Nguyện Ước Trọn Đời| Truyện Ngôn Tình

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Ba, 21/06/2016 11:06

Nguyện Ước Trọn Đời

Tác Giả: Lục Xu

Chương 1

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Bạch Nặc Ngôn nghiêng người trang điểm trước gương. Tay phải cầm thỏi son màu hồng nhạt, thoa thoa lên môi, nhưng ánh mắt lại đang chăm chú hướng về phía cô gái bận rộn quét dọn sau gương. Đều vì tối hôm trước cô tìm được một phim điện ảnh khá thú vị, vừa xem cô vừa cắn hạt dưa, cho nên giờ vỏ hạt dưa mới vung vãi trên mặt đất đến vậy, có chỗ còn có cả vài cái vỏ hoa quả, mặt đất giờ trông chẳng biết là khó coi hay đã được trang trí thành một kiểu đặc sắc nào đó.

 

Bạch Nặc Ngôn nhìn về đằng sau, trong ánh mắt Uông Đàn đang hết sức cố gắng kiềm chế sự tức giận, khóe miệng không nhịn được giương giương về phía trước, đúng là một cô gái không dịu dàng chút nào. Nhưng nếu đã sống cùng nhà với cô lâu như vậy, hẳn Uông Đào cũng phải hiểu được thói quen của cô chứ. Bạch Nặc Ngôn sẽ không bao giờ chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa, cho nên toàn bộ những việc đó Uông Đào đều sẽ phải làm thôi. Lúc mới bắt đầu, Uông Đào cũng phản kháng lại, nhưng đây đại khái đã là thói quen sống của Bạch Nặc Ngôn, cho nên dần dần Uông Đào cũng chán chẳng buồn phàn nàn nữa.

 

Uông Đào kéo lê cái chổi tới dưới ghế Bạch Nặc Ngôn : 

 

- Thục nữ dởm, mời cô tránh ra một chút.

 

Bạch Nặc Ngôn mấp máy môi, có vẻ khá hài lòng với khuôn mặt đã được trang điểm trang nhã, cho nên chỉ khẽ mỉm cười gật đầu đứng dậy, định tiện tay cất luôn thỏi son, nhưng rồi lại quẳng chỏng chơ trên mặt bàn. Uông Đàn quét sạch phía dưới, một tay chống lên cán chổi, sẫng giọng thể hiện rõ sự khó chịu:

 

- Làm ơn hãy tự cất dọn đồ đạc của chính mình một chút được không? Có cần đến mức lúc nào cần đều phải chạy đến hỏi tôi như vậy không? Nước hoa, thuốc tẩy móng tay đều ở chung một chỗ, rốt cuộc là cô đang sống kiểu gì vậy?

 

Bạch Nặc Ngôn hơi nhíu mày :

 

- Không phải còn có cô sao?

 

- Tôi không phải là mẹ cô

 

Bạch Nặc Ngôn nịnh nọt níu níu cánh tay Uông Đào: 

 

- Bây giờ cô còn thân thiết hơn cả mẹ tôi đấy.

 

Khóe miệng Uông Đào co rúm lại, một kiểu không thèm để ý đến thái độ của ai đó. Thật ra Uông Đào cũng đã thử rất nhiều cách chống đối lại Bạch Nặc Ngôn, ví dụ như Bạch Nạc Ngôn không làm việc nhà, cô cũng không làm. Kết quả là trong nhà đồ đạc chất đống lung tung, sau đó Bạch Nặc Ngôn cũng coi như không thấy gì hết, rác đầy kệ đầy, Bạch Nặc Ngôn căn bản sẽ không bao giờ tự giác đi vứt rác. Bạch Nặc Ngôn cũng không chịu nấu cơm, cuối cùng là chính Uông Đàn giận đến bọt khí sủi đầy mặt khi Bạch Nặc Ngôn trực tiếp nói một câu : “Nấu gì cho tôi ăn đi” . Hơn nữa nếu như Uông Đào vẫn lòng dạ độc ác cố chấp không làm, Bạch Nặc Ngôn thà tiếp tục nhịn đói. Cho nên không còn cách nào khác, Uông Đào đành mềm lòng tạm dừng cuộc chiến trong biệt thự.

 

Câu cửa miệng thường xuyên nhất của Bạch Nặc Ngôn chính là: “Uông Đào, tôi thấy chồng cô sau này nhất định sẽ rất cảm kích tôi nhé, vì tôi đã huấn luyện cô trở nên chăm chỉ như vậy. Đến lúc đó anh ta dù có cảm kích thế nào cũng không cần phải nói nhiều, cứ trực tiếp mời tôi một bữa thật thịnh soạn là được.”

 

Đáp lại lời của Bạch Nặc Ngôn, Uông Đào thường ném vào giữa mặt cô nàng một cái gối ôm.

 

Uông Đào hất Bạch Nặc Ngôn ra, thật cảm thấy con người này dù đã trưởng thành nhưng vĩnh viễn cũng không thể trở thành quần chúng lao động được. Bạch Nặc Ngôn bề ngoài rất nữ tính, thậm chí muốn bao nhiêu nữ tính sẽ có bấy nhiêu, nhất là khi trò chuyện với người lạ, cô ấy có thể im lặng không nói bất cứ lời nào, lúc đó nếu đối phương hỏi một câu cô sẽ trả lời một câu. Lúc đầu Uông Đào trong lòng luôn oán trách cô gái này thật giả dối, nhưng tiếp xúc lâu hơn sẽ hiểu đó chính là tính cách của Bạch Nặc Ngôn, đối với người không quen cô ấy sẽ không bao giờ chủ động đưa ra chủ khiến, hoặc sẽ luôn giữ thái độ trầm mặc kiệm lời, nhưng đối với người thân quen thì cô nàng lại còn thuộc kiểu lảm nhảm.

 

Uông Đào dọn dẹp xong, uể oải ngả lưng lên chiếc ghế salon lớn trong phòng khách, sau đó lắng nghe, màn hình tinh thể lỏng đang phát ra tiếng cười khe khẽ. Cô mới ngồi xuống không được bao lâu, Bạch Nặc Ngôn cũng ngồi xuống.

 

- Không phải đang vội sao? 

 

Uông Đào có chút buồn bực, vừa rồi Bạch Nặc Ngôn còn cuống cuồng trang điểm, mà giờ đã trở lại cái bộ dạng lười nhác này rồi.

 

- Anh ta nói có việc bận, đến muộn nửa tiếng.

 

Bạch Nặc Ngôn cầm lấy điều khiển tivi trực tiếp chuyển kênh, bấm bấm chọn chọn cho đến khi chuyển đến một kênh thể thao thì dừng lại.

 

Uông Đào im lặng, Bạch Nặc Ngôn không thích thể thao, mà có xem cũng không hiểu thể thao là gì, chỉ xem kết quả trận đấu, hơn nữa cũng không thèm xem diễn biến trận đấu mà thường chỉ quan tâm đến điểm số, nhưng nếu như trên tivi có phát loại chương trình này thì cô nàng vẫn sẽ nhàm chán nhìn nhìn, nhưng chỉ để giết thời gian.

 

Còn về người đàn ông Mạnh Tân Duy – Mạnh đại thiếu gia, Bạch Nặc Ngôn thường xuyên xuất hiện cùng Mạnh Duy Tân, nhưng xét cho cùng quan hệ giữa hai người họ là như thế nào, Uông Đàn cũng không nắm rõ, mà cô cũng không muốn hỏi, không cần thiết phải hỏi.

 

Uông Đàn có chút nhàm chán, tiện tay vớ được cuốn tạp chí Bát Quái, sau đó xem mấy tít nổi bật trong cuốn đặc san về giới giải trí này. Uông Đàn cho là cô luôn có hứng thú với đàn ông đẹp trai, nhưng với mỹ nữ thậm chí cô quan tâm hơn. Cho nên cô chỉ chỉ vào ảnh người đẹp Trương trên tạp chí, cười hì hì trêu chọc Bạch Nặc Ngôn :

 

- Mấy hôm trước có phải cô hỏi tôi thế nào là thục nữ chân chính không? Nhìn qua một chút đi, Giang Tang Du, đây mới chính là thục nữ chân chính nhé. Cô ấy được bình chọn là mỹ nữ có khí chất nhất thành phố, giơ tay nhấc chân cũng thấy thật ưu nhã, hơn nữa trên người người ta luôn tỏa ra cảm giác thần tiên, trách sao trên website giới mày râu đều bỏ phiếu bình chọn Giang Tang Du cho danh hiệu : “Tiên nữ trong trái tim đàn ông” . Quả thật người cũng như tên, danh hiệu đó rất xứng đáng.

 

Bạch Nặc Ngôn nặng nề ném điều khiển tivi xuống ghế salon, sau đó giật lấy quyển tạp chí trên tay Uông Đàn. Cho nên Uông Đàn khoái trá nhặt điều khiển lên, chuyển lại kênh, còn sít sao cất cái điều khiển sau lưng mình.

 

Tạp chí đó trưa nay Uông Đào đã xem qua một lần. Cho nên hiện nay tờ báo kia đối với cô mà nói không còn bao nhiêu giá trị, muốn cướp muốn đoạt cô tuyệt đối sẽ không để ý.

 

Nội dung trong bài báo căn bản cũng không có gì mới mẻ, chỉ viết về chuyện cậu hai nhà họ Trình và Giang Tang Du, mà đây cũng không phải là chuyện xấu mới chỉ 1,2 ngày. Nhưng sự kiện này vẫn thu hút rất nhiều sự quan tâm, chỉ vì Trình Nghi Triết phong thái phi phàm, mà Giang Tang Du cũng là khuê nữ con nhà danh giá, tài mạo song toàn, một đôi trai tài gái sắc đẹp đôi đến vậy, bất kể từ ngoại hình đến gia thế, dường như họ sinh ra là để cho nhau. Chỉ tiếc rằng đôi trai gái này không đẹp lòng người xem, mối quan hệ vẫn giữ trên tình bạn, dưới tình nhân, luôn trong tình trạng mười phần mập mờ, tin tức này luôn gây hiếu kỳ cho độc giả tạp chí Bát Quái. Bạn bè của Trình Gia Triết đều đã lên tiếng chứng thực, Giang tiểu thư nhà ta cũng có chỗ khó, nên tin tức truyền ra ngoài chỉ là Trình Nghi Triết vẫn theo đuổi Giang Tang Du, nhưng Giang Tang Du vẫn không mặn không nhạt mà chào đón tình cảm của anh ta, cho nên quan hệ của hai người vẫn còn chưa rõ ràng.

 

Dù sao là không ít người tiếc rẻ, bởi vì Trình Nghi Triết đúng thuộc kiểu con ông cháu cha, nhưng lại không hề có thói xấu trăng hoa trai gái, thậm chí đối với phụ nữ luôn giữ một khoảng cách nhất định, đồng thời đối với sản nghiệp gia đình cũng xử lý chu toàn. Một người đàn ông tốt như vậy, luôn chờ đợi bên cạnh Giang Tang Du nhiều năm, mà vẫn chưa được Giang Tang Du chấp nhận, thì cô gái này quả thật không tầm thường.

 

Trên báo là một bài viết về toàn bộ câu chuyện của Trình Nghi Triết cùng Giang Tang Du, kèm theo một bức ảnh chụp chung, địa điểm là sân bay thành phố Bắc Xuyên. Giang Tang Du bước ra từ sân bay, Trình Nghi Triết đang bước tới đón cô. Trong tấm ảnh, nụ cười của cả hai nghiêng nghiêng, mặc dù tư thế không quá thân mật, nhưng lại tạo cảm giác hài hòa thoải mái. Trình Nghi Triết đón lấy vali kéo trong tay Giang Tang Du, ánh mặt nhẹ nhàng, vẻ mặt nhu hòa. Trong khi ngày thường Trình Nghi Triết luôn trưng ra với công chúng một bộ mặt xa cách, mặc dù giọng nói luôn giữ thái độ khiêm tốn, nhưng vẫn tạo cảm giác không muốn ai tiếp cận. Nhưng từ tấm ảnh này có thể dễ dàng nhận thấy vị trí của Giang Tang Du đối với Trình Nghi Triết hoàn toàn khác biệt so với người ngoài. Vì vậy giới truyền thông không chỉ một lần thăm dò chuyện vui của nhà họ Trình và nhà họ Giang, nhưng câu trả lời nhận được luôn là sự phủ nhận của hai nhà.

 

Bạch Nặc Ngôn chỉ xem lướt qua bài báo kia, cô đọc rất nhanh, lên đến cao trung, khi làm bài thi ngữ văn cô luôn là người làm xong nhanh nhất, người khác làm bài mất hai tiết học, nhưng cô chỉ cần nửa tiết đã viết xong, hơn nữa so sánh cũng không kém hơn chữ nào. Đọc xong những dòng tựa như là lời bộc bạch, ánh mắt cô dừng lại trên ở mấy tấm “ Xem ảnh thay lời” vẻ mặt thoáng hơi chìm xuống.

 

Uông Đàn thấy được vẻ mặt này của Bạch Nặc Ngôn.

 

- Chẳng lẽ lại có hứng thú với anh chàng họ Trình này ư? Không sợ tay họ Mạnh kia tức giận sao ?

 

Bạch Nặc Ngôn bĩu môi, thả tờ tạp chí lên chiếc bàn trà bằng thủy tinh cách đó không xa, tay chống cằm

 

- Cô cho rằng nếu tôi cướp Trình Nghi Triết từ tay Giang Tang Du, tỷ lệ thắng là bao nhiêu phần trăm?

 

Uông Đàn suy nghĩ một chút :

 

- Thật ra là không có khả năng. Kể cả anh Trình đó trửuong thành không đẹp trai đến vậy, lại không lắm tiền đến vậy, hơn nữa cũng không chung thủy đến vậy, thì việc chuyển sang yêu người khác cũng là chuyện không tưởng nhé. Cô tự xem lại chút đi, anh Trình đó thích Giang Tang Du, ít nhất là vì cô ấy chăm chỉ chịu khó lại hiểu lòng người, nhất định là không giống như cô, lôi thôi, ăn cơm không biết rửa bát, quần áo cởi ra cũng không biết giặt, đồ đạc ném lung tung cũng chẳng thu dọn bao giờ, chỉ biết hành hạ người khác. Nếu như trở nên chăm chỉ hơn một chút, biết điều hơn một chút, để cho tính cách cũng giống được như vẻ bề ngoài, tỷ lệ thành công nhất định sẽ tăng lên.

 

Bạch Nặc Ngôn khinh thường liếc Uông Đào một cái cái.

 

- Cô sao không ngồi đó mà mơ tiếp đi?

 

- Cho nên mới nói cô muốn cướp được anh Trình cũng chỉ là mơ thôi.

 

Bạch Nặc Ngôn không hề bị chọc cho nổi giận, cô chẳng qua chỉ lạnh nhạt mở miệng:

 

- Cô cho rằng Trình Nghi Triết thật sự là người si tình như vậy?

 

Uông Đào suy tư nói

 

- Ít nhất ở góc độ của người xem như chúng tôi thì anh ta đúng là tuýp người như vậy. 

 

Trình Nghi Triết không vướng bất kỳ scaldal tình ái nào, nghe nói ở bên cạnh cũng không có người đàn bà nào.

 

Cô thấy sắc mặt của Bạch Nặc Ngôn có chút thay đổi.

 

- Lần trước tập đoàn Hoàn Nghệ của họ tuyển chọn người phát ngôn, nhiều công ty tình nguyện dâng tặng mỹ nhân miễn phí cho Trình Nghi Thiết, vì dù không nhận được cái hợp đồng quảng cáo đó, nhưng có anh ta chống lưng cũng là chuyện không tồi nhé. Kết quả là các người đẹp chầu chực ở phòng khách 2 ngày, thư ký của Trình Nghi Triết luôn trả lời là anh ta đi vắng, nhưng sự thật là anh ta vẫn luôn ngồi trong phòng làm việc. Khi đó còn có lời đồn rằng, trong đám người đẹp đó, muốn kiểu xinh đẹp nào có kiểu xinh đẹp đó, muốn phong cách thế nào có thế đó, nhưng anh ta ngay cả cơ hội nhìn mặt cũng không cho người ta thấy một lần.

 

- Biết đâu không chừng là do anh ta ngại người ngoài gióng trống khua chiêng thôi, còn thật ra sau lưng vẫn luôn tiến hành những giao dịch kiểu này?

 

Bạch Nặc Ngôn thừa nhận đầu óc mình rất đen tối, đặc biệt đen tối.

 

Uông Đàn lắc đầu như trống bỏi :

 

- Chuyện này càng không có khả năng nhé. Nghe nói có lần cô nghệ sĩ thuộc công ty K, sau nhiều ngày liên tục cưa cẩm Trình Nghi Triết, mời hắn đi xem phim, cuối cùng cũng chỉ nhận được một câu nói của Trình Nghi Triết mà thôi. Cho nên Trình Nghi Triết chắc chắn là người đàn ông tốt, chỉ là nghe nói anh ta được dạy dỗ rất nghiêm khắc, người này chắc phải được chỉ dạy dỗ kiểu mưa dầm thấm lâu mới được như vậy.

 

Bạch Nặc Ngôn không nhúc nhích chút nào.

 

- Chẳng qua là biết giữ hình tượng tương đối tốt thôi. Giống như mấy lão già, cả ngày đều lải nhải chỉ trích người này, người nọ, nhưng thật ra đối với gái đẹp đều có hứng thú như nhau.

 

- Đầu óc cô đen tối như vậy, sẽ không gặp được người đàn ông tốt đâu.

 

Bạch Nặc Ngôn nguýt một tiếng

 

- Tôi chỉ là tin rằng, Trình Nghi Thiết không phải là người đàn ông thích Giang Tang Du như cô nói. Ở đâu ra nhiều đàn ông tốt như vậy chứ, có mà gạt quỷ.

 

Cô còn muốn nói thêm nữa, nhưng điện thoại di động đã vang lên, cô nhận điện, Mạnh Tân Duy đã đợi dưới lầu.

 

Uông Đàn nhìn Bạch Nặc Ngôn chỉnh lại đầu tóc, tay sau đó cầm lấy túi, thình lình thốt ra một câu :

 

- Thật ra anh Mạnh đó cũng là người đàn ông tốt đấy chứ, giống như Trình Nghi Triết, đều không có tai tiếng gì, cũng không đem chuyện của cô mà nói ra ngoài nhé.

 

Bạch Nặc Ngôn chậm rãi mang đôi guốc cao gót vào, rồi dậm nhẹ 2 cái lên sàn nhà, sau đó mới ngó lại Uông Đàn.

 

- Trên thế giới này không tồn tại cái gọi là người đàn ông tốt đâu, mà cho dù có đi nữa, người đàn ông đó cũng sẽ không phải là Trình Nghi Triết hay Mạnh Tân Duy.

 

Uông Đàn nhún vai, hay là chính mình cũng bị ảnh hưởng bởi phim ảnh đi.

 

Mà Bạch Nặc Ngôn cũng bước về phía đại sảnh, cô dựa người vào bờ tường, trong lòng có chút hậm hực. Nếu như Trình Nghi Triết thật sự yêu Giang Tang Du đến thế, tại sao mỗi khi cô nằm dưới thân anh ta, anh ta cũng chưa từng một lần gọi tên Giang Tang Du chứ?

 

Dĩ nhiên, anh ta cũng không kêu tên cô, Bạch Nặc Ngôn, thậm chí anh ta còn rất chán ghét tên cô, cô cũng tự biết rõ điều này.

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục