Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 04:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 6: part 2

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Cửa hàng kem lúc chập tối, ánh nắng chiều muộn xuyên qua cửa kính chiếu vào trong nhà.Trong cửa hàng không có nhiều người, chỉ có một vài khách, không khí rất yên tĩnh.Bên cạnh cửa kính có một chàng trai và một cô gái ngồi đó yên lặng rất lâu.Cốc nước lạnh trước mặt chàng trai chưa hề được đụng vào, cốc trà sữa nóng trước mặt cô gái cũng nguội lạnh từ lâu lắm rồi.

"Quay về với anh."

Trịnh Hạo Dương cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói buồn bã.Anh không thể nhìn cô vì một nguyên nhân hoang đường mà làm những chuyện hoang đường như vậy.

"Không."

Anh ngẩng đầu lên, trong mắt phát ra ánh sáng mạnh mẽ:

"Anh ta không phải là Dực! "

Tiểu Mễ nắm chặt ống mút trong tay:

"Hạo Dương, anh quay về đi. Anh học rất giỏi, quay lại về Thanh Viễn chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu."

"Trừ khi em quay về cùng với anh! "

Trong giọng điệu không hề có bất cứ sự thương lượng nào. Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh. Anh vẫn giống hệt như trước đây, chỉ cần là việc mà anh cho là đúng, sẽ không có sự nhượng bộ nào cả.

"Không."Cô nói với anh.

"Tiểu Mễ! "

Từ khi quen biết cô, cô đã nói với anh không biết bao nhiêu từ "không".

Dực tuyệt vời như vậy, con người như vậy anh không thể đánh bại, anh cũng không biết nói gì. Nhưng mà, Dực đã chết rồi, tại sao cô vẫn tiếp tục nói "không" với anh!

Tiểu Mễ im lặng hồi lâu.

"Anh quay về đi, hãy xem như là chưa bao giờ quen biết em."

Nói xong, cô đứng lên chuẩn bị bước đi. Trịnh Hạo Dương nổi giận, anh nắm chặt lấy cánh tay cô, dùng sức kéo cô trở lại ghế ngồi!

"Em muốn anh nói với em bao nhiêu lần nữa đây, em mới có thể nhớ được! Dực chết rồi! Cậu ấy đã chết rồi! Người đó không phải là Dực! ! Em có hiểu không?"

"Soạt----! "

Cốc trà sữa đổ thẳng vào mặt Trịnh Hạo Dương! Dòng nước trên mặt anh chảy xuống, những hạt trân châu tàn nhẫn theo dòng nước rơi xuống......

Tiểu Mễ hít thở, cơn lạnh trong người làm cô không thể hít thở:

"Em nói với anh, để em nghe thấy anh nói từ này một lần nữa, thì đừng có làm bạn của em nữa." ... ...... ... ...

"Em không yêu Trịnh Hạo Dương! "

Cô lẩm bẩm, tức giận oán trách.Thật đáng ghét, tại sao cô và Dực lại là hàng xóm của Trịnh Hạo Dương, từ nhỏ đến lớn, anh luôn nhìn chăm chăm vào cô giống hệt như con chim ưng. Anh ngồi trước máy tính tra tài liệu, nghe thấy tiếng nói của cô chỉ mỉm cười.

"Chúng ta sau này không quan tâm, không nói chuyện với anh ta được không?"

Cô tức giận nói, cho một miếng thạch trái cây vào miệng. Anh vẫn mỉm cười, trong một tháng cô luôn luôn ca thán với anh như vậy vài ba lần.

"Này! Đang nói chuyện với anh đấy! Em tức giận bây giờ! "

Cô hét to vào tai anh, như muốn làm trở nên điếc. Anh cười, cuối cùng cúng từ trước màn hình vi tính quay mặt lại.

"Lại chuyện gì vậy?"

Cô có chút đỏ mặt:

"Cái đó....hắn....hắn dám.....hôn ngón tay của em!"

Tức chết đi được! Tên Trịnh Hạo Dương đáng ghét muốn cô xem hắn đánh bóng rổ, bởi vì dù sao hắn cũng là bạn của Dực, cô miễn cưỡng ngồi xuống xem, trong tay còn giúp hắn ôm đống quần áo. Nhưng mà, khi kết thúc trận đấu cô đưa quần áo cho hắn, hắn lại dùng đôi mắt đáng ghét đó nhìn chăm chăm vào cô, cô đẩy đống quần áo về phía hắn, hắn lại dám-----cầm lấy ngón tay của cô và hôn lên đó! Buồn nôn chết đi được! Nhưng mà, ha ha, cô lập tức cho Trịnh Hạo Dương một cái tát!

Anh nhíu mày, sau đó lấy ra một chiếc khăn tay, cầm ngón tay của cô lên, nhẹ nhàng giúp cô lau:

"Tốt hơn chút nào chưa?"

"Vẫn cảm thấy buồn nôn! "

Anh hôn lên ngón tay cô, trong nụ hôn dường như có hương thơm của cây Tùng, tim cô dường như trong chốc lát biến mềm nhũn ngọt ngọt như thạch trái cây. Rúc người trong lòng anh, cô tìm thấy một tư thế thoải mái.

"Dù sao em vẫn ghét hắn."

"Cậu ấy thích em."

".....Em biết."

Cô thượt mặt, từ nhỏ đến lớn Trịnh Hạo Dương đã tỏ tình với cô chính thức lẫn không chính thức mười mấy lần rồi.

"Cho nên em ghét hắn! "

"Hạo Dương là bạn của chúng ta."

"Không phải! "

"Em quên rồi à, năm đó bị bệnh phải nằm viện, đêm hôm đó phải đóng rất nhiều tiền viện phí, anh lấy tất cả tiền trong người ra nhưng vẫn không đủ. Em ở trong lòng anh đau đến chảy nước mắt, anh cầu xin ông bác sỹ đó thế nào, ông ta cũng bắt anh phải nộp đủ tiền...."

"Em căm thù cái bệnh viện đó!"

Cô tức giận nguyền rủa. Cô còn nhớ, lúc đó Dực lo lắng cầu xin ông bác sỹ, Dực của cô, niềm tự hào của cô, cô có chết cũng không thể chịu được Dực đi cầu xin người khác. Nhưng mà Dực hoang mang lúc đó không nghe thấy lời phản đối của cô.

"May mà có Hạo Dương....."

"Hắn chỉ là nhà có tiền mà thôi."Cô bĩu môi

"Tiểu Mễ! "

"Được, được,"

Cô đầu hàng, "bạn, bạn tốt, thế được chưa."

Anh lắc đầu cười:"Hạo Dương luôn luôn rất tốt với em."

Cô nhấp nháy mắt, đột nhiên cười lớn:

"Đúng vậy nhỉ, nghĩ kỹ lại, Hạo Dương đối với em rất tốt....hay là....."

"Sao?"

"Em thử hẹn hò với anh ta một thời gian xem sao."

Hai mắt cô sáng lên."Được không?" Anh nhìn cô.

Cô cười rạng rỡ. Anh mỉm cười: "Được thôi."

Nụ cười của cô vụt tắt. Cô trừng mắt nhìn anh, tức giận, nếu như ánh mắt có thể giống như phi đao, cô sẽ phi thẳng vào nụ cười đáng chết đó!

"Có gan thì anh nói lại một lần nữa! "

Cô muốn cắn anh! Hừ~~thực ra anh không thích cô? Lại không ghen, lại không đố kỵ! Trong tiểu thuyết không viết như vậy! Anh đáng nhẽ sẽ lo lắng hốt hoảng ôm chặt cô rồi hét lên, không, không, em thuộc về anh!

"Ai yo! "

Cô vì cười với tình cảnh trong tưởng tượng mà ho sặc sụa. Anh xoa lưng cô, giúp cô dễ thở hơn.Vừa rồi cô còn tức giận nổ đom đóm mắt, bây giờ lại cười như vậy, anh lắc đầu cười nhẹ, nụ cười trên môi như ánh nắng chiếu qua vòm lá cây.

"Anh đáng nhẽ phải ghen chứ! "

Cô lại bĩu môi, nhìn anh.

"Tại sao?"

"Bởi vì em muốn hẹn hò với người khác! "

Anh cười.

"Cười cái gì! Không được cười, nghiêm túc chút đi! "

Cô tiếp tục trừng mắt nhìn anh.

"Chỉ cần anh làm cho em không vui, em sẽ.....sẽ....." cô cầm cốc thạch đã ăn hết một nửa lên, đanh đá uy hiếp anh,

"một miếng thạch em cũng sẽ không cho anh ăn! "

Anh xoa xoa mũi, cười khổ:

"Ừ."

Anh cũng rất thích ăn thạch trái cây, mặc dù con trai thích ăn thạch trái cây có đôi chút kỳ là.

"Nói đi! "

"Bởi vì em sẽ không như vậy, cho nên anh không cần phải ghen."

"Kỳ lạ, tại sao em sẽ không như vậy?"

Anh cười nhạt:"Bởi vì, anh yêu em."

"....."

"Bởi vì, em cũng yêu anh."

"... ..."

Ngón tay cầm cốc thạch trái cây của cô đột nhiên trở nên mềm nhũn.

"Trên thế giới này, người yêu em nhất là anh, người yêu anh nhất là em."

Anh ôm chặt cô, đặt nhẹ khuôn mặt lên đỉnh đầu cô, thở nhẹ,

"Anh biết rằng em yêu anh, cũng giống như em biết rằng anh yêu em."

Gió ngoài cửa sổ thổi vào. Anh nhẹ nhàng mềm mại ôm chặt cô. Giây phút đó, chỉ có thể hạnh phúc nhắm mắt lại, để nụ cười hạnh phúc leo lên môi nhỉ! ! ! ! ! ! ! Nhưng mà------

"Nếu như em chết đi?"

Cô mở to mắt,

"Em chết đi anh có còn yêu em nữa không?"

Anh thở nhẹ. Cô lo lắng nắm chặt cánh tay anh, ngước mắt lên:

"Em chết đi anh có đi yêu người khác không?Trước đây đọc một bài thơ của một thi sỹ, nói là sau khi vợ ông ta chết, vì để cho vợ ông ta yên tâm, ông ta muốn mỗi ngày còn hạnh phúc hơn cả lúc vợ còn sống, ngày hôm sau hạnh phúc hơn ngày hôm trước! Tức chết đi được! Còn nữa, trong tiểu thuyết và phim truyện cũng thường xuyên có chuyện như vậy, nói là trước đây người yêu hay vợ chết đi, sau đó nhân vật nam chính lại tìm một người khác, sau đó đôi nam nữ chết tiệt đó lại nói cái gì....., nếu như cô ấy dưới cửu tuyền có biết, nhất định sẽ rất vui vẻ thấy anh lại tìm thấy hạnh phúc, sẽ chúc phúc cho chúng ta.....Chết tiệt! Chết tiệt! "

Cô trừng mắt nhìn anh:

"Bùi Dực, em cho anh biết-----Em! Sẽ! Không! Vui! "

"Ừ, được."

Anh chẳng biết nên khóc hay cười.

"Kể cả em chết đi, anh cũng không thể đi yêu người con gái khác, nghe thấy không! "

Cô nghiến răng nói

"Vừa rồi anh nói, anh yêu em nhất, như thế vẫn chưa đủ! "

"......"

"Anh phải nói là 'chỉ' yêu em! Không được đi yêu người con gái khác! "

"Thế còn mẹ anh?"

"Vớ vẩn! "

Cô đấm vào ngực anh,

"Đừng có nói tránh! Em chết đi anh cũng không được đi yêu người con gái khác, nghe thấy không, nếu không em sẽ từ dưới đất chui lên, nửa đêm biến thành ma dọa anh! Hơn nữa sẽ tuyệt đối không chúc phúc cho anh! "

"Em."

Anh buồn cười vuốt mái tóc ngắn của cô, tỉ mỉ lấy cảm giác, cô nhe nanh giơ vuốt lên giống như một con nhím dễ thương.

"Hứa với em! "

"Được."

Anh nhìn cô,

"Anh mãi mãi chỉ yêu một mình em."

Cô cười hài lòng:"Em cũng vậy."

"Không được, nếu như anh chết trước em, nhớ là phải tìm một chàng trai tốt yêu em."

Ngón tay anh đặt lên môi cô, "Không được buồn, không được khóc, không được chỉ yêu một mình anh, phải vui vẻ như bậy giờ, bởi vì Tiểu Mễ của anh cười rất đẹp.Phải nhớ rằng, anh sẽ chúc phúc cho hai người....chỉ cần, thỉnh thoảng có thể nhớ đến anh là được......"

"� ! Sao anh không nói là hoàn toàn quên anh đi? Như vậy anh sẽ càng vĩ đại hơn?"

Cô bĩu môi,

"Toàn như vậy, làm em cảm thấy mình như là một kẻ xấu, anh chính là người hoàn hảo như vậy, đáng ghét! "

Cô cười:"Anh không nỡ để em hoàn toàn quên anh đi.Nếu như em hoàn toàn quên anh đi, anh sẽ rất đau lòng.Em hãy đặt anh vào một góc trong trái tim em, một góc nhỏ bé nhất, anh đã rất hạnh phúc rồi."

"Không đời nào!

"Cô đắc ý tiếp tục ngồi ăn thạch trái cây.

"......?"

"Làm gì có chuyện anh sẽ chết, anh chắc chắn sẽ chết sau em, "

Cô do dự nhìn cái cốc không còn nhiều thạch, đấu tranh tư tưởng không biết có nên chia cho anh một ít không,

"bởi vì anh sẽ không nỡ bỏ mặc em, ai chăm sóc em anh cũng sẽ không yên tâm.....Thôi, cho anh ăn thạch, chỉ được ăn một chút thôi đấy nhé....."

Gió ngoài cửa sổ thổi mạnh làm cho rem cửa tung bay. Cô cẩn thận đút thạch lên miệng anh:

"Một chút thôi đấy....." ..... ... ....

Trà sữa từ trên mặt Trịnh Hạo Dương chảy xuống, anh không lấy khăn lau, ánh mắt nhìn Tiểu Mễ, buồn buồn.

"Cậu ấy rõ ràng đã chết rồi."

Một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua cơ thể cô.

Cô hít thở, mở túi xách tìm ví, rồi lấy ra tiền của một cốc trà sữa đặt lên bàn.

Cô không muốn nói chuyện với anh nữa.

"Thằng đó không phải là Dực! Nếu như nó biết được là em tiếp cận nó vì trái tim của nó, nếu như nó biết được nụ cười của em, sự quan tâm của em là vì người khác, thì sẽ như thế nào?! "

Trịnh Hạo Dương đớn. "Anh đang uy hiếp em?"

Tiếng nói của Tiểu Mễ rất nhẹ, nhẹ như một lời thì thầm bên tai. Không biết vì cái gì, tiếng nói nhẹ như vậy của cô nhưng lại làm cho anh đột nhiên làm cho anh thất thần. Anh nhớ lại hồi nhỏ, cô luôn luôn cười đùa với Dực, còn khi nhìn thấy anh, cô lại luôn trừng mắt. 

Cô đứng dậy, nói với anh: "Em biết anh ấy không phải là Dực, nhưng mà, Dực và anh ấy là một."

Nói xong, cô rời khỏi cửa hàng kem. Ánh nắng chiều muộn chiếu qua cửa kính vào trong, Trịnh Hạo Dương ngồi đó, không thể động đậy.Cô thậm chí còn không quay lại nhìn anh lấy một lần. Cô luôn luôn không thèm nhìn anh. Dù cho từ khi Dực ra đi, anh luôn luôn ở bên cạnh cô, anh muốn làm cho vui trở lại, anh muốn nụ cười lại nở trên môi cô.

Nhưng mà, chỉ khi cô biết rằng trái tim của Dực đã được hiến cho một người tên "Doãn Đường Diêu", anh mới nhìn thấy trong mắt của cô ánh sáng. Cô chuyển đến Thánh Du, đến bên thằng đó, như thế, anh cũng chuyển từ Thanh Viễn đến Thánh Du, nhưng mà, cô đến một nụ cười hoan nghênh cũng không dành cho anh.

Cô lại cười với "nó". Dù cho biết rõ ràng đó không phải là Dực, nhưng àm, cô tình nguyện nở nụ cười với một cái bóng, cũng không muốn chuyển ánh mắt đến với bản thân anh ư? Trịnh Hạo Dương nhắm mắt lại. Trà sữa lạnh lẽo chảy xuống sau gáy anh.

° ° °

Buổi chiều, ngoài cửa sổ mưa đang rơi nhẹ.Trong phòng học, đang là tiết học của thầy giáo Kế Toán Quốc Tế, , các sinh viên của lớp 2 Kinh Tế Ngoại Thương đang chăm chú ghi chép. Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế nổi tiếng nghiêm khắc, mỗi học kỳ đều có rất nhiều sinh viên bị ông bắt phải thi lại, hơn nữa nội dung bài giảng của ông rất nhiều không có trong sách, phải ghi chép hết sức cẩn thận mới được.Ngoài ra, thường thì mỗi tiết học ông đều điểm danh, có một số sinh viên các khóa trước từng nói, bất kể bị ông điểm danh ba lần mà không có mặt, thì coi như đã thi trượt rồi.

"Câu hỏi này tôi mời một bạn sinh viên trả lời, "

Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế cúi đầu xuống, mở danh sách lớp ra, các sinh viên cúi đầu chờ đợi,

"Doãn Đường Diêu."

Ánh mắt thầy giáo nhìn xuống lớp.

"Doãn Đường Diêu?"

Tiểu Mễ quay xuống nhìn chỗ ngồi của Doãn Đường Diêu, cô cắn chặt môi, lông mày nhíu lại. Trịnh Hạo Dương cũng ngẩng đầu lên, anh nhìn Tiểu Mễ, ánh mắt buồn buồn. Chỗ ngồi cuối lớp cạnh cửa sổ trống trải. Một con chim sẻ bay đến, quay đầu về chỗ ngồi đó hót líu lo.

"Lại nghỉ học phải không."

Thầy giáo Kế Toán Quốc Tế không biểu cảm cầm bút lên định đánh dấu vào danh sách lớp,

"Doãn Đường Diêu đã nghỉ học hai lần rồi."

"Anh ấy bị bệnh! "

Tiểu Mễ vội vàng đứng dậy, lo lắng "giải thích" với thầy giáo.

"Bị bệnh?Bệnh gì?"

"Cảm lạnh."

Đây là từ đầu tiên lóe lên trong đầu Tiểu Mễ.

"Cảm lạnh là có thể không đi học?"

"Sau đó bị sốt cao! "

"Bao nhiêu độ?"

"......Ba mươi chín độ."

Tiểu Mễ đỏ mặt, dường như người bị sốt là cô chứ không phải Doãn Đường Diêu. Thầy giáo nghi ngờ nhìn cô giây lát, rồi quay sang hỏi Thành Quyên đang ngồi bàn đầu

"Lớp trưởng, Doãn Đường Diêu có xin phép em nghỉ học không?"

Thành Quyên chầm chậm ngẩng đầu, cô liếc nhìn thấy Tiểu Mễ đang rất lo lắng, do dự một chút, cô nói nhỏ:

"Vâng, có ạ."

Thầy giáo gật đầu, rồi lấy bút sửa lại danh sách. Tiểu Mễ thả lỏng người, trán cô lạnh toát, nhưng lại đầy mồ hôi. Không chịu được, cô lại ngước nhìn chỗ ngồi phía sau của Doãn Đường Diêu. Con chim se vỗ cánh bay đi. Bàn học phủ một lớp bụi mỏng. Anh đã ba ngày không đến lớp rồi.

° ° °

Biệt thự nhà vườn màu trắng. Hơi lạnh của làn gió mang theo cơn mưa nhỏ thổi bay rèm cửa, rèm cửa màu trắng nhẹ nhàng tung bay lên, trong căn phòng khách yên lặng không một tiếng động nhảy nhót.

Một đoạn nhạc của điện thoại di động từ tầng hai vọng xuống, cố chấp vang lên, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng "Cộp" vang lên, có vẻ như bị ném mạnh xuống đất, tiếng nhạc im bặt.

Bùi Ưu ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, anh ngẩng đầu nhìn trần nhà, gượng cười xoa xoa mũi.Ba ngày trước Diêu nói là muốn giới thiệu một côgái cho anh, kết quả là anh chờ hai tiếng trong quán cà phê cũng không thấy mặt mũi Diêu đâu, sau khi trở về, anh liền nghe cô Doãn nói là Diêu đóng chặt cửa phòng không chịu ra ngoài, bữa tối cũng không ra ăn.

Đêm hôm đó, Diêu bắt đầu bị ốm, viện trưởng Nhiệm vội vàng đến, cô Doãn và viện trưởng Nhiệm sau khi trao đổi có vẻ rất lo lắng, hai ngày sâu đó cô đều không đến công ty.

"Ưu."

Doãn Triệu Man đứng ngoài cửa sổ, bóng dáng của bà bị che khuất bởi chiếc rèm cửa đang tung bay, như khói như sương, da thịt như trong suốt, nếp nhăn nhỏ bé nơi khóe mắt như nước mùa thu.Giọng nói của bà nhẹ nhàng, cũng nhẹ như làn sương.

"Vâng, cô Doãn."

Bùi Ưu lễ phép, năm bà hai mươi lăm tuổi thì chồng mất, người đàn bà yếu đuối như vậy phải một mình gánh vác cả một tập đoàn khổng lồ, rất nhiều

người sau lưng bà nói ra nói vào, nhưng mà bà mạnh mẽ đến hoàn hảo.....

"Diêu dạo này làm sao vậy?"

"......"

"Cháu là bạn thân nhất của nó, từ nhỏ đến lớn, mọi chuyện nó đều nói cho cháu biết."

Doãn Triệu Man chăm chú nhìn anh.

"Vâng....."

Bùi Ưu cười gượng.Anh không có điều gì chắc chắn có thể nói cho cô Doãn.

"Là cô gái như thế nào?"

Bùi Ưu giật mình ngẩng đầu lên.

"Diêu yêu rồi, phải không?"

Doãn Triệu Mãn thở dài.Cũng chỉ có tình yêu mới làm Diêu không quan tâm đến học hành chăm chỉ ngày nào cũng đi học, bữa tối đột nhiên thất thần, ngồi trên ghế sofa đột nhiên cười thành tiếng, buổi sáng trước khi ra khỏi cửa soi gương rất kỹ để xem quần áo đầu tóc có đẹp hay không.

"Cháu đã gặp con bé đó chưa, Ưu?"

"Chưa ạ."

"Đã nghe nó nhắc đến chưa?"

Bùi Ưu do dự một chút:

"Vâng."

"Như thế nào?"

"Hình như là một cô gái rất dễ thương."Bùi Ưu xoa xoa mũi, mỉm cười,

"Nghe Diêu nói một số điều về cô ấy, cô gái ấy hình như thật sự rất dễ thương."

"Dễ thương?....."

Doãn Triệu Man nhìn ra ngoài cửa sổ đầy mưa bụi. Diêu là một đứa trẻ ngờ nghệch, lúc nhỏ nó thích một con mèo dễ thương, ngày nào cũng cho nó ăn, chờ nó ngủ xong mới đi ngủ.Sau đó con mèo không biết chạy đi đâu mất, Diêu đã khóc rất lâu, bệnh tim cũng là lúc đó lần đầu tiên xuất hiện, phải nằm viện hơn một tháng. Cô bé đó cũng rất dễ thương à? "

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục