Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 02:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 2: part 4

Chương Trước        Chương Sau

 

 

"Tôi chết đi,các người có thể bắt đầu nằm mơ."

Ánh mắt Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

"Tiểu Mễ,nói với cái loại người này chẳng khác gì đàn gảy tai trâu đâu!"

Thành Quyên dùng tay xoa chỗ đau ở môi,vừa ngẩng đầu lên nhìn Doãn Đường Diêu,

"với loại người này,ông trời tự nhiên sẽ trừng phạt hắn."

Người Tiểu Mễ run run.

Cô quay đầu nhìn Thành Quyên:

"Đừng....",

cô nhìn Doãn Đường Diêu,rồi lại nhìn Thành Quyên,cô nắm chặt bàn tay,để móng tay đâm vào da thịt.Có lẽ,đành phải như vậy thôi.

"Xin lỗi."

Sân vận động buổi chiều.

Trời xanh mây trắng ánh nắng mặt trời xán lạn.

Gió nhẹ thổi vào đám cỏ,quả bóng màu nâu lăn nhè nhẹ trên nền đất,xa xa là các sinh viên lớp khác đang đánh bóng,bên cạnh là các sinh viên lớp B Kinh Tế Ngoại Thương đang thể hiện những trạng thái kinh ngạc khác nhau.

Trước mặt tất cả các sinh viên.

Tiểu Mễ mặc đồ thể thao màu trắng đang khom lưng xin lỗi Thành Quyên,đầu cô cúi xuống rất thấp.

Thành Quyên không dám tin vào mắt mình:

"Bạn nói gì?"

"Xin lỗi....",móng tay đâm vào lòng bàn tay rất đau,Tiểu Mễ vẫn giữ tư thế cúi người,

"Mình thay mặt Doãn Đường Diêu xin lỗi bạn."

"Bạn điên à?Tại sao bạn lại thay hắn xin lỗi?"Thành Quyên tức giận.

Uy Quả Quả cũng chạy ra từ trong đám đông,dùng sức kéo Tiểu Mễ lên:"Này,bạn làm sao vậy?Sao lại điên rồ đi xin lỗi cho loại người đó?"

"Xin lỗi,hãy tha lỗi cho anh ta đi."

Tiểu Mễ cúi thấp người hơn xuống,trong làn gió nhẹ,cơ thể yếu ớt của cô dường như có thể bị gió thổi đi.

"Còn nữa-----Mong mọi người đừng nói anh ấy là đồ vô dụng,cũng đừng chửi mắng anh ấy nữa."

Tiếng nói của cô còn nhẹ hơn làn gió,nhưng rất kiên quyết.

Doãn Đường Diêu nắm chặt bàn tay nhìn Tiểu Mễ,bước nhanh về phía cô,dùng sức lắc mạnh vào vai cô:

"Mẹ kiếp!Cô lại bị bệnh gì nữa đây!"

Tiểu Mễ có vẻ như đứng không vững,cô miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn anh ta:

"Không phải là anh không muốn xin lỗi à?Cho nên tôi sẽ thay anh."

"Cô là cái quái gì!"

Doãn Đường Diêu tức giận,

"thay tôi xin lỗi?!Cô chết đi!Rút lại tất cả những lời vừa nói,có nghe thấy không!!"

Tiểu Mễ đầu óc quay cuồng:"Không được....."

"Doãn Đường Diêu!Lại là anh đang gây chuyện!"

Lúc đó,thầy giáo thể dục Phương đã trở về.Thầy giáo Phương đã nghe khái quát về sự việc từ các sinh viên,nguyên nhân là khi mọi người đang đang học tiết thể dục,còn Doãn Đường Diêu lại ngang nhiên nằm ngủ.Vệ Thụ trêu anh ta là đồ vô dụng,bị Doãn Đường Diêu nghe thấy,thế là bắt đầu khung cảnh dùng bóng đánh người.

Thầy giáo Phương cao một mét chín mươi,người rắng chắc như một lực sỹ,cho nên các sinh viên sau lưng ông đều gọi ông là "Phương kim cang".Ông đưa tay nắm lấy cánh tay Doãn Dường Diêu,giải thoát Tiểu Mễ,tức giận nhìn Doãn Đường Diêu:

"Tiết học của tôi anh cũng dám gây chuyện?!"

Toàn bộ các sinh viên đều trở nên hưng phấn.Nghe nói Phương kim cang luôn ghét các thói hư tật xấu,các sinh viên hay gây chuyện trước đây đều bị ông giáo huấn rất thảm hại.

Doãn Đường Diêu quay đầu lại!

Đáng sợ----

Các sinh viên căng thẳng đứng nhìn.

Doãn Đường Diêu đứng đối diện với thầy giáo Phương,khí thế không hề bị áp chế!

Lúc đó,tất cả các sinh viên trên sân đều cảm thấy không khí không bình thường.Nam sinh nữ sinh đều đứng xung quanh,căng thẳng chờ đợi những tiến triển của sự việc.

"Nghe nói Vệ Thụ mắng anh là đồ vô dụng?"

Thầy giáo Phương nhìn Doãn Đường Diêu,"Anh ta mắng anh là không đúng.Nhưng,anh dùng cách này giải quyết vấn đề thì thật quá đơn giản và bạo lực quá đó."

"Thầy giáo Phương!"

Vệ Thụ tức giận,anh bị đánh còn nói là anh không đúng?!Thì ra thầy giáo Phương cũng chỉ giống như các giáo viên khác.

Doãn Dường Diêu cười lạnh:

"Đánh thì đánh thôi,thầy muốn thế nào?"

"Muốn chứng minh anh không phải là kẻ vô dụng rất dễ.Trong các hạng mục thể thao,cái làm cho con người ta tôn kính và bội phục nhất là chạy Marathon,chỉ người có ý chí mới làm được."

Tay của thầy giáo Phương chỉ về phía đường chạy màu đỏ,

"Nếu như anh có thể chạy được 10.000m.Thế thì,sẽ chứng minh được rằng Vệ Thụ sai."

Các sinh viên kinh ngạc.

10.000 m cơ à!

Chạy 1000 m đã mệt chết đi được rồi,10.000 m thì sẽ như thế nào đây.

"Được!Nếu như bạn có thể chạy được 10.000 m,sự việc hôm nay cái sai là ở tôi!"

Vệ Thụ kiên định nhìn Doãn Đường Diêu,

"Nếu như không chạy được,cũng có thể cho mọi người biết được rằng---Doãn Đường Diêu chỉ là một thằng vô dụng!"

Trong 3 năm học đại học,Doãn Đường Diêu không chỉ chưa từng tham gia bất cứ một hoạt động thể thao nào,đến cả đợt kiểm tra cơ bản nhất cũng không tham gia,tất cả các hoạt động thể thao trong lớp trong trong trường anh ta cũng đều vắng mặt.Các sinh viên nam truyền miệng nhau,đừng nhìn dáng người Doãn Đường Diêu cao to như vậy,kỳ thực hắn chỉ là một kẻ chạy 500 m cũng không được.

Trong giây lát,tất cả các ánh mắt đều dồn về phía Doãn Đường Diêu!

Doãn Đường Diêu đứng đó,ánh mắt vẫn lạnh lùng.Viên kim cương đính trên mũi anh ta phản chiếu ánh nắng mặt trời chói lòa.

Các sinh viên nữ yên lặng.

Trời ơi,ngay cả lúc này,Doãn Đường Diêu vẫn đẹp trai đến như vậy.Nếu như tính cách anh ta không đến mức như vậy,có lẽ đã là một bạch mã hoàng tử trong phim và tiểu thuyết rồi.

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục