Biến Yêu Thành Cưới-Lục Xu| Truyện Ngôn Tình

0/5 (0) Bình chọn

Thứ năm, 03/11/2016 10:11

Biến Yêu Thành Cưới

Tác Giả: Lục Xu

Chương 13: Chuyện Nghe Trộm

Chương Trước        Chương Sau

 

Nghe trộm luôn bị cho là một chuyện không tốt. Có điều đối với kẻ nghe trộm thì nghe trộm là vì lòng ham muốn vượt qua thử thách, là vì lòng hiếu kỳ không đè nén được, là vì vừa đúng lúc gặp không nghe không được.

 

Dương Cẩm Ngưng tự nhận thấy hành vi của mình hoàn toàn có thể tha thứ được. Cô chỉ là sau khi ăn không muốn đi nằm ngay vì nghe nói sẽ bị mỡ bụng, cho nên cô tùy đi đi loanh quanh một chút, có ngờ đâu là gặp anh em Cố Thừa Đông và Cố Hoài Đông nói chuyện cơ chứ.

 

Cố Thừa Đông cũng là bị Cố Hoài Đông cản đường nên mới đứng lại tiếp chuyện: “Anh cả có gì dặn dò?”

 

Mấy ngày này, Cố Hoài Đông vốn đã đủ bực mình vì cậu em ba này, hơn nữa từ lâu đã bất mãn với Cố Thừa Đông: “Anh là anh cả, đương nhiên muốn nhắc nhở chú việc gì nên làm việc gì không nên làm, tránh sau này em ba trách cứ.”

 

“Anh cả lúc nào cũng quan tâm tới chúng em, vô cùng cảm kích!” Cố Thừa Đông và Cố Hoài Đông vốn dĩ ở cùng một nhà không nhiều, càng không thân, cũng không có một chút cảm tình nào.

 

“Nếu đã như vậy, dự án Hoa Tây, chú chắc hẳn biết làm thế nào?”

 

“Cái này không phiền anh cả lo lắng.”

 

“Anh cũng chỉ muốn nhắc nhở chú một chút thôi.”

 

“Cảm ơn anh cả.” Cố Thừa Đông sắc mặt vẫn không biến đổi.

 

Cố Hoài Đông cảm thấy mất mặt, im lặng một lúc rồi mới bỏ đi.

 

Cố Hoài Đông đi rồi nhưng Cố Thừa Đông vẫn đứng im tại chỗ. Dương Cẩm Ngưng nhíu mày không biết người này còn muốn làm gì mà chưa đi, cô liếc nhìn lên bầu trời, cũng vẫn như hôm qua, chẳng có gì đẹp, chỉ có mảnh vườn nho phía trước tương đối đẹp.

 

“Đi ra đây.” Cố Thừa Đông đột nhiên mở miệng.

 

Dương Cẩm Ngưng lui vào trong một chút.

 

Trong TV thường có những cảnh như vậy, khi phát hiện có người nghe trộm người ta đều nói “đi ra ngoài”, thường thì diễn viên sẽ không ra.

 

Cô vẫn đứng im, định thò đầu ra ngoài ngó một chút xem Cố Thừa Đông đã đi chưa nhưng vừa ngoảnh mặt liền phát hiện anh đã đứng trước mặt mình, sợ muốn chết. Cô đã sớm biết con người này bước chân không hề có một chút tiếng động, sớm muộn gì cũng có một ngày cô sẽ bị anh hù chết. Giống như giữa màn đêm đen kịt, cô gặp phải ác mộng, vừa mở mắt liền phát hiện bóng người dưới ánh trăng.

 

Cô đưa tay lên vuốt ngực: “Anh làm em sợ muốn chết.”

 

“Ai bảo em lén lút.” Cố Thừa Đông liếc mắt nhìn cô, rồi đi về phía trước, chính là hướng đi về phía vườn nho.

 

Dương Cẩm Ngưng bĩu môi, đi theo sau.

 

Đuổi tới gần, cô phát hiên thấy tấm lưng rộng lớn của anh trước mắt mình. Dưới mặt đất, bóng cây hoa quế loang lổ, phong cảnh hữu tình.

 

Dương Cẩm Ngưng không khỏi trầm ngâm lại, tốc độ bước chân nhanh hơn, đi song song bên cạnh Cố Thừa Đông.

 

“Vừa rồi hai người nói chuyện gì thế?” Vừa rồi nhìn thấy bóng cây cô mới biết vì sao anh phát hiện ra cô đang đứng đó.

 

“Không phải em nghe thấy rồi sao?”

 

“Em ngốc mà, nghe không hiểu.” Cô chủ động bám lấy cánh tay anh, “Cần anh giảngười giải.”

 

Người con gái không cần biết thông minh hay ngốc nghếch, cứ giả vờ ngây ngô cũng không tồi, rất thích hợp để làm nũng. Phụ nữ mà tỏ ra quá mạnh mẽ, không những càng phải chịu khổ nhiều mà còn khiến cho người ta cảm thấy dù có khó khăn thế nào cũng vẫn sẽ kiên cường được, không cần bảo vệ.

 

Cố Thừa Đông lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cô, không biết có phải là do không thích ứng được với sự chủ đông của cô hay là cảm thấy ngứa mắt. Nhưng anh cũng không phản ứng gì, Dương Cẩm Ngưng còn tưởng anh phớt lờ cô.

 

“Có liên quan tới em.”

 

“Cái gì?” Cô chỉ là tùy tiện hỏi cho có chuyện, cũng chẳng có hứng thú.

 

“Anh cả muốn nhắc nhở anh, đừng vì Dương gia nhà em mà để tuột mất lợi ích của Cố gia.” Cố Thừa Đông nói rõ ràng, rồi ngồi xuống ghế đá dưới gốc nho, thuận tiện kéo Dương Cẩm Ngưng vào lòng, một tay đưa lên sờ mặt cô, nhưng ánh mắt lại không nhìn cô.

 

“Thịnh Niên có chuyện gì sao?”

 

Dự án kia đối với Cố gia mà nói chỉ có một chút lợi ích nhỏ không đáng nói, chỉ là đang thiếu một đối tượng hợp tác. Nhưng đối với Thịnh Niên, dự án đó lại là một cái phao cứu mạng.

 

Cố Hoài Đông nhắc nhở Cố Thừa Đông như vậy lại khiến mọi chuyện từ đơnm giản biến thành phức tạp. Vốn dĩ chỉ cần tốn thêm một chút thời gian là có thể tìm được đối tác khác, cũng sẽ không ảnh hưởng gì quá lớn tới Cố thị. Nhưng dưới sự quấy nhiễu của Cố Hoài Đông, tự nhiên vấn đề lại trở thành một bài toán khó cho Cố Hoài Đông, rốt cuộc là nên bảo vệ lợi ích cho Cố thị hay nhạc phụ nhạc mẫu?

 

Cho dù anh có chọn phương án nào, Cố Hoài Đông cũng sẽ có lý do để bới móc anh.

 

Nếu như Cố Thừa Đông chọn cách không để ý tới lợi ích Cố thị, nhân viên trong công ty ắt sẽ bất mãn với anh. Còn nếu anh lựa chọn dùng thủ đoạn mạnh tay, lại quá tàn khốc với Dương gia, người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ nói anh là người bất kể tình thân để đoạt lợi ích, sẽ ở sau lưng anh mà nói anh là người tàn nhẫn. Huống hồ, nếu làm vậy, tự nhiên quan hệ giữa anh và Dương gia sẽ như bước chân trên tảng băng mỏng.

 

Dương Cẩm Ngưng lúc này lại đang suy nghĩ tới một vấn đề khác. Hóa ra người ấy trở lại Thịnh Niên là vì Thịnh Niên đang gặp phải khó khăn. Vậy mà ánh mắt của cô vĩnh viễn chỉ dừng lại ở sự thay đổi của người ấy, không đi tìm hiểu xem vì sao, không biết rằng là do thế cục bức người.

 

Những thứ tình yêu lãng mạn này, sau khi đã khiến cho người ta thỏa mãn được nhu cầu thực tế rồi mới thể hiện ra bản chất của nó, nó vốn dĩ được dàn dựng lên để khiến con mắt người ta trở nên mờ mịt.

 

“Vậy anh dự định làm thế nào?” Dương Cẩm Ngưng xoay người, đối diện nhìn Cố Thừa Đông.

 

“Em mong muốn anh làm thế nào?” Vẻ mặt anh hoàn toàn không có chút gì gọi là đang băn khoăn lo lắng, mà rõ ràng khiến cô cảm thấy như anh đang giở trò ve vãn.

 

“Mong muốn của em thì có đáng gì, anh cũng sẽ không nghe theo.”

 

“Em có thể thử.”

 

“Gì?”

 

“Thử xem, anh có nghe theo ý em không?”

 

Dương Cẩm Ngưng cầm lọ thuốc, lấy một viên thuốc đặt ở lòng bàn tay. Nhìn rồi lại nhìn, những viên thuốc này đủ màu sắc, giống những viên kẹo đường khi còn bé hay ăn, mỗi viên một hình dạng: trăng, sao, mặt trời… Bây giờ đã sớm không còn loại kẹo đường ấy nữa, dù cho cô có nhớ đến đâu. Cuối cùng Dương Cẩm Ngưng vẫn quyết định bỏ viên thuốc đi, dù sao cũng không tốt đối với thân thể.

 

Hơn nữa, Cố Y Hạm nói đúng, lẽ nào cô muốn như vậy cả đời?

 

Sống cuộc sống mà ngay cả bản thân mình cũng không xác định được?

 

Cất lọ thuốc vào ngăn kéo, Dương Cẩm Ngưng đi ra ngoài. Ở đây, thực ra cũng không được thoải mái, lúc nào cũng nghe được mấy lời châm chọc mỉa mai của vợ chồng bác cả. Về chuyện Cố lão gia thiên vị, bọn họ không dám mở miệng trước mặt, bao nhiêu bất mãn đều đổ hết lên người Dương Cẩm Ngưng. Cô cũng không ngại, chỉ làm như cái gì cũng không nghe thấy.

 

Nếu của nàng tồn tại làm cho bất mãn, còn không bằng đi xem cố lão.

 

Không biết mấy ngày này cô rốt cuộc đụng vào cái gì, lúc nào cũng tình cờ nghe được người khác nói chuyện riêng.

 

Đứng ngoài cửa, Dương Cẩm Ngưng vốn không có ý định đi vào trong, cô nghe được Cố Hoài Đông nhắc tới “Thịnh niên”, đành phải cầm lòng mình “làm chuyện xấu” một lần. Cố Thừa Đông thoái thác đúng là không sai lầm, Cố Hoài Đông chính là muốn mượn chuyện này để tố cáo tội trạng của Cố Thừa Đông với ông nội, tạo tỷ số hòa giữa hai người. Nhưng Dương Cẩm Ngưng nghe không ra thái độ của Cố lão gia là thế nào.

 

Nghe trộm là việc làm không tốt, nhưng cô gõ cửa, “Ông nội.”

 

Cố Hoài Đông mở cửa, trừng mắt với cô.

 

Cửa rõ ràng không khóa, hơn nữa cô cũng không phải cố ý.

 

“Hoá ra anh cả cũng ở đây.” Cô làm bộ bất ngờ nhìn Cố Hoài Đông, “Giờ này không phải anh đang ở công ty sao?”

 

“Quay về lấy vài thứ.” Cố Hoài Đông chuyển đường nhìn.

 

Cố lão gia nói: “Hoài Đông, về công ty đi, ông không sao.”

 

“Vâng, ông nội.”

 

Dương Cẩm Ngưng nhìn Cố Hoài Đông bỏ đi, rồi mới đi vào trong: “Ông nội sắc mặt ngày càng tốt!” Cô thấy bên giường có một bát cháo: “Đại ca thật đúng là biết chăm sóc.”

 

“Đây là tiểu tứ đưa tới, nó nói vị rất ngon, nếu cháu thích thì bảo tiểu tứ làm cho.” Cố lão gia vẫn hay gọi Cố Kế Đông là tiểu tứ. Nếu như ông cũng dùng cách gọi như vậy để gọi Cố Thừa Đông… “Tiểu tam”, nghe thật đúng là êm tai. (^^) Nếu Cố Thừa Đông biết cô nghĩ như vậy chắc sẽ một tay bóp chết cô.

 

(tiểu tam là cách gọi cho những kẻ chuyên đi phá hoại tình cảm người khác, như bồ nhí)

 

CHECK THIS OUT

by Mgid

 

Loại bỏ các mụn xấu xí và chỗ bị thâm ngay tại nhà

 

Bí quyết hết thâm nám, tàn nhang!

 

Làn da của cô ấy trở nên trắng trong 10 ngày!

 

“Hóa ra là em tư.” Cô cười cười.

 

“Tiểu nha đầu, sao giờ này lại tới đây?”

 

“Cháu buồn chán, muốn đến hầu chuyện ông nội.”

 

Sau đó, hai người tùy tiện nói vài chuyện, người hỏi người đáp.

 

Cố lão gia nhìn cô, hỏi: “Cháu và Thừa Đông thế nào?”

 

“Vẫn tốt ạ.”

 

Cố lão gia còn muốn hỏi nhiều thứ, nhưng nhìn bộ dạng này của cô, quyết định bỏ đi. Can thiệp quá nhiều không những không đạt được ước muốn mà còn có thể tạo tác dụng ngoài ý muốn.

 

Cố lão gia ngủ rồi, Dương Cẩm Ngưng liền đi ra, cẩn thận đóng cửa lại.

 

Xuống tới lầu, vừa lúc đụng mặt Cố Kế Đông.

 

“Ông nội vừa ngủ rồi.”

 

Cố Kế Đông gật đầu, bước chân dừng lại, “Chị dâu, trong hoa viên hoa nở rất đẹp, nếu buồn chán thì ra ngoài chơi.”

 

“Cảm ơi, chị sẽ đi.”

 

Dương Cẩm Ngưng đi loanh quanh một chút, nghĩ đến lời Cố Kế Đông nói, liền chuyển hướng đi ra vườn hoa.

 

Có điều ở đây đã sớm có người, hai mẹ con Lý Hinh và Cố Y ngồi ở đó phơi nắng, thoạt nhìn như đang nói chuyện nhà. Cô nhìn thoáng qua, chậm rãi thong thả đi tới, thầm muốn hù Cố Y Hạm.

 

“Ý Hạm, con và Cẩm Ngưng thân như vậy, thỉnh thoảng nên tâm sự với nó nhiều một chút, cho nó khỏi cảm thấy chán.”

 

“Con biết rồi mà! Mà sao mẹ lại quan tâm chuyện vợ chồng em ba thế?”

 

“Nhìn hai đứa chúng nó, mẹ lại cảm thấy như nhìn thấy mẹ bà bố con năm xưa. Khi đó quá mức trẻ con, đến cái tuổi này rồi mới cảm thấy chẳng có gì là không bỏ qua được cả.”

 

“Mẹ sao mà lại than thở bằng cái giọng như thế?”

 

“Hôm qua gặp bạn bè nói chuyện phiếm, tiện thể tham gia một cuộc đấu gia từ thiện, gặp đứa con gái kia… Em ba của con, thật là không biết nó nghĩ gì.”

 

“Nó về rồi ạ?”

 

“Ừ.”

 

“Ở cùng với em ba?”

 

“Chuyện này con biết là được rồi, đừng có lỡ miệng nói ra với Cẩm Ngưng đấy. Lòng của phụ nữ, kỳ thực rất yếu đuối, cũng rất chân thành tha thiết, nhưng không thể dung chứa được bất cứ tỳ vết nào.”

 

“Con biết rồi.”

 

 

Dương Cẩm Ngưng thầm nghĩ, mình đang bị một bà phù thủy nào đó ám ảnh, bị reo thần chú. Lúc nào cũng tự nhiên nghe được người khác nói chuyện bí mật. Hơn nữa, bí mật nào cũng có liên quan tới cô, còn mụ phù thủy kia tốt hay xấu lại chẳng liên quan tới cô.

 

Mấy chuyện liên tiếp trong một ngày khiến Dương Cẩm Ngưng tâm tình không tốt chút nào. Ngay cả lúc ăn cơm tối, Cố Thừa Đông và Cố Hoài Đông khẩu chiến cũng không khiến cô cảm thấy hứng thú, mãi đến khi ánh mắt mọi người đều tập trung trên người cô, cô mới ngẩng đầu lên.

 

Hình như… trọng tâm câu chuyện bọn họ đang nói, là cô!

 

Cuối cùng Cố Thừa Đông nói ba chữ: “Người một nhà” .

 

Cô tức giận liếc nhìn Cố Thừa Đông, lời này là anh đang nói chính anh!

 

Cố Thừa Đông cũng nhìn cô, ý nói anh đã nói xong.

 

Rất khó có dịp cả nhà đoàn tụ ăn cơm, Cố lão gia muốn cả nhà vui vẻ, nhưng nhìn cái dạng này…

 

“Dì Ngô, đưa cơm vào trong phòng tôi.”

 

Cố Hoài Đông tức giận nhìn Cố Thừa Đông, không nói gì.

 

Dương Cẩm Ngưng hoàn toàn toàn không biết bọn họ vừa rồi đang nói cái gì.

 

Cố Y Hạm nhìn Dương Cẩm Ngưng nhịn không được nở nụ cười. Cố Thừa Đông là ý nói đều là người một cà hà cớ gì phải nổi giận, nếu Dương Cẩm Ngưng đã là vợ của anh, anh đương nhiên không thể làm tổn hại tới Dương gia. Cố Hoài Đông thì lại bới móc, nói Cố Thừa Đông, đang mượn cớ để thể hiện mình. Cố lão gia không nói gì, chỉ tỏ ra không vừa lòng.

 

Có điều, Cố Y Hạm cảm thấy đối với ông nội mà nói, dù là người một nhà, nhưng thực ra ông hoàn toàn không coi thân đối phương.

 

Người không có phản ứng gì còn có Cố Kế Đông, dường như cái gì cũng không nghe thấy.

 

Dương Cẩm Ngưng tự kiểm điểm bản thân. Cho dù Cố Thừa Đông nhìn từ góc độ nào cũng là đang giúp đỡ cô. Cô không nên làm mặt lạnh với anh. Đang ngồi ăn cơm với mọi người mà thất thần như vậy thật là không nên.

 

Vì vậy Dương Cẩm Ngưng chuẩn bị nước nóng cho Cố Thừa Đông đi tắm, lại sắp sẵn quần áo ra.

 

Cố Thừa Đông nhìn thấy vậy, không nhịn được lên tiếng: “Cái này gọi là hối lộ?”

 

Dương Cẩm Ngưng đứng ở cửa phòng tắm, tạo một tư thế đáng yêu: “Cần em tắm cùng anh không?”

 

Giọng nói mê hoặc khiến Cố Thừa Đông sửng sốt, nhưng sắc mặt hơi trầm xuống, lại nghĩ tới chuyện gì, “Cũng không phải là không thể.”

 

“Em không dùng thân thể để trao đổi.” Cô đóng cửa lại, “Tắm đi.”

 

Hồi lâu Dương Cẩm Ngưng mới nghe được tiếng nước truyền ra.

 

Kỳ thực cô rất muốn biết, rốt cuộc là cô bài xích Cố Thừa Đông sâu hơn hay là Cố Thừa Đông bài xích cô sâu hơn.

 

Đồng sàng dị mộng, không biết mối quan hệ của bọn họ có thể dùng từ này miêu tả được không?

 

Đêm nay, cô không ngủ được. Cô mông lung thấy một cô gái trẻ đang ngồi cùng mới một vị phu nhân trên bãi cỏ nỏi chuyện phiếm. Sau đó hình ảnh biến đổi, cô gái kia hỏi vị phu nhân muốn đi đâu. Phu nhân nói đi nấu cơm cho cha, cha cô sắp trở về. Thế rồi, hình ảnh lại biến đổi, cô gái trẻ kia đứng trong mưa khóc, còn người phụ nữ kia nằm trên mặt đất.

 

Hình ảnh tan vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

 

Trong cơn mưa tầm tã, cô gái nhỏ trú dưới một gốc cây lớn, nhìn người đàn ông mà người phụ nữ nãy nhắc tới, ông ta ra khỏi xe, tay dắt một người phụ nữ khác, miệng tươi cười.

 

Sau đó, cô bé và người phụ nữ cùng nhau khóc, liên tục, giống như cơn mưa đang rơi kia.

 

Trong bóng tối, Dương Cẩm Ngưng tựa hồ cũng nghe thấy tiếng khóc, giống như tiếng gọi thê lương, khiến toàn thân cô run lên.

 

Cô thở dốc, mở hai mắt.

 

Màn đêm đen kịt trước mắt chứng minh với cô tất cả đều là mộng.

 

“Làm sao vậy?” Cố Thừa Đông bị tiếng thở dốc của cô làm cho giật mình tỉnh giấc, hỏi cô: “Gặpác mộng à?”

 

Anh vô thức ôm cô vào trong lòng, “Ngủ đi, không sao đâu.”

 

Chỉ là một hành động vô thức của anh, nhưng cô lại chậm rãi choàng tay ôm lấy tấm lưng lớn kia, ôm thật chặt.

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục