Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 02:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 3: part 1

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Từ sau sự việc ở sân bóng rổ,các sinh viên cùng lớp đều coi Tiểu Mễ như người vô hình.Không có ai nói chuyện với cô,không có ai quan tâm đến cô,cô mỉm cười chào mọi người chỉ coi như là năm nay gián,muỗi đến sớm hơn một chút.Thật ra mà nói,thường xuyên ở bên cạnh người điên người khác sẽ nghĩ rằng bạn cũng là kẻ điên.Hành vi của Tiểu Mễ là cho mọi người coi cô như là một kẻ điên.

Lấy bóng đánh người rõ ràng là Doãn Đường Diêu không đúng,đánh Vệ Thụ dã man như vậy,thậm chí còn đánh người được các bạn trong lớp tôn trọng nhất-Thành Quyên!Còn Tiểu Mễ lại giúp Doãn Đường Diêu,thay anh ta xin lỗi,thay anh ta chạy 10.000m,cô ta nghĩ rằng như vậy có thể thu hút sự chú ý của mọi người,có thể làm cho bản thân trở thành "Thiên Sứ tốt bụng" chăng?

Đáng ghét,rõ ràng cô ta đang muốn đối địch với các bạn cùng lớp!

Thánh Du lại không phải là truyện cổ tích thiếu nữ.

Các nữ sinh cũng phải tất cả đều say mê anh chàng đẹp trai đến mức điên rồ như vậy.

Doãn Đường Diêu mặc dù rất đẹp trai,nhưng hành vi của anh ta quá điên rồ ngạo mạn,chẳng coi ai ra gì,về lý mà nói nên chịu sự trừng phạt.Nhưng tất cả đều đã bị Tiểu Mễ phá hoại!Cô ta có lẽ là loại con gái nhìn bên ngoài thì thuần khiết nhưng bên trong thì đầy dã tâm,bị gia thế của Doãn Đường Diêu thu hút,mới dùng tất cả mọi thủ đoạn để thu hút sự chú ý của anh ta.

Cho nên,các sinh viên trong lớp quyết định lạnh nhạt với Tiểu Mễ.

Trong lớp học,Uy Quả Quả vừa uống sữa vừa nhìn trộm Tiểu Mễ đang ngồi ở một góc đọc sách.Hình như cô đang bị ốm,sắc mặt xanh xao,không ngừng ho,làn môi thâm lại,trông rất đáng thương.

Hôm đó trong ký túc xá,Tiểu Mễ yếu ớt đẩy cửa bước vào,dáng vẻ mệt mỏi sau khi chạy 10.000m của Tiểu Mễ làm cho cô quên luôn lời thề"không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa".

Uy Quả Quả dìu Tiểu Mễ vào giường,không nhịn được mắng cô:"Rất mệt mỏi phải không?Bạn bị điên à,tại sao lại phải chạy thay hắn?Bạn có biết rằng các bạn cùng lớp nói bạn thế nào không?"

"Xin lỗi......."

Tiểu Mễ miễn cưỡng cười,nụ cười yếu ớt làm cho cô mềm lòng.

"Sau này đừng có quan tâm đến Doãn Đường Diêu nữa,có nghe thấy không?"Uy Quả Quả thở dài.

Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn cô.Sau một lúc,cô nói:

"Xin lỗi,mình không thể không quan tâm đến anh ấy."

Uy Quả Quả trợn tròn mắt:

"Tại sao----?"

Tiểu Mễ không nói gì cả,cô nằm trên giường sắc mặt xanh xao,ánh mắt phảng phất một nỗi buồn.

"Nói đi,tại sao?"

Uy Quả Quả nói to,

"Không lẽ bạn yêu hắn rồi à!Thật đáng buồn cười!Bạn mất trí à!Lẽ nào bạn muốn như Dương Khả Vi,Na Lộ,vì Doãn Đường Diêu mà tranh đấu nhau trở thành trò cười cho mọi người à?Tên Doãn Đường Diêu này được chiều quá nên hư rồi,hắn chẳng yêu được ai thật lòng đâu!"

Hơn nữa,Doãn Đường Diêu có cái gì tốt?May mà tiết thể dục Dương Khả Vi không đến,nếu không hôm nay trong phòng sẽ không yên tĩnh thế này đâu.

"Cảm ơn bạn,Quả Quả,"

Tiểu Mễ cố gắng mỉm cười với cô,

"Mình hiểu,bạn muốn tốt cho mình."

"Đừng nói vớ vẩn nữa!"

Uy Quả Quả càng nói càng tức giận,

"Mình hỏi bạn một câu,sau này gặp sự việc tương tự như vậy,bạn có còn làm bất cứ điều gì cho hắn không?"

Tiểu Mễ cười đau khổ.

Uy Quả Quả cảm thấy cô chỉ là cười đau khổ,mà căn bản không hề do dự.

"Ừ,mình sẽ vẫn làm như vậy."

Tiểu Mễ nói,ánh mắt cô từ đau khổ chuyển sang một kiểu tình cảm sâu sắc,

"xin lỗi,Quả Quả."

Xin lỗi làm cái quái gì nữa đây.

Uy Quả Quả tức giận bước đi,nằm trên giường của mình,lấy gối úp lên mặt.

À-----!Cô nguyền rủa,đáng ghét!Mình sẽ không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa!

Uy Quả Quả lại đau khổ quay sang nhìn Tiểu Mễ,sữa uống như không còn mùi vị nữa.Không biết cô ấy định làm trò gì nữ,hôm đó chạy hết 10.000m cơ thể đã hết sức mệt mỏi rồi,lại 2 hôm liền thức đêm đến 2 giờ sáng,chẳng hiểu làm gì nữa.

Như thế sẽ rất có hại cho sức khỏe.

Uy Quả Quả chán chường đặt hộp sữa lên bàn,quay sang nói với Thành Quyên:

"Tiểu Mễ hình như bị ốm."

Thành Quyên không ngẩng đầu lên,lạnh nhạt nói:

"Cô ấy không còn là trẻ con nữa,sẽ tự biết lo cho bản thân."

"Ừ."

Uy Quả Quả thở dài,tiếp tục uống nốt hộp sữa.Nếu như...nếu như sau này Tiểu Mễ không mù quáng yêu Doãn Đường Diêu nữa,cô sẽ tha thứ cho Tiểu Mễ,rốt cuộc chính mình nói là muốn làm bạn của cô ấy....Ừ,cứ như vậy!

Uy Quả Quả lướt nhìn khắp phòng,rồi nhìn ra bên ngoài.

Doãn Đường Diêu được vài cô gái lớp khác vây xung quanh,các cô gái cười tươi như hoa,hoặc là thuần khiết,hoặc kiều diễm,hoặc dịu dàng,mỗi người đều là các mỹ nhân xuất chúng.

Doãn Đường Diêu khoác vai một trong số đó,anh ta cười lớn,giọng cười rất ngạo nghễ,tiếp theo đó anh ta cúi đầu xuống hôn cô gái.Cô gái hết sức tự hào,các cô gái khác ánh mắt tỏ rõ vẻ đố kỵ.

Anh ta sẽ không thể thích một cô gái như Tiểu Mễ.

Uy Quả Quả gật đầu.

Tiểu Mễ rất nhanh sẽ tỉnh ngộ thôi.

Nhưng mà-----

Uy Quả Quả đoán sai mất rồi.

*** ***

Tiếng chuông vào học vang lên.

Lại là tiết Quản Lý Tài Nguyên Nhân Lực.

Giáo sư Truyền bước lên bục giảng,đặt tài liệu giảng dạy sang một bên,không nói gì,ánh mắt lướt khắp lớp như đang dò xét một điều gì đó.Các sinh viên cảm thấy có gì đó kỳ là,đều ngẩng đầu nhìn ông.

"Doãn Đường Diêu."

Giáo sư Truyền cuối cùng cũng nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang đặt hai chân lên bàn ngồi ở cuối lớp.

Nhanh chóng,anh ta thu hai chân xuống,dứng dậy:

"Vâng,thưa thầy."

Giáo sư Truyền lấy ra một văn bản:

"Bài viết rất tốt."

Doãn Đường Diêu ngẩn người ra

"Bài viết?Mẹ kiếp,bài viết nào?"

"Lần trước bài viết của anh là Download trên mạng xuống,tôi phê bình anh,muốn anh nộp lại một bài khác.Bài viết mới này của anh tôi xem qua rồi,viết rất tốt,nhìn ra rằng người viết đã rất cân nhắc và đọc rất nhiều tài liệu liên quan."

Giáo sư Truyền không nói ra rằng,lúc đầu ông nghi ngờ bài viết này là Download,cho nên tốn mất nửa buổi tối dùng các công cụ để tìm kiếm nguồn gốc của bài viết,nhưng kết quả là bài viết thật sự là nguyên tác.

Chương Trước        Chương Sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục