Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 03:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 5: part 1

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Uy Quả Quả không dám tin vào mắt mình, khi cô vừa ăn bỏng ngô vừa nghe tiếng Anh quay về ký túc xá, Doãn Đường Diêu đang đỡ Tiểu Mễ bước vào! Anh vụng chân vụng tay đặt Tiểu Mễ lên giường, để cô nằm xuống, đắp chăn cho cô, ra lệnh cô đi ngủ. Sau đó, anh trừng mắt nhìn Uy Quả Quả, bước đến bên cô, giật cái mp3 ra:

"Không được nghe! Sẽ làm ồn đến Tiểu Mễ! "

Uy Quả Quả cứng họng không nói lên lời.Trong lớp học cô cho rằng Doãn Đường Diêu chỉ là nhất thời phát điên, không nghĩ rằng bệnh tình anh ta lại nặng đến mức này. Doãn Đường Diêu lại giật lấy gói bỏng ngô trong tay cô, nói:

"Cái này ăn vào cũng gây ồn! "

Uy Quả Quả sững người, mắt cũng quên nhấp nháy.

Doãn Đường Diêu lại trừng mắt nhìn cô chốc lát, nói:

"Đi lên thư viện! Tiểu Mễ cần nghỉ ngơi, cô ở trong phòng sẽ gây ồn! "

Cửa phòng ký túc "binh"....đóng lại! Uy Quả Quả bị Doãn Đường Diêu đẩy ra ngoài, cô đần người đứng đó, lắc lắc đầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Trong đó, hình như là phòng của cô cơ mà, Tiểu Mễ hình như là bạn của cô, hình như kẻ luôn luôn hung dữ với Tiểu Mễ là anh ta cơ mà!

Còn nữa----- Kể cả phải đến thư viện thì cũng phải mang cặp sách chứ! Bình tĩnh lại, Uy Quả Quả dúng sức gõ cửa:

"Này! Mở cửa ra! Cặp sách của tôi vẫn ở trong đó! Còn nữa, phải đi ra ngoài là anh chứ! Để anh chăm sóc Tiểu Mễ, bệnh của cô ấy chỉ càng nặng thêm! "

Cửa mở ra. Uy Quả Quả không không dừng lại kịp chút nữa ngã vào trong phòng. Một cái cặp sách đập vào người cô, cô còn chưa kịp bước chân vào trong phòng, cửa phòng đã nhanh chóng bị đóng sập lại! Tiếng Doãn Đường Diêu trong nhà dọa dẫm:

"Cô mà còn dám làm ồn đến Tiểu Mễ, tôi sẽ cắt cổ cô! "

Tiếng nói thật hung dữ. Uy Quả Quả im lặng, đấu tranh tư tưởng một lúc, cuối cùng quyết định chịu thua.Cô cúi xuống nhặt cặp sách lên, chuẩn bị lên thư viện, rồi mắt cô lại trợn tròn---- Trời!

Cặp sách Doãn Đường Diêu vứt ra là của Tiểu Mễ! Doãn Đường Diêu là một thằng ngốc! Doãn Đường DIêu là con lợn!

Từ hôm đó trở đi, trong ký túc ngoại trừ buổi đêm Doãn Đường Diêu không cho phép bất cứ ai "làm phiền" Tiểu Mễ dưỡng bệnh, Uy Quả Quả, Thành Quyên và Dương Khả Vi ngày nào cũng phải lang thang bên ngoài.Thành Quyên thì không sao, cô ngày nào cũng quen ở trên thư viện rồi, nhưng mà Uy Quả Quả và Dương Khả Vi thì thật tệ.Dương Khả Vi tức giận đến sôi người, nhưng trước mặt Doãn Đường Diêu không dám nói gì.Ha ha, nhìn biểu cảm của cô ấy trở thành niềm vui duy nhất Uy Quả Quả trong mấy ngày đó.

Nhưng mà, bệnh của Tiểu Mễ thật sự đang khôi phục rất nhanh.

"Bệnh không nhanh khỏi, các bạn sẽ không quan tâm đến mình nữa."

Tiểu Mễ xấu hổ nói với Uy Quả Quả đang nằm trên giường thở dài.

"Xin lỗi mà..."

"Quả Quả..."Tiểu Mễ khổ sở.

Uy Quả Quả lườm cô, "chỉ có bạn là bảo bối, chúng mình đều là cỏ rác! Tức chết đi được! "

"Xin lỗi mà, Quả Quả."Tiểu Mễ cúi đâu.

Cô biết rằng Doãn Đường Diêu thật quá đáng.Nhưng mà, anh không cho cô cơ hội nói nào.Chỉ cần cô mở miệng, anh lại hét bắt cô im lặng.Cô nếu như muốn nói bằng được, anh sẽ dùng chăn bịt miệng cô lại.

"Doãn Đường Diêu là thằng điên! "Uy Quả Quả nhắc lại lời cô đã nói n lần.

"Ừ."

"Ừ cái gì!Hắn là một thằng hâm, bạn còn thích hắn à, bạn còn điên hơn cả hắn ấy! "

"Ừ."

"Lại ừ cái gì! "Uy Quả Quả lườm cô.

"Điên mà, mình là kẻ điên.Đương nhiên, phải "ừ" rồi."

Tiểu Mễ cười khờ dại. "Thôi, chịu không nổi bạn rồi! "

Ưu Quả Quả nhịn không nổi cười thành tiếng.Nụ cười này, làm cô không còn cách nào tức giận tiếp được nữa.

"Bạn rốt cuộc thích Doãn Đường Diêu ở điểm nào hả?Tiểu Mễ."

Nụ cười của Tiểu Mễ vụt tắt, sắc mặt của cô trở nên khó hiểu.Lúc đó, Uy Quả Quả đôi chút có thể nhìn thấy trong mắt cô một tình cảm ghi tâm khắc cốt.Sau đó, Tiểu Mễ cười, nụ cười nhạt....

"Chỉ cần là anh ấy, cái gì mình cũng thích."

° ° °

Đợt lạnh qua đi, thời tiết trở nên nóng nực.Ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào phòng đọc sách, các sinh viên cắm cúi tìm kiếm sách báo tạp chí. Tiểu Mễ ôm một chồng tạp chi bước đến, ngồi xuống, đưa tay lau mồ hôi trên trán.Cô mở tờ tạp chí kinh tế ra chăm chú xem, hễ nhìn thấy bài viết nào có dòng chữ "tài nguyên nhân lực" là cô kẹp lại.

Nửa tiếng sau, cô đã dùng hết mười mấy chiếc kẹp. Ừ, tương đối rồi. Cô vươn vai, thở một hơi dài, sau đó nhìn sang Doãn Đường Diêu bên cạnh đang gục mặt xuống bàn ngủ ngon lành.

"Dậy đi...."

cô đẩy nhẹ vào vai anh. Anh tiếp tục ngủ, dường như đang cố gắng từ chối sự làm phiền đáng ghét đó.

"Dậy đi nào! "Cô nói lớn vào tai anh.

Đáng ghét! Ánh nắng ấm áp như thế này thật phù hợp để ngủ! Là đứa nào không muốn sống đây! Bàn tay anh nắm thành nắm đấm trên bàn, mắt nhắm chặt, rồi văng ra vài câu nguyền rủa.

"Dậy, dậy, dậy, dậy...." Giống như niệm chú, âm thanh liên tục phát ra bên cạnh anh.

Doãn Đường Diêu dữ tợn ngẩng đầu dậy, mắt rực lửa! Muốn chết à?! Tiểu Mễ đang yên lặng xem sách. Cô cúi đầu xuống, cố gắng nhịn cười.

Nghe thấy anh động đậy, cô quay đầu đi, giả vờ ngạc nhiên:

"A, đang định gọi anh, anh đã dậy rồi, tốt quá."

"Vừa rồi......"Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Rõ ràng là giọng nói của cô đánh thức anh!

"Em cũng đang định đánh thức anh, nhưng mà, "

Cô cười ngọt ngào, "nhìn anh ngủ ngon như vậy, nên định để anh ngủ thêm một lúc nữa."

Dáng vẻ của anh thật đáng sợ.

"Không phải cô?! "

"Em?Em làm sao?"Tiểu Mễ giả vở ngạc nhiên, rồi mỉm cười,

"vừa rồi anh nằm mơ thấy em phải không?" Doãn Đường Diêu nghi ngờ dò xét cô.

"Mơ thấy gì về em?"Cô vui vẻ cười,

"nói cho em biết đi! "

"Mơ thấy cô biến thành cái đồng hồ báo thức" Tiểu Mễ mỉm cười, cô đẩy chồng tạp chí về phía trước mặt anh.

"Nội dung cần xem em đều dùng ghim kẹp lại rồi, không nhiều lắm đâu.Anh xem đi, em tiếp tục tìm tài liệu."

Tiểu Mễ cúi đầu, tiếp tục mở quyển tạp chí tiếp theo.Cô cố gắng nhịn cười, ha ha, bất kể anh biến thành như thế nào, vẫn bị cô làm cho trở nên khù khờ, dễ thương thật! Doãn Đường Diêu thẫn thờ xem tạp chí trên bàn. Nằm mơ?......Này!

Cho mình là kẻ ngốc à! Hơn nữa rõ ràng nghe thấy tiếng cô ta cười trộm!

"Này! "Giọng anh dọa dẫm.

Cô vội vàng dứt tiếng cười, tỏ vể nghiêm túc nghe anh nói:

"Sao vậy?"

Giả vờ chẳng giống chút nào! Doãn Đường Diêu nhìn ánh mắt cô đầy khả nghi, làn môi đang cố gắng ngậm chặt lại để nhịn cười, giống hệt một con cao vừa ăn trộm gà xong.

Chỉ là----- Hình như dễ thương hơn lúc bị bệnh.

"Tại sao tôi lại phải xem những thứ này?"

Lật qua lật lại chồng tạp chí, chỗ đánh dấu đều là những thứ nhàm chán, "tài nguyên nhân lực",

Doãn Đường Diêu không ngần ngại đẩy chúng sang một bên, suýt chút nữa đập vào đầu sinh viên nam đang đọc sách bên cạnh

"Xin lỗi xin lỗi....."

Tiểu Mễ vội vàng xin lỗi sinh viên bên cạnh, rồi cầm lấy chồng tạp chị kéo lại về phía trước mặt Doãn Đường Diêu, nói nhẹ nhàng:

"Anh quên mất bài luận đó rồi?"

"Bài nào?"

Tiểu Mễ định nổi giận nhưng nghĩ giây lát, cô lại nở nụ cười:

"Bài luận viết cho thầy giáo Tài nguyên nhân lực."

Doãn Đường Diêu từ ký ức xa xăm của mình cuối cùng cũng lấy được đôi chút bóng hình mờ ảo.

".....Không phải cô đã viết thay tôi rồi à?"

"Em đã viết thay anh."

"Thế còn viết cái gì nữa?"Doãn Đường Diêu mơ hồ.

Tiểu Mễ cố bình tĩnh, nở nụ cười: "Anh rất thành thật, anh nói bài luận không phải của anh."

"....." Doãn Đường Diêu sững người, đột nhiên cảm thấy trước mắt sao Kim đang bay.

Tiểu Mễ mỉm cười:"Cho nên, trước thứ 6 anh bắt buộc phải nộp một bài luận mới cho thầy giáo."

"Cô cười rất tà ác."

Trong sao Kim hỗn loạn, Doãn Đường Diêu vẫn nhìn thấy nụ cười giả vờ của cô.

"Đâu có, khụ! "

Tiểu Mễ cúi đầu xuống ho, khi cô ngẩng đầu dậy, lại là nụ cười thuần khiết như thiên sứ,

"thực ra, em rất ngưỡng mộ sự thành thực và dũng cảm của anh, tự đưa ra quyết định viết bài luận thay anh là lỗi của em.Cho nên bài luận này anh phải cố gắng viết nhé.

"Cô viết thay cho tôi."

"... ...?"

Tiểu Mễ đờ người ra. Chồng tạp chí dày bị đẩy về trước mặt cô, Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn trong thư viện để ngủ.

"Nhưng mà lần trước anh-----"

"Lúc đó tôi không biết cô đang giở trò gì."

"Giở trò?"

"Ví dụ như viết bài luận thay tôi để cảm động tôi, bắt ép tôi phải hẹn hò với cô."

Anh trừng mắt nhìn cô, giọng nói lạnh lùng. Tiểu Mễ há hốc mồm.Kẻ đáng ghét này, cô là loại người bắt ép người khác ư?! Cuối cùng cô cũng hiểu ra tâm trạng của Lữ Động Binh bị cắn(?)

"Này! "

"....."

Cô buồn buồn. Cô lườm như vậy rất xấu.

"Giọng nói anh lạnh lẽo như dao.

"Tôi lườm?"

"Tiểu Mễ! "Doãn Đường Diểu tỏ vẻ lúng túng.

Cô vuốt vuốt tóc, tò mò nhìn anh:"Anh đang muốn cười hay muốn khóc?" Doãn Đường Diêu gõ vào đầu cô! Đau quá~~~~ Tiểu Mễ ôm đầu kêu đau.

"Còn nữa, lần đó trên taxi cô đẩy tôi xuống, đúng không?!"

Doãn Dường Diêu hung dữ.Thật kỳ lạ, khi cô bị bệnh anh rất yếu ớt như ngọn cỏ, khi hết bệnh lại đáng ghét như vậy. Tiểu Mễ hai mắt sùng bái:

"Wow, sự việc lâu như vậy mà anh còn nhớ à, giỏi thế! "

"Cô quên rồi?"

Cô gật đầu.

"Bộp! " Lại một cái gõ nữa lên đầu cô.

"Nhớ ra chưa! "Ánh mắt anh thật đáng sợ.

Tiểu Mễ xoa đầu:"À, nhớ ra rồi!

"Cô cười, đưa tay ra:"Tiền xe tất cả 16 tệ, em không thu lãi suất."

"Bốp! " Anh giơ tay đập mạnh vào bàn tay cô!

"Đau chết đi được~~~"Nước mắt cô chảy ra, cô lấy tay xoa xoa để giảm đau,

"đau qua~~~tay cũng đau, đầu cũng đau~~~"

Cô đang giả vờ đau! Doãn Đường DIêu không biểu cảm. Chỉ là, bàn tay cô đỏ lên một chút, trán cũng sưng lên một chút.....

"Này." Anh hét lên với cô.

Cô vẫn cúi đầu xuống, ngoại trừ vai đang run, cô im lặng giống như một bức tượng.

"Để tôi xem! "

Anh đưa tay nắm lấy tay cô, bàn tay vừa chạm vào, bàn tay cô ấm áp.Đáng ghét! Rõ ràng là không đánh mạnh mà! Mím chặt môi, trong mắt anh đầy vẻ khổ sở.

"Đau lắm không?" Anh lấy tay xoa cho cô.

"Thổi một chút là hết đau."Cô nhẹ nhàng nói, giọng nói có vẻ run run.

"Đó đều là lừa trẻ con! "

Đáng ghét, chỉ có đồ ngốc mới làm như vậy. Cô lại không nói gì, vai lại bắt đầu run lên. Các sinh viên trong thư viện yên lặng đọc sách, thỉnh thoảng có có một hai sinh viên nói chuyện thì thầm.Ánh nắng chiếu xuyên qua kính chiếu sáng khắp trong phòng. Doãn Đường Diêu kéo tay cô về một góc mà các sinh viên khác không dễ nhìn thấy.

"Phù-----! "

Anh hung dữ thổi một hơi mạnh vào bàn tay cô! Buồn chết đi được! Tiểu Mễ không nhịn được, cười thành tiếng, vội vàng lấy tay che miệng lại, không dám để bản thân cười quá lớn. Doãn Đường Diêu lườm cô. Đôi tay Tiểu Mễ đưa lên che miệng cười.Thực ra, thực ra thật dễ thương!

Cô cười hạnh phúc.Cô biết rằng, bất kể anh như thế nào, đều sẽ mãi mãi đối xử tốt với cô.

"Mễ! Ái! " Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

Các giáo viên và sinh viên trong thư viện đều quay mặt về phía anh và cô.

"Suỵt! "

Cô đưa tay ra hiệu, dùng lời nói nhỏ bé nhất:

"Yên lặng, đây là thư viện."

"Cô lừa tôi! "Doãn Đường Diêu tức giận.

"Vâng."

Cô lè lưỡi. Không nghĩ rằng cô thừa nhận dứt khoát như vậy.Anh trừng mắt, nhất thời không nghĩ ra nói điều gì.

"Là anh đồng ý mà."

"Mẹ kiếp! Tôi đồng ý cái gì! "

"Anh nói là muốn hẹn hò với em một tháng.Như vậy trong vòng một tháng, anh là bạn trai của em."

Tiểu Mễ cười, tiếp tục mở tạp chí ra.

"đùa với bạn trai của mình, thì có làm sao."

Nói rồi, cô trộm nhìn anh.

"Này."

"Làm gì vậy! "

Giọng nói anh đầy giận dữ.

"Không đau nữa rồi."

"... ......"

"Cảm ơn anh."

Đôi mắt cô chớp chớp. Doãn Đường Diêu trầm ngâm hồi lâu, gục mặt xuống bàn ngủ, nói:

"Bài luận cô tự viết! Đừng có làm phiền tôi, không thì tôi đập nát đầu cô! "

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục