Biến Yêu Thành Cưới-Lục Xu| Truyện Ngôn Tình

0/5 (0) Bình chọn

Thứ năm, 03/11/2016 10:11

Biến Yêu Thành Cưới

Tác Giả: Lục Xu

Chương 14: Lùi Một Tiến Hai

Chương Trước        Chương Sau

 

Dương Cẩm Ngưng nửa đêm tỉnh giấc nên không thể tiếp tục ngủ ngon được nữa. Lúc hửng sáng, Cố Thừa Đông tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học. Anh cẩn thận thu tay đang ôm Dương Cẩm Ngưng về, chậm rãi xuống giường. Tất cả những hành động này của anh, cô biết hết, thậm chí nghe rõ cả âm thanh lúc anh mặc quần áo. Cô trở mình, nhìn anh.

 

“Dậy rồi à?”

 

Thấy Dương Cẩm Ngưng không trả lời mà cứ nhìn chằm chằm mình, Cố Thừa Đông hiếu kỳ, nghiêng đầu nhìn cô.

 

“Cố Thừa Đông?”

 

“Hử?”

 

“Cố Thừa Đông?”

 

Tưởng cô lại nổi hứng trêu đùa, anh chỉ bất đắc dĩ cười.

 

“Anh đi làm đây.”

 

“Chúng ta sinh con đi.”

 

Lần này, những lời của cô đã chui lọt vào lỗ tai anh.

 

Cố Thừa Đông đang đi ra phía cửa bỗng nhiên dừng chân, quay lại nhìn cô, ánh mắt mang theo sự thăm dò: “Cái gì?”

 

“Chúng ta sinh con đi.”

 

Cho dù người một mực dùng biện pháp tránh thai là cô, những cũng là dưới sự ngầm chấp thuận của anh. Cô sẽ không sinh con nếu như anh không muốn, cô tuyệt đối không thể để con mình rơi vào cảnh ngộ không có cha.

 

“Ừ.” Cố Thừa Đông gật đầu, vẻ mặt không hề kích động, cũng không có thất vọng.

 

Cô cảm thấy như vậy không tồi, còn tốt hơn là anh hỏi lại cô “vì sao?”

 

Cố gia nhiều người, trước đây lão gia thích nhất là con cháu cùng nhau ăn cơm. Hiện tại thì ông cũng không bắt buộc, nếu như không có chuyện gì đặc biệt, mọi người ai cũng có thể về nhà người nấy, đỡ phải ở cùng một chỗ nhìn mặt nhau thấy phiền, đến cả cơm ăn cũng không ngon miệng.

 

Cố Kế Đông thấy Cố lão gia xuống lầu, còn dì Ngô đang ở trong bếp làm cơm, liền đi tới: “Dì làm cơm sớm vậy? Chuẩn bị món gì đặc biệt cho ông nội ạ?”

 

Cố Thừa Đông và Dương Cẩm Ngưng về nhà ở mấy ngày, đồ ăn uống đều do nhà bếp chuẩn bị đầy đủ.

 

“Đây là do Tam Thiếu phu nhân dặn dò.”

 

“Để cháu xem là cái gì ngon nào?” Cố Kế Đông đến gần nhìn rồi nói: “Tam tẩu chuẩn bị ăn chay?”

 

“À không phải, thực ra là ăn đồ thanh đạm.” Dì Ngô buông nguyên liệu nấu an trong tay xuống, “Cũng không biết là có phải có rồi hay không, bình thường chưa bao giờ thấy tam thiếu phu nhân yêu cầu mấy món ăn rau cỏ này.”

 

Cố Kế Đông cũng cầm lên xem: “Có thể lắm!”

 

Cố Kế Đông đi ra khỏi phòng liền trông thấy Dương Cẩm Ngưng đang nhàn nhã nằm trên ghế đọc sách. Anh chậm rãi đi tới: “Tam tẩu thật hăng hái.”

 

Dương Cẩm Ngưng gập quyển sách lại: “Chỉ là vì không có việc gì làm buồn chán thôi.”

 

“Em còn tưởng chị dâu không khỏe, định tới hỏi thăm.”

 

“Ở đâu ra chuyện đấy?”

 

“Dì Ngô nói chị bảo dì ấy làm mấy món ăn lạ lắm, đoán là chị không khỏe.”

 

“Khẩu vị gần đây thay đổi chút thôi. Cảm ơn tứ đệ quan tâm.”

 

Cố Kế Đông mặc dù bên ngoài tỏ ra bỡn cợt bất cần đời, nhưng bình thường lại hay gây chuyện ầm ĩ. Trong lòng Dương Cẩm Ngưng vỗn dĩ có cảm giác bài xích với con người này từ lâu. Lần trước cũng là do nghe theo lời nhắc của cậu ta mà cô vô tình nghe thấy được cuộc nói chuyện của hai mẹ con Cố Y Hạm. Cô không biết là có phải do Cố Kế Đông cố tình hay không, nhưng tốt nhất là nên cẩn thận một chút.

 

“Chúng ta đều là người một nhà, chuyện nên làm cả thôi.” Cố Kế Đông làm bộ bộ chuẩn bị đi chỗ khác, “Chị nói với ông nội là tối nay em không tới, em đi tụ họp bạn bè.”

 

“Ờ, sẽ chuyển lời giúp cậu.”

 

Trong lòng Cố lão gia, đứa cháu này có vị trí không hề bình thường. Cố Kế Đông luôn luôn có khả năng khiến Cố lão gia vui vẻ, hơn nữa, đối với chuyện tranh chấp trong nhà cậu ta luôn tỏ ra không quan tâm, lại càng khiến ông nội yêu quý.

 

Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm Cố Kế Đông, sau đó lắc đầu, dù sao mấy chuyện này cũng không liên quan tới cô.

 

Cô quá mức chuyên chú, thế cho nên quyển sách trên tay bị người khác rút đi.

 

Cố Y Hạm tên sách, sắc mặt mừng rỡ nhìn Dương Cẩm Ngưng với ánh mắt khó tin: “Dương nữ sĩ, em nghĩ thông suốt rồi sao?” Nói rồi con quơ quơ quyển sách trước mặt Dương Cẩm Ngưng.

 

Dương Cẩm Ngưng giật lại, nhìn chẳm chằm người trước mặt: “Không phải chị vẫn nói em ngu ngốc không khôn lên được sao, lần này khôn một lần xem.”

 

“Như vậy mới đúng.” Cố Y Hạm xoa đầu Dương Cẩm Ngưng thành cái tổ quạ.

 

Dương Cẩm Ngưng không thích thảo luận vấn đề này. Bây giờ cái bóng còn chưa thấy, vậy mà Cố Y Hạm lại cứ làm như dễ dàng đến mức chỉ vừa nói ra miệng một cái là trong bụng lập tức sẽ xuất hiện một thằng cu mập mạp ngay không bằng ấy.

 

“Shop online trên Taobao.com của chị sao rồi?”

 

“Nhìn qua cũng được… Thế nào, tìm chị đòi công đầu tư à? Không phải chị muốn đả kích em, nhưng có nhiều người nhắn lại, em mặc cái gì cũng đẹp hết, căn bản không thể hiện được cái đặc biệt của trang phục. Quần áo xấu cũng thành đẹp.”

 

“Em cảnh cáo chị, không được tham ô tiền làm thêm của em, em không khách khí với chị đâu đấy.”

 

Cố Y Hạm xoay người bỏ chạy, mặc kệ phía sau Dương Cẩm Ngưng kêu gào.

 

*

 

CHECK THIS OUT

by Mgid

 

Loại bỏ các mụn xấu xí và chỗ bị thâm ngay tại nhà

 

Bí quyết hết thâm nám, tàn nhang!

 

Làn da của cô ấy trở nên trắng trong 10 ngày!

 

* *

 

Biến yêu thành cưới (Lục Xu) – Ch.14: Lùi một tiến hai

 

Chuyển ngữ: Sahara

 

“Cố Thừa Đông, chúng ta lúc nào về nhà?” Dương Cẩm Ngưng ghé vào thành giường, thật sự là mất mặt. Kỳ thực, ở ngôi nhà của hai người cũng không có gì thú vị, nhưng chí ít cũng tự do tự tại hơn.

 

“Không muốn ở đây?” Cố Thừa Đông ngồi ở bên kia, đang lật giở một thứ gì đó.

 

Mỗi lần nhìn thấy bộ dạng anh như vậy, cô lại cảm thấy rất giống những vị hoàng đế đang phê duyệt tấu chương trong phim, dáng vẻ trầm tư, suy nghĩ phương án trị quốc an dân.

 

“Tự do tự tại.” Cũng làm gì còn lý do nào khác nữa đâu.

 

Cố Thừa Đông ngẩng đầu nhìn cô hồi lâu, “Anh đi nói với ông nội rồi chúng ta về nhà.”

 

Tốt như vậy ư?

 

Cô lật giở một trang sách, tròn mắt nhìn Cố Thừa Đông đi ra cửa.

 

Quyển sách trên tay rơi xuống giường.

 

Tốc độ này có phải là hơi nhanh so với tưởng tượng của cô hay không?

 

Dương Cẩm Ngưng lại lăn lộn trên giường mấy vòng, thấy Cố Thừa Đông vẫn chưa quay lại, tài liệu anh đang xem giở vẫn ở đây. Cô đứng lên, muốn đi xem một chút, đều là mấy thứ không xem không hiểu, cũng không quan tâm.

 

Cô lại đi ra khỏi cửa, rất muốn đi xem hai ông cháu họ nói gì mà lâu như vậy.

 

Đi tới cửa phòng Cố lão gia, cô phân vân. Nếu đi vào thì có chút thất lễ, dù sao đòi về nhà cũng là ý của cô, Cố Thừa Đông mới tới đây xin phép ông nội. Cứ để cho anh nói chuyện, dù sao cũng là cháu ruột của ông, mở miệng dễ dàng hơn.

 

Nghĩ vậy, cô đứng ngoài cửa.

 

“Thừa Đông, ông đã sớm nói rồi, rất nhiều chuyện cháu cũng đã hiểu rõ.”

 

“Cháu biết.”

 

“Anh cả của cháu hữu dũng vô mưu, có lẽ là ông đã sai lầm rồi, không nên để nó hy vọng.” Cả ba đứa cháu, Cố lão gia đều không thiên vị ai hơn ai, bọn họ muốn gì ông cũng đồng ý chu cấp.

 

Cố Hoài Đông một mực muốn tiếp quản Cố thị, Cố lão gia cũng lập tức sắp xếp cho anh ta tới làm việc ở Cố thị. Ông chỉ muốn cho Cố Hoài Đông hiểu rõ, không phải là ông bất công với anh ta, mà là muốn cho anh ta biết bản thân anh ta không hợp với vị trí đó.

 

Bốn năm trước, Cố lão gia có chút thiên vị Cố Thừa Đông, Cố Hoài Đông tỏ ra vô cùng bất mãn, lập tức hạ thủ không lưỡng lự. Lúc ấy tình hình có chút đặc biệt, cho nên Cố lão gia mới thu xếp để Cố Thừa Đông xuất ngoại, vừa bảm đảm toàn cho anh, vừa muốn anh từ từ suy nghĩ mọi chuyện cẩn thận.

 

Còn về Cố Kế Đông, Cố lão gia biết rõ anh ta không quan tâm chuyện Cố thi cho nên để mặc cho anh ta được tự do.

 

Vì chuyện con cháu, ông đã hao tổn hết tâm tư mà vẫn không được như ý nguyện, người một nhà mà phải tứ phân ngũ liệt như vậy để tranh quyền đoạt thế…

 

“Cháu hiểu, cháu sẽ không đối đầu với anh cả.” Cố Thừa Đông như vậy là tạm thời thỏa hiệp.

 

“Thừa Đông, cháu và Cẩm Ngưng sống tốt với nhau, ông nhất định sẽ giữ đúng lời hứa. Chỉ cần hai đứa có con, Cố thị lập tức sẽ giao cho cháu, đừng làm ông thất vọng.” .

 

Cố Thừa Đông bề ngoài luôn luôn là một đứa cho cháu biết nghe lời, còn lợi hại hơn cả Cố Kế Đông. Cố lão gia từ lâu đã hiểu rõ tính khí cháu mình.Đứa cháu này, có một chút ngạo mạn, có một chút tự tin, nếu như không đả kích anh một chút, để cho anh biết rằng, không phải tất cả mọi thứ trên đời đều nằm trong lòng bàn tay anh, thì thật là thiệt thòi lớn.

 

Ông làm vậy không phải hoàn hoàn là vì có tâm tư riêng, mà còn vì muốn Cố Thừa Đông có điều kiện để thỏa hiệp, muốn anh biết lúc nào nên thỏa hiệp, lúc nào phải tiến, lúc nào cần lùi, cân nhắc thiệt lợi.

 

“Vâng, cháu biết rồi.”

 

Dương Cẩm Ngưng đứng ngoài cửa, nghe xong liền quay trở về phòng.

 

Nửa năm sau khi kết hôn, Cố Thừa Đông chưa bao giờ chủ động về nhà. Lúc ấy, cô không hiểu vì sao, nhưng vẫn tỏ ra vui vẻ. Giờ mới biết rõ nguyên nhân, sau nửa năm ấy, anh tình nguyện về nhà là vì có giao hẹn với Cố lão gia.

 

Bây giờ biết được sự thật này, cô cũng không hề tức giận. Hóa ra Cố Thừa Đông cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi. Anh cũng có nhược điểm để người ta nắm được, cũng sẽ phải thỏa hiệp, cũng có chuyện anh không muốn làm mà vẫn phải làm. Người đàn ông cao ngạo ngồi tít trên cành cao trong lòng cô giờ bỗng trở thàng một người đàn ông rất bình thường…

 

Dương Cẩm Ngưng cũng sẽ không vì chuyện này mà kết luận Cố Thừa Đông là dạng người gì. Dù sao thì cô cũng là tự ép bản thân mình lấy anh để quên đi người mà mình yêu, cho nên lúc này cô có thể bớt cảm giác áy náy với anh đi được rồi. Huống hồ, Cố Thừa Đông cũng chẳng để tâm tới cô, không dằn vặt cũng chẳng săn sóc. Trước giờ cũng chưa từng có người con gái nào chạy tới trước mặt cô tranh giành chồng. Chỉ bằng những chuyện này cũng đủ thấy Cố Thừa Đông không đến nỗi nào.

 

Cô cũng chẳng phải người con gái si tình đến mức đau khổ đợi chờ Cố Thừa Đông vờn hoa ghẹo bướm chán chê bên ngoài rồi về nhà ôm ấp mình.

 

Trước đây cô từng đọc một cuốn tiểu thuyết. Cô gái trong truyện đợi chờ chàng trai hơn mười năm. Hắn ta yêu một người khác, kết hôn, ly hôn, rồi quay lại nơi mà có người đang chờ mình. Câu chuyện chẳng những không khiến cô cảm động, mà còn khiến cô cảm thấy tức giận. Chẳng lẽ, phụ nữ cứ phải chờ đợi mệt mỏi mới được hạnh phúc, tình yêu đáng bị coi thường đến vậy ư? Căn bản không đáng để theo đuổi, chí ít thì thứ tình cảm đó không phải thứ mà cô đang tìm kiếm.

 

Cô biết bản thân không phải là một người con gái tốt, cô không hề tâm tâm niệm niệm yêu mãi một người, cho nên cô cũng không có tư cách yêu cầu Cố Thừa Đông phải làm gì. Cô cũng chẳng phải trẻ con, đương nhiên không ngốc nghếch đến nỗi bắt một người đàn ông yêu mình như sinh mạng, yêu tất cả mọi thứ thuộc về mình, kể cả khuyết điểm hay sự thất thường của mình cũng phải yêu. Người như vậy cho dù có tồn tại hay không, thì cô cũng không mong có được, có một người yêu mình đến đánh mất cả nhân tính cũng không phải mong muốn của cô.

 

Cố Thừa Đông như vậy rất tốt, chí ít anh cũng không yêu cầu cô nhất định phải sinh một đứa con cho anh, cũng không cưỡng ép cô. Lúc biết cô dùng biện pháp tránh thai, anh cũng không tỏ thái độ. Anh lại càng không lợi dụng cô, dù cho anh chưa từng vì cô mà làm chuyện gì.

 

Bọn họ đều không phải người si tình, như vậy sống cùng nhau mới phù hợp. Đối phương không phải là người quá hoàn hảo, cô sẽ không cần lo lắng bản thân mình không xứng… Đối phương không quá yêu thương cô, cô sẽ không cần lo lắng mình phải nỗ lực đáp lại tình yêu ấy…

 

Tình cảm công bằng như vậy mới là thứ cô muốn.

 

Cũng có thể, đó là tất cả những gì Cố Thừa Đông có thể cho cô.

 

*

 

* *

 

Cố Thừa Đông quay về phòng, vẻ mặt bình thường nhìn cô, “Ngày mai về nhà.” .

 

“Ừm.”

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục