Nụ Hôn Của Sói--Diệp Lạc Vô Tâm| Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Hoàn

0/5 (0) Bình chọn

Thứ bảy, 25/06/2016 08:06

Nụ Hôn Của Sói

Tác Giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 13: Trốn Chạy (1)

Chương Trước        Chương Sau

 

Một tuần trôi qua, An Dĩ Phong ngày nào cũng đi đi lại lại bên ngoài sở cảnh sát, nhưng hắn không vào. Từ sau hôm hôn cô cuồng nhiệt đến mức gần như không thể kiềm chế nổi bản thân, hắn không gặp lại cô, gọi điện cô cũng không nhấc máy. Lần đầu tiên hắn nghiêm túc tự hỏi: “An Dĩ Phong, mày như thế thật sao?”

 

Hắn không biết, thực sự không biết. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến một tình yêu vĩnh hằng, sông cạn đá mòn. Hắn chỉ muốn trêu cho cô cười, chọc cho cô giận, nhìn cô nhẹ nhàng khi mặc váy và nghiêm trang, lạnh lùng khi mặc cảnh phục. Thế là đủ rồi!

 

Nhưng sau nụ hôn cuồng nhiệt đó, khát khao có được cô lại càng mãnh liệt hơn, hắn muốn nhiều hơn thế!

 

Buổi chiều, hắn nhận được điện thoại của Hàn Trạc Thần. Hàn Trạc Thần nói, để chúc mừng sinh nhật hắn, trước đó một ngày anh ta đã đuổi May đi và lôi đại ca vừa mới mắc vào bẫy tình ra khỏi nhà, để hắn có một ngày sinh nhật đáng nhớ nhất. Và đương nhiên, An Dĩ Phong nhất định phải uống đến say mèm...

 

Tắt điện thoại, hắn dẫn mấy anh em đến hộp đêm. Vừa đi đến cửa, hai tên cảnh sát chặn hắn lại, rút tờ “Lệnh bắt giữ” ra trước mặt hắn.

 

“An Dĩ Phong, anh bị tình nghi là người sát hại ông XXX, quốc tịch Trung Quốc, mời anh về sở cảnh sát để hỗ trợ điều tra.”

 

“Mẹ kiếp, chúng mày không có việc gì làm, cũng không cần biết người khác có bận hay không à? Cái vụ án từ đời nào rồi còn điều tra gì nữa?”

 

“Xin lỗi, mời anh đi theo chúng tôi.”

 

Hai cảnh sát liền lôi còng số 8 ra, định còng tay hắn lại.

 

“Đợi đã! Đưa lệnh bắt giữ và thẻ cảnh sát ra cho tôi xem.”

 

Dân xã hội đen như hắn làm gì cũng phải hết sức cẩn trọng, không thể dễ dàng đưa tay cho người khác còng được, nhỡ may đó là hai tên cảnh sát giả mạo thì cái mạng nhỏ của hắn coi như tiêu đời.

 

Hắn cầm thẻ cảnh sát lên đối chiếu với mặt họ, nhìn cái dấu đỏ chống giả mạo, rồi xem lệnh bắt giữ, mục ký tên phía dưới hiện rõ ba chữ: Tư Đồ Thuần.

 

Vừa nhìn thấy ba chữ này, hắn như “mở cờ trong bụng”, chủ động đưa tay ra để họ còng: “Đồng chí cảnh sát, phiền anh nhanh nhanh cho.”

 

Hắn vội vàng đi hẹn hò...

 

Hắn nhanh chóng được đưa đến phòng thẩm vấn. Tư Đồ Thuần đã ngồi đợi hắn. Mấy ngày không gặp, trông cô càng xinh ra, ngay cả đến vài sợi tóc vén trên trán trông cũng thật dễ thương. Hắn hưng phấn ngồi xuống phía đối diện, nhìn cô chăm chú.

 

Hai cảnh sát kia mở còng cho hắn. Sau khi họ rời đi, hắn lập tức nói: “Nhớ anh à? Hẹn gặp mà cũng chẳng báo trước một câu, người ta còn chưa kịp chuẩn bị gì này.”

 

Cô cúi nhìm chăm chú vào biên bản thẩm vấn, giọng có chút lạnh lùng nhưng không xa cách: “An Dĩ Phong, giỡn với chúng tôi thích lắm phải không? Bọn chúng không hề có bất cứ hành động mua bán phạm pháp nào...”

 

“Em không nói thì anh quên mất!” An Dĩ Phong cười nham hiểm. “Em có biết là tên súc sinh đó phải đổ mất ba triệu tiền hàng xuống dưới biển không? Ha ha, nghe nói là sau khi người của bọn em rời đi, bọn chúng tức sôi máu!”

 

“Không thể nào, chúng tôi hành động rất bí mật!”

 

“Thuần... Em quá ngây thơ rồi. Nếu tên đó không có mấy tai mắt trong cảnh sát, làm sao mà hắn dám phạm pháp chứ!”

 

“Ý anh là...”

 

Tư Đồ Thuần trầm tư một lúc, rồi nói: “Anh có thể giúp tôi tra ra ai là nội gián không?”

 

“Không vấn đề gì, nhưng lần này em định báo đáp anh thế nào?”

 

Hình như cô đã chuẩn bị sẵn rồi, rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp đưa cho hắn: “Phí truyền tin cho anh đây!”

 

Hắn tò mò mở hộp. Nhìn thấy một chiếc thắt lưng Prada kiểu dáng mới, hắn thấy xúc động. Ngoài bà hắn, từ trước đến giờ chưa ai tặng quà sinh nhật cho hắn.

 

Bà tặng hắn quà sinh nhật, một đôi găng tay len, một đôi giày vải, thậm chí là một quyển sổ nhỏ, hắn đều coi là báu vật, cất giữ rất kỹ. Cho đến nay những món quà đó vẫn rất mới, cái cây nhỏ mọc trước mộ của bà giờ đã rất cao rồi...

 

Hắn sờ tay lên chiếc thắt lưng da nhẵn mịn, cảm giác xúc động và ấm áp tưởng đã đánh mất từ lâu đang lan truyền trong người hắn.

 

“Sao lại tặng anh món quà đắt tiền thế này?” Hắn biết rõ là ở sở cảnh sát có hồ sơ của mình, vẫn cố ý hỏi. “Cái này đủ cho em ăn mì tôm cả một năm.”

 

“Tôi không nghèo như anh nghĩ đâu, tôi vẫn có cơm ăn mà. Chẳng qua là tôi chưa quen đồng nghiệp mới, một mình thì ăn gì chẳng được, chỉ cần no mà không phiền hà là xong.”

 

“Em xem xem, em gầy khiến anh rất đau lòng.”

 

Lúc nói câu đó, mắt hắn lại liếc xuống ngực cô. Lần trước khi hôn cô, ngực của hắn áp sát vào chỗ đó, mềm mại vô cùng...

 

“Anh có thể nhìn sang chỗ khác được không?”

 

“Hay là...” Ánh mắt hắn vẫn dán vào chỗ đó, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là làm thế nào lừa được cô lên giường.

 

“Em đến chỗ anh đi, anh nấu cơm cho em ăn, anh nấu ăn rất ngon.”

 

“Tôi không rảnh.”

 

“Em có muốn biết ai trong sở cảnh sát bọn em bị mua chuộc không?”

 

Tư Đồ Thuần thở một hơi dài, nói: “Năm giờ tôi tan sở.”

 

“Được, anh sẽ đợi em.”

 

“An Dĩ Phong...” Lần này cô không trốn tránh, mà nhìn thẳng vào mắt hắn. “Có phải anh đang nghĩ là tôi lợi dụng anh không?”

 

“Anh rất hân hạnh, vì mình vẫn còn có giá trị lợi dụng!”

 

Hắn cầm chặt dây thắt lưng trong tay. Cô sẽ không bao giờ biết món quà sinh nhật đó quý giá như thế nào đối với hắn. Chiếc dây lưng ấy chưa lần nào hắn nỡ bỏ ra đeo, nhưng kể từ hôm đó, nó đã buộc chặt tra tim hắn, có làm thế nào đi nữa cũng không tháo ra được...

 

Tan giờ làm, Tư Đồ Thuần về nhà An Dĩ Phong. Cô không muốn đến nhà hắn, bởi vì lần thân mật trước khiến cô sợ một mình đi cùng hắn đến những nơi riêng tư không người, nhưng vì phá án, cô không còn lựa chọn nào khác.

 

Mặc dù cô đã nghĩ nhà hắn sẽ rất bừa bộn, thật không ngờ nó lại bừa bộn đến mức như vậy. Vừa mới bước vào cửa, cô đã suýt bị ngã vì vướng vào cái tay kéo lò xo, may mà cô phản ứng nhanh.

 

An Dĩ Phong nhặt tay kéo lò xo vứt lên chiếc sofa cũng ngỗn ngang đồ đạc.

 

“Em tìm tạm một chỗ mà ngồi nhé, đợi anh chút, một tí là xong thôi.”

 

Cô thở dài, người đàn ông này thực sự nên tìm một phụ nữ chăm sóc cho anh ta. Cô vừa thu dọn lại đống đồ trên chiếc sofa cho gọn gàng, nhét đống quần áo vào trong máy giặt thì An Dĩ Phong đã mang đồ ăn ra.

 

Khi nhìn thấy trên bàn là hai bát mì tôm, cô chẳng biết nói gì nữa.

 

“Anh đừng nói với tôi là chúng ta sẽ ăn cái này đấy. Không phải anh nói là anh nấu ăn rất ngon sao?”

 

Cô vẫn đang nghĩ đến những món ăn thơm phức...

 

“Cái này là nấu, chứ không phải ngâm đâu. Em xem này... anh còn cho cả trứng gà vào nữa.”

 

Hắn nhét đôi đũa vào tay cô, cười nói: “Rất ngon đấy, em thử đi!”

 

Người đàn ông này thực sự làm cô tức đến nghiến răng, nhưng cô vừa tức lại vừa thấy buồn cười.

 

Cô ăn thử một miếng, hình như đúng là ngon hơn mì tôm mà cô ngâm.

 

“Ngon nhỉ?”

 

“Ừ!” Cô gật đầu.

 

Cô biết, hôm nay là sinh nhật hắn, đáng lẽ hắn đã vui vẻ cùng bọn đàn em ở hộp đêm, nhưng hắn lại sẵn sàng nấu mì cho cô, cùng cô tận hưởng không khí yên tĩnh này, cô còn gì mà cảm thấy không hài lòng nữa chứ.

 

“Sao anh lại gia nhập xã hội đen?”

 

“Anh không gia nhập xã hội đen thì làm gì? Khi anh còn rất nhỏ, bố mẹ đã bị tai nạn xe, anh sống với bà. Khi anh học trung học, bà bị bệnh, không thể đi làm nuôi anh được, anh chỉ có cách đến các sàn đấm bốc giúp việc cho những người dạy đấm bốc để kiếm tiền. Sau đó, anh cũng học đấm bốc, nghĩ rằng khi thắng, có được tiền thưởng thì có thể chữa bệnh cho bà. Anh tập đấm bốc chăm chỉ nhất trong số những người đến học ở đó...” Hắn cười cay đắng nói. “Tiếc là chẳng có tác dụng gì, kết quả của cuộc thi đã được định sẵn rồi, anh chỉ cùng với người ta đi “diễn kịch” thôi. Sau khi bà qua đời, anh đi đấm bốc ở chợ đen, bị người ta đánh cho gần chết, tiền thắng cuộc còn không đủ sống trong một tháng. Em nói xem loại người như anh, ngoài vào hộp đêm diễn cho người ta xem thì anh có thể làm được gì chứ? Anh cả Lôi và anh Thần rất tốt với anh...”

 

Cô nghe mà cảm thấy hơi chua xót, không ai sinh ra cũng có số mệnh tốt, không phải lo lắng đến chuyện cơm ăn áo mặc để theo đuổi những mơ ước cao cả. Trước kia cô cũng từng bắt một vài tên trộm, cướp đồ, thực ra họ cũng có cảnh ngộ thật đáng thương.

 

So với những người đó, cô còn ghét bọn ăn bám xã hội hơn, chúng sống một cuộc sống xa hoa, tiền tiêu như nước, nhưng vẫn khinh rẻ mồ hôi nước mắt của người khác...

 

Cô nhanh chóng xua đi vẻ đa sầu đa cảm. Để không bị An Dĩ Phong phát hiện ra sự đồng cảm và thương hại của mình, cô cười: “Tôi nghĩ là anh nên đi làm trai bao, tôi đã từng bắt một trai bao, anh ta chỉ đẹp trai bằng nửa anh thôi, phụ nữ mê như điếu đổ, một tháng ít nhất anh ta cũng kiếm được mấy vạn tệ.”

 

“Không phải chứ?! Sao anh không biết em sớm hơn nhỉ, nếu anh mà biết có con đường kiếm tiền kiểu đó, thì việc gì anh phải liều mạng với người khác thế này!”

 

“Nếu anh biết tôi sớm hơn, cũng chẳng cần phải làm trai bao, tôi bao anh là được rồi.”

 

“Bây giờ cũng chưa muộn mà...”

 

Cô đột nhiên không biết trả lời thế nào nữa.

 

Trong quan niệm của cô, mối tình đầu phải là một câu chuyện tuyệt đẹp không có thực, thường là không có kết quả, nhưng vô cùng đẹp.

 

Đàn ông và phụ nữ vì tác dụng của hoóc môn yêu mà bắt đầu yêu, không yêu nữa, rồi chia tay.

 

Chẳng có gì to tát cả.

 

Nhưng cô và An Dĩ Phong... Cô chăm chú nhìn người đàn ông khiến cô say đắm. Từ yêu, đến không yêu, thì cần bao lâu?

 

Nếu không phải là cả đời, thì cô sẽ bất chấp tất cả để được yêu một lần.

 

Cô chỉ sợ, người đàn ông này sẽ làm cô không thể quên nổi...

 

“Thuần, nước miếng của em đang chảy xuống bát kìa!”

 

Vẻ mặt hắn rất đắc chí. Hắn nói tiếp: “Anh biết mình đẹp trai, nhưng em cũng không cần phải nhìn anh đắm đuối thế đâu.”

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục