Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 09:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 30: Bùa Yêu (1)

Chương Trước        Chương Sau

 

Nếu tình yêu là một liều thuốc mê, thì tình yêu vụng trộm là một loại bùa ngải. Bất kể là người nào uống phải cũng đều thần trí điên đảo, không thể dứt bỏ được.

 

Tư Đồ Thuần ngồi trong phòng họp cả buổi chiều mà “tâm hồn treo ngược cành cây”. Cuộc họp vừa kết thúc, cô liền chạy nhanh ra siêu thị, không chỉ mua một con gà mà còn trao đổi với chị bán hàng hơn nửa tiếng đồng hồ, ghi ghi chép chép còn cẩn thận hơn cả ghi chép nhật ký cuộc họp, mua đủ các loại gia vị. Về đến nhà, cô quên cả ăn cơm, làm theo đúng kinh nghiệm được truyền lại, kiên nhẫn hầm món canh gà được coi là bổ nhất cho người bệnh.

 

Sau một chiến dịch bếp núp kinh hoàng, con gà đáng thương vì quá lửa mà anh dũng hy sinh. Cô chạy đi mua nốt số gà ở siêu thị bắt đầu làm lại. Sau năm tiếng đồng hồ nỗ lực, cuối cùng thì cô cũng đã thành công với món canh gà thơm phức.

 

Sau đó, cô khoác lên người bộ quần áo y tá lấy được ở bệnh viện lúc sáng, cẩn thận cầm chiếc bình giữ nhệt đựng đầy canh gà và ra khỏi nhà.

 

Đường phố buổi đêm thật yên tĩnh, những ngọn đèn đường sáng hơn, gió cũng thổi nhẹ hơn mọi ngày.

 

Cô còn chưa ăn tối, ngay đến mì tôm cũng chưa ăn, bước chân thoăn thoắt trên đường, khe khẽ hát một khúc tình ca.

 

Đến bệnh viện, cô đeo khẩu trang, lén đẩy một chiếc xe chở dụng cụ y tế, nhẹ nhàng đi đến cửa phòng An Dĩ Phong.

 

Xuyên qua khe cửa, cô nhìn thấy hai tên đàn em của An Dĩ Phong đã nằm trên sofa ngáy như sấm. Còn hắn vẫn chưa ngủ, đang ngồi trên giường cầm chiếc điều khiển ti vi liên tục bấm chuyển kênh, điện thoại hắn để bên cạnh giường, với tay là lấy được.

 

Cô rút điện thoại ra, bấm số của hắn. Điện thoại vừa đổ chuông, hắn lập tức vứt chiếc điều khiển trong tay, với lấy điện thoại.

 

Cô hỏi nhỏ: “Ngủ rồi à?”

 

“Đã mười hai giờ rồi, anh chưa ngủ thì còn làm gì?”

 

“Em lại cứ nghĩ là anh đợi điện thoại của em.”

 

“Hả? Anh đâu có nhàm chán đến thế!”

 

“Vậy anh ngủ đi nhé, mai nói chuyện tiếp.”

 

“Đợi đã.” Hắn bứt tóc, vẻ mặt vừa ấm ức lại vừa tỏ vẻ không biết làm thế nào. “Em bận đến nỗi anh sống chết thế nào cũng chẳng thèm quan tâm sao?”

 

“Vậy lúc rỗi em sẽ đến thăm anh.”

 

“Khi nào?”

 

“Em cũng không biết, khi nào rỗi…”

 

“Tuỳ em vậy, anh ngủ đây!”

 

Hắn tắt máy, nắm chặt điện thoại, đấm tay lên chiếc giường sắt, vì chạm vào vết thương nên hắn đau đến mức cắn chặt răng. Đứng ngoài cửa nhìn hắn như vậy, cô thấy xót xa đến rơi nước mắt.

 

Cô cứ nghĩ trêu hắn một chút cho vui, giờ mới phát hiện ra rằng, việc đó so với tra tấn còn đau hơn rất nhiều. Cô lau nước mắt, chỉnh lại chiếc khẩu trang trên mặt, đẩy xe đi vào như không có chuyện gì xảy ra.

 

An Dĩ Phong nhìn thấy cô thì ngẩn người một lúc, ngạc nhiên hỏi: “Muộn thế này, rồi vẫn còn thay thuốc sao?”

 

“Ừm!”

 

Cô đi đến cạnh giường, cúi xuống lấy bình canh gà để ở dưới, trong đầu đang nghĩ xem làm thế nào để hắn bất ngờ, bù lại nỗi đau vừa rồi.

 

Không ngờ, An Dĩ Phong bỗng lôi cô lại, khẽ vuốt ve vai cô.

 

Tư Đồ Thuần toàn thân run rẩy, vừa định đứng dậy thì An Dĩ Phong đột nhiên kéo mạnh cô lên giường, chồm lên người cô.

 

“Tiểu Nhã, hôm nay tình nhân của anh không đến, em ở lại với anh được không?” Giọng điệu và ánh mắt hắn vô cùng ngả ngớn.

 

Mặt cô tối sầm lại, mắt nóng lên như lửa đốt. Toàn thân như bị tê liệt.

 

Cô không thể nào tin nổi, trước mặt cô, An Dĩ Phong thề non hẹn biển, tình yêu nồng nàn, sau lưng cô thì hoàn toàn khác.

 

Hắn cởi một khuy áo của cô, nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng: “Bé yêu, anh đảm bảo là sẽ làm cho em cảm thấy khoái lạc hơn đêm qua…”

 

Cô quên cả việc phản kháng, trợn tròn đôi mắt tuyệt vọng nhìn người đàn ông hoàn toàn xa lạ trước mặt mình, cố gắng hít thở, mỗi lần thở ra lại cảm thấy mũi đau nhức. Bức tranh tình yêu đẹp đẽ trước mắt cô bị xé vụn thành từng mảnh, lâu đài tình ái sụp đổ, khiến cô tan nát…

 

“Thật chán!” An Dĩ Phong buông tay cô, kéo chiếc khẩu trang trên mặt cô xuống: “Điệu bộ lúc ghen của em chẳng đáng yêu chút nào.”

 

“Anh?” Cô thở không ra hơi. Nỗi khiếp sợ vẫn còn đọng lại, cô vừa muốn cười, lại vừa muốn ôm chầm lấy hắn và khóc thật to.

 

Hắn vuốt ve má cô, tóc cô, nhíu mày: “Lần sau sẽ không đùa nữa, dáng vẻ lúc ghen của em làm anh thấy đau lòng!”

 

Cô thở phào, trách hắn: “Anh… sao lại có thể như thế chứ?”

 

“Rõ ràng là em trêu anh trước.”

 

Lại nói đến chuyện lúc nãy, cô vội vã cầm tay hắn, xoa xoa mu bàn tay sưng đỏ: “Đau không?”

 

“Đau! Tự dưng lại bị đau một cách oan uổng!”

 

“Lần sau em sẽ không trêu anh nữa, chẳng lãng mạn chút nào!”

 

“Vậy thì… chúng ta lãng mạn một chút đi…”

 

Hắn mím môi, đưa tay đến khuy thứ hai trên áo cô.

 

Tư Đồ Thuần liền gạt tay hắn ra.

 

“Đừng đùa nữa, có người…”

 

An Dĩ Phong quay đầu nhìn hai tên đang ngủ say như chết trên sofa, chửi thầm một tiếng, lưu luyến không nỡ rời tay khỏi chỗ đó của cô.

 

Cô ngồi dậy, lấy chiếc bình giữ nhiệt bên dưới, mở nắp, rồi đưa đến trước mặt hắn nói: “Em hầm canh gà cho anh này, nghe nói rất tốt cho người bệnh.”

 

Hắn cầm lấy chiếc bình từ tay cô, hơi nóng bay lên đọng trên mí mắt hắn thành những giọt nước long lanh trong suốt.

 

Hắn nhắm mắt lại, nghẹn ngào nói: “Thật lãng mạn! Lãng mạn chết mất!”

 

Hai tên đang ngủ trên ghế bỗng bò dậy, chửi thầm: “Không thể chịu nổi hai người! Mẹ kiếp, buồn nôn quá!”

 

An Dĩ Phong liền ném cuốn sách vào người bọn chúng: “Cút ra ngoài đi!”

 

Hai tên kia vội vã chạy ra ngoài, lúc đóng cửa còn không quên nói thêm một câu: “Anh Phong, hành động nhanh chút nhé, ngoài trời lạnh lắm!”

 

“Đêm nay có lạnh đến chết cóng thì cũng không được phép vào!”

 

Cô giận dỗi nhìn hắn, múc một thìa canh bón cho hắn.

 

“Thế nào? Có ngon không?” Cô sốt ruột nhìn biểu hiện của hắn.

 

“Rất ngon.”

 

“Thật à?” Cô cười rạng rỡ. “Đây là lần đầu tiên em nấu, chỉ sợ anh không thích.”

 

Hắn ngắm nụ cười của cô thật lâu, cười gượng gạo, rồi lại cúi xuống ăn tiếp, cho đến khi hết sạch không còn giọt nào hắn mới nói: “Anh bị người ta chém chưa đến một trăm lần thì cũng phải đến mấy chục lần rồi, nhưng đây là lần đầu tiên được ăn canh gà.”

 

“Vậy thì sau này em sẽ…” Cô ngừng lại và sửa thành: “Sau này anh đừng có hơi một tí là liều mạng nữa, Hàn Trạc Thần nói đúng, anh nên xin lỗi Kỳ Dã đi.”

 

“Nếu anh sợ chết thì đã không vào con đường này.”

 

“Em sợ!” Cô kéo tay áo hắn và khẩn khoản van nài. “Em biết tại sao anh lại muốn đối đầu với hắn. An Dĩ Phong, anh vì em, em hiểu. Anh tốt với em, em hiểu! Nhưng chuyện của em, em sẽ dùng cách của em để giải quyết, không cần anh phải lo lắng.”

 

“Em hãy tin anh, anh sẽ giúp em báo thù.”

 

“Có báo được thù thì anh ấy cũng không thể sống lại… nhưng anh thì nhất định phải sống! Coi như là vì em, dù thế nào đi nữa thì anh cũng phải sống.” Cô lắc lắc tay hắn. “Đồng ý với em đi.”

 

Hắn ôm đôi vai mềm mại của cô nói dịu dàng: “Được! Anh đồng ý!”

 

“Vậy anh giảng hoà với Trác Diệu đi nhé, đừng gây sự với hắn nữa.”

 

“Được rồi!”

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục