Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 26/12/2016 07:12

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 35: Hẹn Hò (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

“Con nhìn con xem…” Ông chỉ lên bộ váy mà cô đang mặc, quát to: “Sao con lại ăn mặc thế này!”

 

Cô cúi mặt, không trả lời, và cũng không biết trả lời thế nào.

 

“Cô có biết là con đang làm gì không? Con có biết người đàn ông này là ai không?” Ông chỉ tay vào An Dĩ Phong, từng câu từng chữ từ trong kẽ răng phát ra. “Hắn là tên tội phạm không thể tha thứ, tội của hắn đáng xử bắn một trăm lần!”

 

Cô quay đầu nhìn hắn, hắn quay người né tránh ánh mắt cô.

 

“Con biết.” Cô chầm chậm quỳ xuống trước mặt Tư Đồ Nhiêu. “Nhưng con yêu anh ấy, thật lòng yêu anh ấy. Con chưa từng yêu một ai mà bất chấp tất cả như vậy, sau này cũng sẽ không…”

 

Trình Bùi Nhiên quay người, kéo cửa và chậm rãi đi ra ngoài. Tư Đồ Nhiêu thấy vậy lại càng bi phẫn. Ông giơ bàn tay lên định đánh cô con gái đang quỳ trước mặt mình nhưng tay ông cứ run rẩy giữa không trung, rồi ông kéo tay cô nói: “Đi, về nhà với bố.”

 

Cô ngoái lại đằng sau, An Dĩ Phong vẫn không nhìn cô, không hiểu sao cô bắt đầu thấy hoang mang, lo sợ, chợt có một dự cảm chẳng lành.

 

Cô hiểu rằng, nếu bây giờ cô đi thật, sau này An Dĩ Phong sẽ mãi mãi không gặp cô nữa!

 

“Không, con không đi!”

 

Cô giằng tay ông ra, vội vã nói rõ lập trường của mình: “Bố, con biết là con không thể lấy anh ấy, con chỉ yêu anh ấy thôi, không được sao? Con sẽ không để bố phải mất mặt đâu. Trước mặt người khác, con có chết cũng sẽ không thừa nhận là có tình cảm với anh ấy, xin bố hãy cho con được gặp anh ấy vào ban đêm, khi đó không ai nhìn thấy và nhận ra con.”

 

Tư Đồ Nhiêu cố gắng kìm nén cơn tức giận của mình, thấp giọng hỏi: “Con có biết con đang nói gì không?”

 

“Lần sau hẹn gặp anh ấy nhất định con sẽ thật cẩn thận, chúng con sẽ cố gắng gặp nhau thật ít, bao nhiêu cũng được, cho dù mỗi năm một lần… Bố, con xin bố, con không thể không gặp anh ấy…”

 

“Con!”

 

“Con biết con sai rồi.”

 

Cô thở dài, lau đôi mắt ngấn lệ, quỳ gối ôm chặt chân ông, nói: “Con vẫn còn trẻ, con đường phía trước còn rất dài. Bô cứ coi như đây là tình cảm bồng bột nhất thời của con, có thể con sẽ nhanh chóng chán anh ấy, hoặc là anh ấy không yêu con nữa, đến lúc đó con không oán hận gì cả. Nhưng bây giờ, bố bắt con phải cắt đứt tình cảm này thì con không thể làm được… cho dù có làm được thì con cũng sẽ hối hận suốt đời.”

 

“Thuần…” Tư Đồ Nhiêu thở dài một hơi, giọng dịu xuống. “Về nhà cùng bố, chúng ta về nhà rồi từ từ nói chuyện.”

 

“Vậy bố có thể cho con mười phút được không, con muốn nói với anh ấy vài câu.”

 

Tư Đồ Nhiêu thoáng nhìn An Dĩ Phong im lặng từ bấy đến giờ, bất đắc dĩ gật đầu: “Bố đợi con ngoài xe.”

 

Vài phút trước căn phòng này vẫn còn rất nóng bỏng, vậy mà giờ đây lạnh ngắt như băng. Tiếng cười của họ đã đi vào dĩ vãng xa xôi.

 

Tư Đồ Thuần run rẩy đứng lên, tiến về phía An Dĩ Phong, nắm lấy tay hắn, hắn lặng lẽ rút tay ra.

 

“Giờ thì anh đã hiểu tại sao em lại nói chúng ta không cùng một thế giới.” Hắn cười đau khổ. “Hoá ra… ông ấy là bố em. Tại sao em không nói với anh sớm?”

 

Cô hiểu ý hắn, hôm bố cô nhậm chức, đúng lúc cô và An Dĩ Phong nhìn lên ti vi. Hôm đó hắn còn nói vài câu rất mỉa mai ông, cho đến giờ cô vẫn nhớ như in trong đầu.

 

“Nói thì cũng có thay đổi được gì? Anh có thể không yêu em không?”

 

“Con gái cục trưởng cục cảnh sát cùng tội phạm số một trong giới xã hội đen vụng trộm yêu đương. Em có biết nếu tin này mà truyền ra ngoài thì sẽ kinh thiên động địa thế nào không?”

 

“Biết.” Cô lặng lẽ nói. “Vì thế em đã tự nói với bản thân mình rằng, người đàn ông này không thể yêu, không thể yêu được… Em đã đấu tranh tư tưởng rồi, nhưng không có tác dụng gì cả.”

 

“…”

 

“Anh làm em mê muội!”

 

“Em nghĩ chuyện của chúng ta có thể giấu được mãi sao? Sớm muộn gì thì cũng bị phát hiện, bố em có thể vì chuyện này mà bị cách chức, đến lúc đó em sẽ làm thế nào?”

 

Cô dựa vào bờ vai hắn, thở dài yếu ớt: “Đừng hỏi em, em không biết, ngay cả nghĩ đến thôi cũng không dám nghĩ!”

 

“Nếu bây giờ em nói chia tay, anh cũng sẽ không trách em, anh có thể thông cảm được…”

 

Cô vội vàng cầm tay hắn. “Anh không cần em nữa sao?”

 

Hắn quay người nhìn cô, mắt đỏ hoe: “Em muốn anh phải trả lời thế nào? Nói với em là: Anh không muốn em một chút nào, hay là nói: Vì anh muốn tốt cho em!”

 

“Em hy vọng anh sẽ không nói gì cả. Cho dù có chọn cả hai, cứ để như vậy.” Cô nắm chặt tay hắn, bất lực dựa vào ngực hắn. “An Dĩ Phong, cho đến lúc anh không còn yêu em, thì đừng dối lòng mình mà nói lời chia tay. Nếu thực sự có một ngày anh không còn yêu em nữa, thì càng đừng dối lòng mình mà ở bên em, hãy nói thật cho em biết… Em cũng hy vọng anh sống tốt, sống thật hạnh phúc, để mỗi khi nhớ về anh, em có thể nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của anh…”

 

“Thuần!”

 

Cô lắc đầu trong vòng tay hắn, nói: “Anh nói đi, chúng ta có gì sai? Chúng ta không cần danh phận, không cần hứa hẹn… Chúng ta chỉ cần có thể được gặp nhau, không cần quan tâm đến bất cứ thứ gì, chỉ thế thôi cũng không được sao? Lẽ nào chúng ta phải giấu mình ở nhưng nơi mà không thể nhìn thấy nhau, cứ nhớ nhung, dằn vặt… thì mới là đúng?”

 

Cô ôm chặt hắn, cố gắng cảm nhận hơi thở và hơi ấm từ cơ thể hắn: “Chúng ta chỉ yêu nhau mà thôi, chúng ta không sai!”

 

“Không sai!” Hắn vuốt mái tóc cô, khẽ vỗ vai cô, cố gắng nói với cô bằng giọng nhẹ nhõm. “Không có điều luật nào cấm chúng ta yêu nhau cả! Em là cảnh sát, anh là tội phạm, dựa vào khả năng và kinh nghiệm của anh và em, nếu đã muốn yêu nhau vụng trộm, thì chắc chắn là thần không hay quỷ không biết.”

 

Cô lặng lẽ lau nước mắt, cười và đẩy hắn ra: “Ghét anh! Sao cứ mở miệng ra là nói đến chữ vụng trộm chứ, em chưa chồng, anh chưa vợ, đến với nhau tự nguyện, sao chúng ta phải vụng trộm, giấu giếm ai chứ!”

 

“Ừ, không phải yêu đương vụng trộm! Chúng ta quang minh chính đại. Tình yêu, chẳng có luật pháp nào cấm được, kể cả Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng không thể cấm được!”

 

“Mà có cấm đi chăng nữa thì em cũng không nghe. Em chỉ muốn yêu anh, em sẽ dành trọn cuộc đời mình để yêu anh!”

 

Hắn cười và ôm cô vào lòng: “Kiếp này của anh coi như chết trong vòng tay em rồi!”

 

“Ai bảo anh bám lấy em trước…” Cô kiễng chân hôn lên môi hắn, nở nụ cười rạng rỡ. “Em phải đi rồi!”

 

“Ừ! Khi nào có thể thì gọi điện cho anh!”

 

Bóng dáng xinh đẹp của cô dần biến mất trước mắt hắn. An Dĩ Phong đấm mạnh tay lên tường, máu hắn nhuốm đỏ một mảng trên bức tường trắng tinh.

 

“Trên đời này có biết bao phụ nữ tốt, tại sao anh lại gặp em chứ…”

 

     Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục