Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 03:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 6: part 1

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Các sinh viên lớp 2 Kinh Tế Đối Ngoại đã quen với việc Doãn Đường Diêu đi học đầy đủ, mặc dù lần nào anh cũng đến muộn, hơn nữa lần nào cũng dùng chân đá vào cửa để mở ra.

Các sinh viên trong lớp cũng dần dần quen với việc Tiểu Mễ giúp Doãn Đường Diêu chép bài, khi thầy giáo hỏi cô thì thầm giúp anh trả lời, Doãn Đường Diêu đánh nhau với người khác cô đến can đồng thời xin lỗi thay anh, khi Doãn Đường Diêu bắt nạt cô dường như cô luôn nở một nụ cười tỏ vẻ không có chuyện gì.

Cho nên khi đến tiết Tài Nguyên Nhân Lực, Doãn Đường Diêu nộp bài luận, rồi rất lưu loát trả lời câu hỏi về bài luận của thầy giáo, các sinh viên cũng chỉ biết trợn tròn mắt, không thể hiện thái độ kinh ngạc quá lớn.

Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ đang yêu nhau ư? Những người "bạn gái cũ" của Doãn Đường Diêu ở học viện Pháp Luật đến phòng học của lớp họ, dùng ánh mắt tò mò nhìn Tiểu Mễ 5 phút, rồi hỏi cô về chuyện đó.

Kết quả của họ là bị Doãn Đường Diêu dùng quyển sách ném thẳng vào mặt làm lệch cai mũi vừa làm xong ở thẩm mỹ viện. Thế là, vấn đề đó chẳng có ai dám hỏi nữa.

Cho đến một buổi chiều----

"Đây là Trịnh Hạo Dương, vừa chuyển đến từ đại học Thanh Viễn, mọi người hoan nghênh."

Thầy chủ nhiệm mỉm cười giới thiệu sinh viên nam đang đứng trên bục giảng. Anh cao khoảng 1m90, mái tóc đen nhánh, đôi mắt sáng......

Tiểu Mễ thẫn người nhìn Doãn Đường Diêu, trong lớp một vài sinh viên thì thầm bàn tán, ngoài cửa sổ chim tung cánh lay động cành lá, cô đang rất hoang mang. Trên bục giảng, ánh mắt của Trịnh Hạo Dương đã tìm thấy cô. Ánh mắt anh sáng lên. Anh nhìn cô.

Cô nhìn anh, sắc mắt vẫn hơi xanh xao, răng cắn lên môi, ngón tay nắm chặt lấy chiếc bút, thất thần, "rẹt-----", ngòi bút vạch một đường dài lên quyển vở.

Còn bên cạnh cô. Doãn Đường Diêu đang gục mặt ngủ, hơi thở đều đặn, không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, không biết rằng là có một sinh viên mới chuyển đến.

"Trịnh Hạo Dương, em tự tìm chỗ ngồi, sắp đến giờ vào học rồi."

Thầy chủ nhiệm nói rồi rời khỏi phòng học. Lớp 2 Kinh Tế Đối Ngoại bắt đầu sôi nổi bàn luận, việc kỳ lạ năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều.Tiểu Mễ giữa học kỳ chuyển đến đã là một điều là rồi, không nghĩ rằng là lại còn có điều kỳ lạ hơn nữa! Còn cách kết thúc học kỳ có một tháng, sức hút của Thánh Du trở nên mạnh mẽ từ lúc nào.

Ha ha, hay là sự nổi tiếng của Thanh Viễn chỉ là hư danh.

Trịnh Hạo Dương đi xuống dưới lớp.Anh không để lộ biểu cảm gì, nhưng đôi mắt vẫn đề lại cho người khác ấn tượng mạnh mẽ...

Các nữ sinh có đôi chút hứng khởi, từng người một dọn dẹp đồ trên bàn của mình, hy vọng rằng anh sẽ đến ngồi cạnh mình. Ánh mắt anh căn bản không quan tâm đến điều đó.

Anh đi thẳng xuống cuối lớp. Tiểu Mễ có thể cảm nhận thấy tiếng bước chân anh đang bước đến, từng bước từng bước.Cô cố gắng hít thở, tay nắm chặt bút, tuy nhiên không biết có phải do dùng lực quá mạnh hay không, chiếc bút từ trong tay rơi xuống, nảy trên bàn một lúc, rồi rơi "cộp" xuống đất.

Chiếc bút mực lăn dưới đất. Một đôi giày da đen bóng, chiếc bút máy dừng lại trước đó. Trịnh Hạo Dương nhặt chiếc bút lên. Không biết vì sao, khi anh lấy thân người cao một mét chín mươi cúi xuống nhặt chiếc bút, rất nhiều sinh viên nữ trong lớp đột nhiên có cảm giác run lên.

Anh đưa chiếc bút cho cô.

"Cảm ơn."Tiểu Mễ thì thầm nói, không ngẩng đầu lên nhìn anh. Khi cô đưa tay lên để lấy chiếc bút, anh lại cầm rất chặt, rất rất chặt, cảm giác như mãi mãi không muốn buông ra.

Cô sững người, ngón tay vẫn để trên chiếc bút. Khoảng hai ba giây sau, anh nắm tay cô lên, đặt chiếc bút máy vào lòng bàn tay cô, sau đó gập bàn tay cô lại.

Tay anh thật lạnh. Tiểu Mễ cắn chặt môi, cuối cùng ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh buồn buồn, cảm giác như bị ai đó làm tổn thương.

Anh im lặng quay người bước đi. Ngồi sang chỗ trống bến cạnh, Anh và Tiểu Mễ chỉ cách nhau một chỗ đi lại. Im lặng, anh bắt đầu sắp xếp sách vở.

"Này! Kia là ai?"

Doãn Đường Diêu hét lên, mẹ kiếp, vừa mở mắt ra đã thấy thằng đó nắm chặt tay Tiểu Mễ! Lại dám nắm tay cô! Còn cô lại thể hiện một bộ mặt thất thần.

Tiểu Mễ giật mình:"Anh dậy rồi à?"

"Tôi hỏi cô thằng kia là ai?!"

Doãn Đường Diêu trừng mắt, chuẩn bị cáu tiết.

"À.....anh ta....."

Cô do dự, cố gắng mỉm cười,

"cậu ấy là sinh viên mới chuyển đến."

"Đến từ đâu?"

"......Thanh Viễn."

Lại là Thanh Viễn.

Doãn Đường Diêu dò xét:"Cô quen nó à?"

Tiểu Mễ cúi đầu nhìn vở, giả vờ ngốc nghếch:"À, thầy giáo vừa giới thiệu rồi."

"Mễ Ái! "

Tiếng hét của Doãn Đường Diêu làm cả lớp quay lại nhìn, thầy giáo Tài Chính Quốc Tế vừa bước vào cũng giật mình.

Trịnh Hạo Dương quay đầu nhìn Doãn Đường Diêu, ánh mắt thách thức. Doãn Đường Diêu cũng trừng mắt nhìn. Trong sự yên lặng, các sinh viên dường như có thể nghe thấy tiếng hai ánh mắt chạm nhau.

"Vào học! Chào thầy giáo! "

Lớp trưởng Thành Quyên đứng dậy chào giáo sư, các sinh viên khác cũng chào theo.Trịnh Hạo Dương quay đầu lại, chuyên tâm nghe giảng.

Tiểu Mễ kéo áo Doãn Đường Diêu, thì thầm nói:

"Vào học rồi."

"Vào học thì sao! "

Anh tức giận,

"Nói đi, thằng đó là ai?! "ánh mắt cô nhìn hắn, chắc chắn không phải là vừa mới quen biết.Đặc biệt là ánh mắt thằng kia nhìn Tiểu Mễ, thật sự là không thể nhịn được!

"Em phải chép bài....."

Tiểu Mễ nói càng nhỏ.

"Ghi chép cái gì! "

"Chép bài đầy đủ, sau này khi anh ôn tập kiểm tra, mới có thể có cơ hội đạt kết quả cao hơn."Cô cười dễ thương.

"Ma nó thèm quan tâm."

Anh lẩm bẩm, đối mặt với nụ cười của cô, cơn giận trong người anh bất ngờ tiêu tan.

"Anh cũng đừng ngủ nữa, thầy giáo Tài Chính dạy rất hay."

"Muốn chết à! Cần cô phải lo cho tôi! "

Doãn Đường Diêu lại trừng mắt nhìn, rồi lại gục mặt xuóng bàn.À, ánh nắng buổi chiều quá nhức mắt, không phù hợp nghe giảng, chỉ hợp với ngủ.

"Ngủ quá nhiều sẽ biến thành lợn...."

Cô thì thầm.

"Binh! "

Một cái gõ lên trán cô! Tiểu Mễ oán, ồ, anh ta không ngủ à, sao lại nghe thấy được.

Doãn Đường Diêu đang nằm ngủ nở một nụ cười lớn, giống như một đứa trẻ.Tiểu Mễ im lặng nhìn anh, lời giảng của thầy giáo toàn bộ bay qua tai cô. Cô đang nghĩ chỉ muốn ở bên anh như thế này. Yên yên tĩnh tĩnh ở bên cạnh anh. Tiết học buổi chiều trôi qua rất nhanh. Doãn Đường Diêu ngủ cả buổi chiều, anh lồm cồm ngồi dậy, cả người nhức mỏi.Anh vươn người để cho đỡ nhức, rồi nói với cô:

"Tý nữa đưa cô đến một nơi."

Tiểu Mễ cất sách vở:"Chỗ nào?"

"Đi thì biết! Hỏi nhiều thế! "

Anh khó chịu nói, sau đó nhìn cô.Cô mặc một cái váy dài màu trắng, mái tóc ngắn bóng mượt, tron ánh nắng, cả người dường như đang trong suốt

"Cô...."

"Sao vậy?"

"À, hôm nay rất xinh."

Giọng nói anh rất hàm hồ, Tiểu Mễ suýt chút nữa nghe không rõ.

"À, ha ha."

"Tại sao luôn mặc màu trắng?"

Ngoại trừ lần đầu tiên "hẹn hò" cô mặc cái váy xanh anh đưa, cô hình như luôn chỉ thích mặc màu trắng.

"Màu trắng, là màu của thiên sứ."

Cô mỉm cười. "Thiên sứ?"Tại sao cô luôn thích nói cái điều vớ vẩn này ra.

"Vâng.Thiên sứ là trong sáng không tỳ vết, cho nên họ thích màu trắng, nếu như mặc quần áo màu trắng, thiên sứ tìm ra sẽ dễ hơn."

"Tìm cái gì?"

Doãn Đường Diêu chẳng hiểu sao cả, tại sao càng nói càng không hiểu nổi.

"Tiểu Mễ."

Một giọng nói trầm như đêm tối xen vào. Tiểu Mễ run tay, quyển vở "bộp" rơi xuống đất. Cô hoang mang cúi xuống nhặt, trời ơi, thật vô tích sự, tại sao lại có thể vụng về như vậy.

Hai bàn tay cùng lúc xuất hiện trước mặt cô. Cô sững người.

Một bàn tay tranh lên trước mặt cô nhặt quyển vở lên, "Bộp" ném vào người cô, sau đó một cái gõ mạnh quen thuộc tìm đến trán của cô.

"Vụng về thật! Tý nữa gặp bạn tôi, đừng có như thế nữa, hiểu không! "Doãn Đường Diêu tức giận.

Từ khi sinh viên mới chuyển đến, cô bắt đầu không bình thường, trong đó chắc chắn có trò gì đó.

"Vâng."

Tiểu Mễ gật đầu, do dự mỉm cười. Xin lỗi cô ấy

" Trịnh Hạo Dương đứng trước mặt Doãn Đường Diêu, chiều cao một mét chín mươi có cái gì đó tạo cảm giác cho người đối diện phải khiếp sợ, anh uy hiếp Doãn Đường Diêu, ánh mắt lạnh lùng.

"Mày là cái quái gì! "Doãn Đường Diêu nổi giận.

"Cô ấy không phải là người mà mày có thể bắt nạt."

Trịnh Hạo Dương nhìn vết đỏ trên trán Tiểu Mễ, trong lòng đau nhói,

"Xin lỗi cô ấy đi! "

"Mình không sao! Không đau mà! "

Tiểu Mễ vội vàng nói.

"Cô ấy với mày có quan hệ gì! Doãn Đường Diêu nhìn Tiểu Mễ,

"Bạn gái của tao, tao thích bắt nạt cô ấy, liên quan gì đến mày! "

"Bạn gái?....."

Một ánh mắt đau đớn chầm chậm quay sang nhìn Tiểu Mễ.

"Em ----là bạn gái của nó?"

Tiểu Mễ cắn chặt môi, trong ánh mắt đau đớn của Trịnh Hạo Dương, đột nhiên cô không thở được. Vẫn còn một số sinh viên trong lớp vẫn chưa ra về, họ tò mò quan sát ba người cuối lớp.

Doãn Đường Diêu đầy vẻ tức giận, Trịnh Hạo Dương có vẻ đang đau khổ, đứng giữa họ, Tiểu Mễ trông thật nhỏ bé. Ánh nắng buổi chiều rọi khắp phòng học. Lá cây bên cửa sổ trong suốt thơm ngát.

Doãn Đường Diêu chầm chậm quay đầu lại, anh trừng mắt nhìn Tiểu Mễ đang yên lặng:

"Này! Cho tôi biết, cô có phải là bạn gái của tôi không! "

Lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Mễ như thế này. Sắc mặt cô nhợt nhạt dường như linh hồn đã bay mất, cô đứng đó, trong ánh nắng, nhưng dường như lại không có cách nào đưa tay chạm vào được.

"Có nghe thấy không! Nói cho nó biết! "

Doãn Đường Diêu trong lòng có vẻ hoang mang, anh bắt đầu lắc mạnh vai cô.

"Buông cô ấy ra! "

Trịnh Hạo Dương giữ chặt tay anh lại.

"Bốp----! "

Doãn Đường Diêu vung tay đấm thẳng vào mặt Trịnh Hạo Dương.

"Hạo Dương! "

Tiểu Mễ kinh hãi, đỡ lấy Trịnh Hạo Dương. Lúc đó, cô đã lấy lại tinh thần, dùng sức hít thở, để bản thân bình tĩnh lại. Máu mũi chảy ra. Tiểu Mễ vội lấy khăn giấy ra giúp anh cầm máu.Anh giữ chặt khăn giấy, cũng giữ chặt lấy ngón tay cô.

Cô bất ngờ, vội vàng buông tay ra, có chút lo lắng nhìn Doãn Đường Diêu.

Nhưng Doãn Đường Diêu lại bình tĩnh khác thường. Anh lạnh lùng quan sát Tiểu Mễ và Trịnh Hạo Dương:

"Cô và nó trước đây quen biết nhau?"

Câu nói này không phải là câu hỏi, là trần thuật.

"Tao và cô ấy từ nhỏ lớn lên với nhau."

Trịnh Hạo Dương trầm giọng nói.

"Im miệng! Tao hỏi cô ấy! "

Ánh mắt Doãn Đường Diêu lạnh lẽo như dao, nhìn thẳng vào Tiểu Mễ,

"Nói đi! "

"....Vâng."

"Nó thích cô?" Tiểu Mễ hoang mang.

Cô không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào.

"Tao có thích cô ấy hay không, không liên quan đến mày."

Trịnh Hạo Dương nắm chặt vai cô, nói:

"Có phải nó không?Có phải nó có....."

"Trịnh Hạo Dương!" Tiểu Mễ kinh hồn ngắt lời anh.

Trịnh Hạo Dương cười khổ:"Trên đời lại có chuyện như thế này...."

"Mễ Ái, "

Doãn Đường Diêu từng câu từng chữ, "cho tôi biết, giữa cô và nó là quan hệ gì?" Máu trong người anh như ngừng chảy, anh cảm thấy mình giống như một thằng ngốc nhất trên thế gian này.

"Em....."

Tiểu Mễ biết là anh hiểu lầm, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Trịnh Hạo Dương làm cô trở nên hỗn loạn.Cô với Trịnh Hạo Dương là quan hệ gì?Nói anh ấy là bạn thân nhất của Dực? Nói là anh yêu cô?.....

"Em và anh ấy trước đây là bạn học."

Cuối cùng cô cũng nghĩ ra câu nói này, cúi đầu xuống.

"Chỉ là bạn học?"

Doãn Đường Diêu nghi ngờ, bóng dáng của cô và thằng đó bên cạnh nhau, làm anh tức giận đến mức muốn đấm hắn thêm nhiều lần nữa.

"Vâng."

Cô miễn cưỡng gật đầu, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô. Cô đang lừa anh. Đây là lần đầu tiên cô lừa anh, hay là cô luôn luôn lừa anh?!

"Đi với anh."

Trịnh Hạo Dương không muốn nghe thêm nữa, anh nắm lấy tay cô, đi ra phía cửa lớp.Tiểu Mễ vùng vẫy, không được, cô không được đi, Doãn Đường Diêu đã tức giận rồi, sự lạnh lùng chưa bạo phát của anh còn đáng sợ hơn cả đánh người.

"Bỏ em ra! Hạo Dương! Em không thể đi, em có việc....."

Cô cố gắng thoát ra khỏi bàn tay của anh.

"Em có chuyện gì?! Tiếng nói của Trịnh Hạo Dương cũng trở nên đáng sợ vô cùng.

"Em...."

Tiểu Mễ cắn chặt môi, cô quay sang nhìn Doãn Đường Diêu đang đứng cuối lớp. Doãn Đường Diêu trơ trọi đứng đó. Ánh nắng chiếu lên người anh run run in bóng lên mặt đất. Chiếc khuyên trên mũi phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Anh lạnh lùng nhìn cô. "Nếu như cô đi với nó, đừng có nhìn mặt tôi nữa."

Tiếng nói của anh còn lạnh lùng hơn hơi lạnh của kim cương.

"Anh cũng có chuyện muốn nói với em! "

Trịnh Hạo Dương kiềm chế phẫn nộ,

"Nếu không muốn đi với anh, thế thì chúng ta sẽ nói trong phòng học!

"Tại sao, chỉ là một thằng mới quen biết chưa đầy một tháng, em lại bảo vệ như vậy.

"Anh-----! "

Tiểu Mễ hoang mang.Trong mắt Trịnh Hạo Dương, cô nhìn thấy sự đau đớn không tả. Anh.... anh có thể gây ra bất cứ điều gì..... Trịnh Hạo Dương kéo cô ra khỏi lớp, cô thậm chí còn không kịp giải thích với Doãn Đường Diêu.

Nhìn thấy cô và hắn rời đi, sắc mặt Doãn Đường Diêu nhợt nhạt, ngón tay anh nhè nhẹ run lên.

"Rầm----! "

Mặt đất vang lên một tiếng động rất mạnh! Doãn Đường Diêu vung chân đá đổ chiếc bàn học trước mặt! Trong lớp vẫn còn một vài sinh viên, họ sợ hãi thất thần.

"Nhìn cái gì! Cút hết đi----! ! "

  

Chương Trước        Chương Sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục