Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 27/06/2016 09:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 29: Người Tình Của Anh (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

Hắn trợn tròn mắt, kinh ngạc như sét đánh bên tai.

 

“Em nghĩ kỹ rồi, em chẳng quan tâm anh là hung thủ giết người hay chúng ta không cùng một thế giới, chỉ cần không để ai biết, thì chúng ta có thể ở bên nhau…”

 

“Ý em là chúng ta sẽ yêu đương vụng trộm?!” Mặt hắn đột nhiên biến sắc, hắn quát to: “Em nghĩ anh là loại người gì vậy?”

 

“Em, ý em là… không phải anh rất em sao? Đêm nay em có thể cùng với anh…”

 

“Tư Đồ Thuần!” Hắn đứng phắt dậy, vì chạm đến vết thương nên đau đến tái mặt, tay phải giữ lấy lưng, mồ hôi lấm tấm trên mặt.

 

“Cô… cô…!” Hắn giơ tay trái chỉ vào mặt cô, tức giận đến nỗi nhắc lại mấy lần từ “cô” mới nói tiếp được. “Nếu tôi muốn tìm một người phụ nữ ngủ cùng, thì cả thế giới này đầy!”

 

“Em biết.”

 

“Cô nghe cho rõ đây, An Dĩ Phong này thực lòng yêu cô. Tôi muốn được ăn cùng cô, nói chuyện cùng cô, sống bên cô. Tôi muốn được đàng hoàng nhìn cô, mỗi khi trở về nhà được nhìn thấy cô, thậm chí, lúc nào cũng được nhìn nụ cười vui vẻ của cô! Cô không yêu tôi cũng được, nhưng cô có chồng sắp cưới rồi, sao lại không nói cho tôi biết?! Cô cứ luôn miệng nói “không cùng một thế giới”, mẹ kiếp, làm cho tôi cứ cố gắng như một thằng ngu để đến gần cái thế giới của cô!”

 

Trời ạ, cô đã nói những gì vậy!

 

Cô bịt miệng, nhưng câu nói của hắn làm trái tim cô đau nhói.

 

“Không phải em có ý đó…”

 

“Thế ý cô là gì?”

 

Hắn thực sự yêu cô, vậy mà cô đã đáp lại hắn như thế nào. Câu nói: “Hãy để tôi làm một cảnh sát tốt… Yêu tôi, xin đừng quấy rầy tôi” đã làm hắn bị tổn thương đến mức này.

 

Cô để hắn nhìn thấy cô đi với người đàn ông khác, cô đuổi theo, hắn cũng đợi để nghe lời giải thích từ cô, nhưng cô chỉ nói một câu vô tình: “Xin lỗi!”

 

Hắn không mắng chửi cô, không oán hận cô, chỉ lặng lẽ rời đi.

 

Nhưng hôm nay, cô lại coi như không có chuyện gì, đến đây xin làm tình nhân của hắn. An Dĩ Phong dành cho cô một tình yêu chân thành như vậy mà cô lại coi thường, chà đạp lên nó như một thứ bỏ đi.

 

“Xin lỗi, em sai rồi, anh có thể tha thứ cho em được không?”

 

Hắn hít một hơi thật sâu rồi nói: “Tôi biết, trong mắt em, tôi chỉ là một thằng khốn nạn. Em muốn lấy chồng, đương nhiên sẽ phải chọn người có quân hàm cấp cao, tiền đồ xán lạn, còn loại đàn ông tầm thường như tôi chẳng qua cũng chỉ làm cho cuộc sống vốn bình thản của em thêm một chút kích thích mà thôi… Em cứ nói thật cho tôi biết sớm, tôi sẽ không quấy rầy em nữa…”

 

“Không phải! Em thực sự yêu anh!” Cô lắc đầu nguầy nguậy, những lời nói của hắn khiến cô đau đớn. Cô thực sự yêu hắn, cô cũng muốn hằng ngày được thấy hắn cười, được nghe hắn nói.

 

Nhưng cô không có cách nào khác, nếu bố cô biết cô muốn lấy An Dĩ Phong, thì ông thà đánh chết cô còn hơn là để cô làm trò ngu ngốc đó.

 

Vì tình yêu, cô đã phải rút lui, có thể bỏ được thì cô đã bỏ rồi, có thể làm được gì cho hắn, cô cũng đã làm rồi.

 

Cô không còn cách nào khác, thực sự là không nghĩ ra cách gì nữa.

 

Hắn hít một hơi rồi nói tiếp: “Cảnh sát Tư Đồ, An Dĩ Phong thân phận tầm thường này không thể chịu được tình yêu đó của em, phiền em đi ra cho!”

 

“An Dĩ Phong…”

 

“Tôi cần dưỡng bệnh, không muốn bị người khác làm phiền.”

 

Cô đứng dậy, thế giới trước mặt như đảo lộn, cô cố gắng đứng vững, cố cười và nói: “Xin lỗi, em thật ích kỷ! Sau này em sẽ không làm phiền anh nữa.”

 

Nói rồi, cô cầm chiếc áo cảnh phục, không chần chừ một giây nào nữa, cô lao ra khỏi phòng bệnh. Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, cô chạy thật nhanh vào thang máy.

 

Trong thang máy, cô đau đớn ngồi xuống, ôm đầu gối thở dốc.

 

Không gặp hắn thì nhớ đến nỗi nghẹt thở. Gặp hắn rồi, lại đau đớn đến nỗi không muốn thở nữa!

 

Những gì cô mong muốn không nhiều! Cô chỉ muốn hắn được sống, sống vui vẻ, cho dù là hắn ở bên cạnh một cô gái khác…

 

Mong muốn nhỏ bé đó cũng không thể được sao?

 

Lẽ nào ông trời nhất định muốn cô phải thấy An Dĩ Phong ra đi, giống như anh trai cô!

 

Thang máy bệnh viện xuống chậm hơn rất nhiều những thang máy khác, chỉ có ba tầng thôi, vậy mà dài như một thế kỷ.

 

Nghe tiếng chuông dừng lại, cô khoác chiếc áo cảnh phục lên, đứng thẳng, đợi cửa thang máy mở ra…

 

“Anh đồng ý!”

 

Thời gian đột nhiên ngừng trôi, cô đứng trong thang máy, nhìn An Dĩ Phong đứng bên ngoài cửa, không nói nên lời.

 

Khi cửa thang máy sắp đóng lại, An Dĩ Phong nhanh chóng lách vào trong. “Em nói em muốn làm tình nhân thì sẽ làm tình nhân, em nói thế nào thì sẽ là thế đó!”

 

“Tại sao?”

 

“Anh yêu em!” Hắn ôm cô vào lòng. Cô rướn người, say đắm hôn lên môi hắn. Cô nhớ hơi thở này, không thể quên được cái cảm giác này. Có được bây giờ đã là thoả mãn, làm sao còn dám mong đến thiên trường địa cửu?!

 

“Thuần…” Hắn khẽ gọi tên cô, giọng mãn nguyện. “Em có chồng sắp cưới thì có thể không nói cho anh biết, nhưng một ngày nào đó em có chồng rồi, nhất định phải nói cho anh, làm nhân tình thì có thể, nhưng anh tuyệt đối sẽ không ngoại tình với em đâu!”

 

Cô ôm hắn, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Chỉ cần anh còn yêu em, em sẽ chỉ yêu một mình anh. Em sẽ không lấy ai khác, trừ khi anh không muốn em nữa!”

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục