Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 02:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 2: part 5

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Một cô gái đứng trước mặt Doãn Đường Diêu.

"10.000 m,thế à?Tôi chạy thay anh ấy."

Ánh mắt cô gái kiên quyết,

"Không cần phải xin lỗi anh ấy,bởi vì lỗi là ở anh ấy.Nhưng mà,xin mọi người tha lỗi cho hành vi hôm nay của anh ấy."

Cô gái cúi người xin lỗi Vệ Thụ,Thành Quyên và thầy giáo Phương,sau đó cô bắt đầu chạy ra đường chạy màu đỏ.

Lại là Tiểu Mễ!

Các sinh viên xung quanh hết sức kinh ngạc,cô gái này thật là tinh thần có vấn đề rồi!Thầy giáo Phương kinh ngạc,thật nhìn không ra,Doãn Đường Diêu thật cao tay,có thể tìm được một người bạn gái dám hy sinh đến mức như vậy.Uy Quả Quả ngạc nhiên đến mức không biết nói gì.Thành Quyên nhìn bóng dáng Tiểu Mễ trên đường chạy,chán nản.......

Doãn Đường Diêu nhìn đồng hồ,lạnh nhạt nói:

"Hết tiết rồi."

Nói xong,anh ta bước đi,ánh mắt cũng không thèm quay ra nhìn Tiểu Mễ.

"Này!Cô ấy chạy không tính!"

Đến lúc này Vệ Thụ mới phản ứng.

 

*** ***

Mặt trời đang lặn.

Trời bắt đầu tối.

Các sinh viên Thánh Du lần lượt ra về,không có ai thèm chú ý đến bóng hình yếu ớt của cô gái đang chạy.

Vòng thứ 17.....

Trong người Tiểu Mễ như muốn vỡ tung ra,cố gắng hết sức nhưng cũng không hít thở được không khí.Trước mặt đều là màu đen,cô không nhìn thấy đường chạy,không nhìn thấy trước mặt có người hay không,cô không cảm giác thấy đôi chân của mình nữa,cô chỉ cảm thấy-----

Sau đó cô có thể sẽ chết!

Sân vận động vắng vẻ.

Thầy giáo đã về,các sinh viên cũng đi hết,chỉ chỉ còn vài người tò mò ở lại xem một lúc nhưng rồi cũng trở về đi ăn.

Không có ai đếm vòng cho Tiểu Mễ.

Thực ra,Tiểu Mễ cũng không biết là mình chạy được 17 vòng hay 18 vòng.Cho nên cứ tính 17 vòng vậy,kể cả chạy đến mức nôn ra máu,cũng phải chạy hết 10.000 m này!

Tiểu Mễ mệt đến mức chẳng còn ý thức được gì nữa.Ngoại trừ nhịp tim đang đập dồn dập,hai bên tai cô chỉ nghe thấy ù ù như tiếng gió.

Ánh mặt trời cũng không còn....

Đèn đường đã sáng.

Con đường chạy màu đỏ.

Bóng hình Tiểu Mễ chìm trong màn đêm,chỉ đến khi cô chạy đến phía dưới bóng đèn mới nhìn thấy cơ thể nhỏ bé đang hết sức mệt mỏi của cô.

*** ***

Màn đêm tràn ngập không gian.

Tiếng lá cây lay động trong gió.

Cơ thể giống như sắp tan nát!

Trong người đau đớn như có lửa đốt!

Cuối cùng Tiểu Mễ cũng chạy hết 10.000m,cô cúi xuống thở dốc....

Thật mệt mỏi.....

Cô ngồi xuống đất,ôm mặt khóc....

"Dực...,

Hôm nay tập thể thao,chạy thật lâu,thật lâu.

Anh đang cười à?

Không lừa anh đâu,em thật sự đã chạy đấy!Nhưng mà,chạy thật là mệt.....có một lúc em nghĩ rằng có lẽ mình sẽ chết mất.Trước đây,anh luôn nói em quá lười,Không biết vận động thể thao,lúc đó em vẫn cứng đầu cãi,mặc dù em không chạy nhưng chỉ cần em chạy thì sẽ là một thiên tài thể thao.

Em không phải là thiên tài.

Em chạy đến mức sắp chết đây này.

Dực,anh đang bận gì vậy?Có thể xuất hiện một chút được không?Chỉ cần một chút thôi...."

Ánh đèn chiếu qua lá cây.

Một bóng người xuất hiện trước mặt Tiểu Mễ.

Cô ngẩng đầu lên.

"Hình như cô cũng không giỏi chạy bộ nhỉ."

Tiếng nói rất lạnh nhạt,người nói ngạo nghễ đứng đó,khoanh hai tay.....

Tiểu Mễ vội vàng lau nước mắt trên mặt,mỉm cười:

"Em không sao,không mệt chút nào."

Doãn Đường Diêu lắc lắc vai cô:"Ai quan tâm đến cô!Tôi chỉ là tiện đường đi qua đây thôi."

"À."

Tiểu Mễ do dự vuốt tóc.

"Tại sao lại chạy thay tôi?"Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

Tiểu Mễ cố gắng đứng dậy,cô dựa vào cây,tiếng thở vẫn hết sức khó khăn,trong người vẫn đang hết sức mệt mỏi:

"Tại sao.....không nói với họ anh không thể vận động mạnh được?'

Doãn Đường Diêu kinh ngạc!

Anh nắm vào vai cô,hét lên:"Cô---!"

"Không phải anh bị bệnh tim à?Tiểu Mễ lắc người,anh ta định bóp nát đôi vai cô ra chắc,

"Bệnh tim không thể vận động mạnh được,tại sao anh không nói với thầy giáo và các bạn?"

"Sao cô biết được?!"

"Trí nhớ kém thật...."

Tiểu Mễ thử cố gắng thoát khỏi đôi tay hộ pháp của anh ta,

"Hôm đó là em đưa anh đến bệnh viện.Có lẽ bệnh của anh phát tác nhỉ,cả người đều hôn mê."Nói ra,anh ta còn chưa trả tiền taxi cho cô..

Doãn Đường Diêu thất thần,đôi tay của anh ta rời khỏi người cô.

"Tôi không bị bệnh tim."

Đôi môi anh ta cứng như Đại Lý thạch(một loại đá ở TQ)

Tiểu Mễ tỏ vẻ an ủi:

"Cơ thể có bệnh không phải là một việc mất mặt."

"Tôi nói rồi----!Tôi----không-----bị----bệnh-----tim!Tai cô bị điếc à?!!"

Doãn Đường Diêu tức giận hét lên.Anh ta đấm mạnh vào cây.

"Em biết rồi."

Tiểu Mễ ho nhẹ,mồ hôi trên người đã hết,một cảm giác lạnh tràn đến.

"Yên tâm,em sẽ không nói với người khác đâu."

Cô mỉm cười,ánh mắt đẹp như vầng trăng khuyết trong đêm,

"Nhưng mà anh phải tự chăm sóc bản thân mình nhé,đánh nhau cũng là hoạt động mạnh đấy.Nếu như anh không biết chú ý đến cơ thể của mình,có thể em sẽ nói bí mật này cho người khác đấy!"

Cái này----

Có được coi là uy hiếp không?

Dưới tán cây trong đêm,Doãn Đường Diêu tức giận nhìn cô gái tóc ngắn mắt một mí.

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục