Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 02:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 2: part 3

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Các sinh viên nữ ngạc nhiên

Sinh viên nam này là Vệ Thụ,một sinh viên tính cách và thành tích học tập đều rất tốt,không biết vì sao mà anh ta lại phẫn nỗ đến mức phải đánh nhau như vậy.

Bên kia,Doãn Đường Diêu đứng đó.

Anh ta ánh mắt lạnh lùng.

Một quả bóng rổ trên ngón tay anh ta,quay càng lúc càng nhanh!

"Rất tốt,có khí phách."

Vừa nói,anh ta cầm lấy quả bóng ném vào rất mạnh vào Vệ Thụ.

Vệ Thụ đứng yên,không tránh.

Các sinh viên bên cạnh nhanh chóng đẩy anh sang một bên,quả bóng đập mạnh vào lưới sắt.Các sinh viên nữ lập tức hiểu rằng quả bóng do Doãn Đường Diêu ném.

Lại là anh ta.....

Từ khi Doãn Đường Diêu ra nhập Thánh Du,đã từng đánh nhau mười mấy lần,đáng nhẽ là đã bị đuổi học hoặc ít nhất cũng kỷ luật nặng.Nhưng anh ta vẫn chẳng sao cả,vẫn cứ coi như không có việc gì xảy ra.

Nhà có tiền thì như vậy à?......

Hơn nữa họ Doãn không phải là gia đình có quyền có thế bình thường,nghe nói các quan chức cấp tỉnh cũng không dám đắc tội với mẹ anh ta.Bởi vì nếu như nhà họ Doãn ra đi,cả tỉnh sẽ bị tổn thất một nguồn tài chính rất lớn.

Các sinh viên nam cố gắng giữ chặt Vệ Thụ đang phẫn nộ lại.

Không phải họ muốn giúp Doãn Đường Diêu,mà họ biết rằng nếu như Vệ Thụ không cẩn thận làm bị thương anh ta,chờ đợi anh sẽ là một kết quả rất đáng sợ.

Các sinh viên nữ cũng im lặng.

Bầu không khí trên sân bóng trở nên nặng nề.

Chỉ có tiếng mắng chửi của Vệ Thụ:

"Ngoài việc đánh người ra,mày còn biết làm cái gì khác?Doãn Đường Diêu!Mày nhớ rằng!Mày chỉ là đồ vô dụng!Kể cả mày đánh chết tao!Mày vẫn chỉ là đồ vô dụng!Mày học ngu,không biết đánh bóng rổ,chạy đường dài cũng không chạy được!Mày là kẻ vô dụng nhất trên thế giới!"

Doãn Đường Diêu nắm chặt tay lại.

Anh ta yên lặng đứng đó.

Trong ánh nắng mặt trời.

Bên cạnh anh ta không có một sinh viên nào khác.

"Doãn Dường Diêu,xin lỗi Vệ Thụ!"

Thành Quyên đi lên phía trước,nhìn thẳng vào anh ta và nói:"Anh dựa vào cái gì mà đánh người?!"

Có sự xuất hiện của Thành Quyên,các sinh viên trong lớp như được tiếp thêm dũng khí.Tại Thánh Du,Thành Quyên chính là hóa thân của chính nghĩa.

Doãn Đường Diêu vẫn không thay đổi sắc mặt,ánh mắt lạnh lùng:

"Không liên quan gì đến cô."

Tiểu Mễ đứng trong đám đông,tim cô co thắt lại.Cô có thể nghe thấy Uy Quả Quả bên cạnh đang mắng chửi anh ta,có thể cảm thấy ánh mắt căm ghét của các sinh viên dành cho anh.Cắn chặt môi,cô không dám thở mạnh,một cảm giác đau buồn đang chảy trong con người cô.

... ...

Dực:

Anh ta có thật là thiên sứ không?

Anh ta có vẻ giống một con quỷ hơn,một con quỷ tính cách tồi tệ.Anh ta rất tồi tệ anh có biết không?Anh ta dùng quả bóng ném vào bạn học,Vệ Thụ bị đánh rất dã man,Thành Quyên cũng bị bóng ném trúng đầu.

Anh ta cũng không thèm xin lỗi.

Anh ta cũng không nói tại sao mình tức giận.

Nhưng mà-----

Nhìn anh ta rất cô độc.......

Giống hệt như lần đó,em vô cớ tức giận cãi nhau với anh rồi bước đi,anh đứng đằng sau gọi tên em em cũng không thèm quan tâm.Anh còn nhớ không?Lần đó thực ra em không đi xa,chỉ nấp ở một góc để nhìn trộm anh,em muốn biết anh có đau khổ không.....

Anh cô đơn đứng đó.

Ánh nắng chiều kéo bóng hình của anh dài hơn.

Anh đứng đó rất lâu,rất lâu,hình như vẫn muốn đợi em.....

......

"Vệ Thụ nói không sai,"

Thành Quyên nhìn Doãn Đường Diêu,"Anh là mộ kẻ vô dụng!"

Các sinh viên yên lặng.

Họ chưa từng nghe thấy Thành Quyên nói với người khác như vậy.Trước đây cô luôn đối xử tốt với mọi người.

Doãn Đường Diêu điên tiết lên!

"Cô nói gì?"

"Tôi nói anh là một kẻ vô dụng!Anh chẳng biết làm gì cả,tất cả mọi việc đều do người khác làm thay anh,thậm chí chạy bộ cũng không được bốn trăm mét!"

Thành Quyên không chớp mắt,

"Sao lại trừng mắt như vậy,tôi nói sai à?Chỉ biết lấy bóng đánh người à?Có biết ném bóng vào rổ không?Cho anh ném mười lần anh cũng chẳng ném được một quả vào rổ đâu!"

Doãn Đường Diêu vung tay lên.

"Bốp---"

Một cái tát mạnh đánh vào mặt Thành Quyên!Cái tát mạnh đến mức máu từ môi cô đang chảy ra.

Các sinh viên kinh ngạc!

"Anh thật là quá đáng!"

Tiểu Mễ không nhịn nổi.

Cô đi lên đứng bên cạnh Thành Quyên,lấy khăn lau vết máu cho cô.Sau đó cô quay ra nói với Doãn Đường Diêu:"Vừa rồi anh ném bóng vào người ta,bây giờ lại đánh người ta,như thế rất quá đáng anh có biết không?"

Doãn Đường Diêu cười nhạt,cầm quả bóng trong tay quay quay:"A,lại một nữ hiệp khách ra tay rồi,có phải là phim kiếm hiệp xem quá nhiều rồi không.?"

"Xin lỗi Thành Quyên và Vệ Thụ đi."Tiểu Mễ nói.

Xin lỗi?... ...

Doãn Đường Diêu cười lớn.Ông trời chưa xin lỗi anh ta,tại sao anh ta lại phải xin lỗi người khác? Trong từ điển của anh ta không có hai chữ "xin-lỗi"

"Trừ khi tôi chết."

Doãn Đường Diêu lại cười,một kiểu cười hết sức đáng ghét.

"Tiểu Mễ nhìn anh ta:"Chỉ có chết mới xin lỗi?"

Chương Trước        Chương Sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục