Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ bảy, 25/06/2016 08:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 26: Đàm Phán (2)

Chương Trước        Chương Sau

 

Có lẽ, đối với một vài người, một triệu không đáng để đánh đổi một mạng người, nhưng đối với tên hung ác như Trác Diệu, đây là cơ hội tốt nhất để hắn tiếp tục leo cao hơn. An Dĩ Phong dù có lợi hại thế nào thì cũng chỉ có một cái mạng, chẳng biết hắn có thể trốn được bao nhiêu lần ám sát nữa.

 

Cô suy nghĩ suốt một đêm xem làm cách nào giúp hắn. Cách duy nhất mà cô có thể nghĩ được đó là trước tiên cô phải mạnh tay, phải bắt được Trác Diệu của Kỳ Dã, nhốt hắn vào trại giam. Nhưng cô đã quá rõ hiệu quả làm việc của cảnh sát, từ lúc lập án đến lúc bắt tay vào điều tra, bắt tội phạm, đưa ra toà, khi tất cả quá trình này kết thúc thì có lẽ An Dĩ Phong cũng đã thành một bộ xương khô rồi.

 

Suy đi tính lại, cuối cùng cô quyết định sẽ cầu cứu Hàn Trạc Thần. Vì chỉ có hắn ta mới có thể cung cấp những thông tin đáng tin cậy, để cô có thể bắt được cả nhân chứng, vật chứng một cách nhanh nhất. Đến khi Kỳ Dã hoàn toàn bị tiêu diệt, cô vẫn sẽ ở lại khu vực này, không phải bởi vì muốn quét sạch bọn xã hội đen, mà là muốn xem An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần sẽ lập lại xã hội đen thế nào, xem họ làm thế nào thiết lập được một trật tự riêng của họ…

 

Cuối cùng trời cũng sáng.

 

Mưa tầm tã suốt đêm, giờ cũng đã tạnh. Ánh cầu vồng bảy sắc ẩn hiện trên bầu trời. Tư Đồ Thuần lau lau cửa xe, cẩn thận quan sát phái bên kia đường.

 

Từ cửa kính màu vàng nhạt của cửa hàng bách hoá phản chiếu một cảnh rất đẹp. Một cô gái xinh xắn trong chiếc váy ngắn trắng tinh bước xuống từ chiếc xe thể thao màu đen, nhẹ nhàng cúi vòng eo mềm mại như liễu rủ, nụ cười thanh nhã như hoa lan trắng. “Khi nào thì anh xong việc? Em sẽ chờ anh…”

 

“Không biết.” Hàn Trạc Thần ngồi trong xe lạnh lùng trả lời vọng ra.

 

Cô gái xinh đẹp cắn môi, nụ cười càng ngọt ngào hơn: “Vậy mấy giờ anh có thể đến đón em?”

 

“Em mua sắm xong thì gọi điện cho anh.”

 

Chiếc xe đã đi xa, nhưng cô gái vẫn đứng đó nhìn về phía chiếc xe, nụ cười ngọt ngào trên môi biến mất, đôi mắt nhìn về xa xăm…

 

Tư Đồ Thuần buồn bã lắc đầu, cô không thể hiểu được vì sao một cô gái xinh đẹp như vậy lại không có được một tình yêu thực sự, lại càng không thể hiểu nổi một người đàn ông vô tình như vậy thì có gì đáng để lưu luyến, nhớ thương…

 

Đợi cho đến khi xe của Hàn Trạc Thần đã đi xa một đoạn, cô mới bám theo. Nhưng không ngờ Hàn Trạc Thần không rời đi, mà cho xe rẽ vào bãi đỗ, rồi tắt máy.

 

Hắn châm thuốc, lấy ra một chiếc hộp rất đẹp đặt vào lòng bàn tay. Chỉ cần là phụ nữ, không cần nhìn cũng đoán được bên trong chiếc hộp màu đỏ hình trái tim nhỏ nhắn đó đựng vật gì.

 

Trong màn khói thuốc xám xịt, Hàn Trạc Thần nhíu mày, ánh mắt thâm trầm của hắn ngày càng u ám. Hắn mở chiếc hộp, hít một hơi thật sâu rồi nhả ra lớp khói dày đặc… hơi thở bất lực phảng phất nỗi cô đơn, trống trải.

 

Biểu hiện của đàn ông trước lúc cầu hôn không giống nhau, có người căng thẳng, có người hân hoan, cũng có người rất bình tĩnh. Nhưng Tư Đồ Thuần chưa bao giờ thấy người đàn ông nào đứng trước chiếc nhẫn đính hôn lại mâu thuẫn và cô đơn như vậy.

 

Sau đó, hắn đóng chiếc hộp lại, vứt sang một bên, mệt mỏi nhắm mắt, ngả lưng lên ghế.

 

Bãi đỗ xe mênh mông vắng lặng cứ lẩn khuất nỗi ưu phiền của hắn, ngày càng dồn nén, lạnh lùng.

 

Bầu không khí ngập tràn nỗi bi thương. Cô không thể đợi được nữa, đến bên xe của hắn.

 

“Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” Cô nói, theo thói quen giơ chiếc thẻ cảnh sát ra trước mặt hắn.

 

Ánh mắt sắc nhọn của hắn liếc nhìn cô, sắc như thể cắt đứt da thịt cô.

 

“Nếu cô muốn hỏi tôi về An Dĩ Phong, thì tôi chịu, không trả lời được.” Hắn trả lời lạnh lùng.

 

“Tôi muốn nói chuyện của anh.”

 

Hàn Trạc Thần vẫn lạnh như băng, thu lại ánh mắt, chẳng thèm nói với cô một lời.

 

“Anh còn ý định làm cảnh sát không?”

 

Đúng như dự đoán, cô đã thu hút được sự chú ý của hắn.

 

Hắn liền xuống xe, đảo mắt nhìn quanh bãi đỗ xe, khi chắc chắn là không có ai, hắn mới đưa mắt nhìn cô, lần này, ánh mắt hắn sắc lạnh hơn.

 

“Ý cô là sao?”

 

Cô đi thẳng vào vấn đề: “Tôi đã xem qua hồ sơ của anh. Anh giúp chúng tôi bắt được Trác Diệu của Kỳ Dã thì sẽ được làm cảnh sát.”

 

Hắn liếc mắt nhìn cảnh hàm trên vai cô, cười nhạt: “Dựa vào cô?”

 

Cô cố gắng áp chế khí lạnh đang lan dọc sống lưng: “Tư Đồ Thuần tôi nói được là làm được.”

 

“Ồ?” Hàn Trạc Thần hứng thú nhìn đôi mắt kiên định của cô. “Khẩu khí rất được, không hổ danh là con gái của ông cục trưởng mới nhậm chức.”

 

“Sao anh biết?”

 

Cô sửng sốt, hơi bối rối. Nếu Hàn Trạc Thần biết, liệu An Dĩ Phong có biết? Hắn biết từ lúc nào…

 

Hàn Trạc Thần vứt điếu thuốc xuống đất, cười mỉa mai: “Ông cục trưởng muốn lập chút thành tích, nên nhằm ngay vào xã hội đen, nhưng ông ta hơi mất nhân phẩm, để ngồi vững vị trí của mình, ông ta cho con gái mình đi lả lơi mê hoặc người khác.”

 

“Anh!” Cô nắm chặt tay, vô cùng tức giận. Cô cố nhịn, nhưng giọng nói vẫn rất lớn: “Anh không được sỉ nhục bố tôi.”

 

“Tôi không phải là An Dĩ Phong… Tôi không có hứng với việc sỉ nhục cô.”

 

“Hàn Trạc Thần!”

 

Bãi đỗ xe mênh mông vọng lại tiếng cô.

 

Cô nghiến răng, trợn trừng mắt, tức đến sôi máu. Hắn vẫn thản nhiên cười, thư thái tực lưng lên xe, nhìn khuôn mặt đỏ bừng bừng và đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận của cô.

 

Đây là hai loại đàn ông điển hình trong xã hội đen. An Dĩ Phong thì nóng bỏng như ngọn lửa, mỗi câu hắn nói ra đều làm phụ nữ mê mẩn đến tận xương tuỷ. Còn Hàn Trạc Thần thì lạnh giá như băng, mỗi câu hắn nói ra đều khiến phụ nữ hận đến tận xương tuỷ. Nhưng bất luận là yêu hay hận, hai người họ đều khiến phụ nữ phải khắc cốt ghi tâm.

 

Rất lâu sau, Tư Đồ Thuần mới lấy lại được bình tĩnh.

 

“Không cần biết anh nhìn tôi thế nào, hợp tác với tôi là cơ hội cuối cùng để anh có thể trở thành cảnh sát.”

 

“Cô nghĩ tôi mới mười tám tuổi à? Vẫn tưởng cảnh sát là biểu tượng thiêng liêng của chính nghĩa à? Đừng nói chuyện hợp tác với cô, ngay cả bố cô có quỳ trước mặt tôi cầu xin tôi làm cảnh sát, tôi cũng không cần.”

 

Từ bé đến giờ, Tư Đồ Thuần chưa bao giờ bị sỉ nhục đến thế! Sự chịu đựng của cô đã vượt quá giới hạn.

 

Cô không nói thêm câu gì, ngoảnh mặt bước đi. Đi được hai bước, cô liền dừng lại. Hàn Trạc Thần nói đúng, hắn không phải là cậu bé mười tám tuổi, ba năm đấu tranh sinh tử, đổi lại là sự dối lừa và phản bội, ai cũng sẽ trở nên nguội lạnh và vô cảm như vậy. Hắn nhìn thấy cảnh sát mà không giết là vẫn còn rất khoan dung rồi.

 

Nghĩ vậy, cô quay lại, dùng ánh mắt chân thành nhất của mình đối diện với cặp mắt lạnh lùng của hắn, giọng cũng nhẹ nhàng hơn: “Anh biết không? Hằng năm có biết bao người vô tội phải chết vì chuyện ẩu đả chém giết trong giới của các anh, độ tuổi trung bình chưa đến hai mươi lăm, trong số đó có rất nhiều trẻ em và phụ nữ vô tội… Bạn gái anh rất xinh và rất yêu anh, tôi nghĩ anh cũng rất yêu cô ấy, nếu không anh đã không dừng xe ở đây để đợi cô ấy và cũng không đáp ứng yêu cầu của cô ấy…”

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục