến chảy nước mắt!

 

Khi ấy, Hàn Trạc Thần đã ra khỏi xã hội đen, còn hắn thực sự trở thành ông trùm của xã hội đen. Không có băng đảng nào dám cướp địa bàn của hắn, không có băng nhóm nào dám bí mật chém giết lẫn nhau, thậm chí không có tên nào dám không nói một câu với hắn trước khi “làm ăn”… Còn những tên muốn vào xã hội đen thì trước tiên phải học một điều: An Dĩ Phong nói một, đừng bao giờ nói hai.

 

Khi ấy, An Dĩ Phong hai mươi bốn tuổi!

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục