Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 01:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 1: part 6

Chương Trước      Chương Sau

 

 

"Đã biết là không tốt,lại còn đến làm phiền người khác." Dương Khả Vi cười nhạt.

"Biến đi."

Tiếng Doãn Đường Diêu lạnh lùng. Dương Khả Vi ngơ ngác,không dám nhìn anh ta.

"Tôi nói biến đi!Có nghe thấy không!"

Doãn Đường Diêu ánh mắt đầy tức giận,hét lên với Dương Khả Vi

"Biến-----!

Tuần trước tôi nhớ là đã nói với cô,tôi không có chút hứng thú gì với cô cả!"

Tĩnh lặng----- Tất cả các sinh viên trong lớp đều sững người ra. Tiếng nói của anh ta rất to,Tiểu Mễ đứng bên ngoài cũng nghe thấy rất rõ ràng.Sắc mặt Dương Khả Vi thẫn thờ,trong giây lát cô ôm mặt khóc chạy ra ngoài. Na Lộ cắn môi,cố gắng để khống chế vẻ mặt muốn cười.

Cô đưa tay cầm lấy cánh tay của Doãn Đường Diêu,cúi mặt xuống và khóc. "Lâu lắm rồi không nhìn thấy anh,xảy ra chuyện gì a?"

Doãn Đường Diêu đẩy tay cô ta ra,nói:

"Cô cũng đi đi,tôi muốn ngủ."

Na Lộ lúng túng đứng đó.Trong giây lát,cô ho một tiếng,miễn cưỡng cười:"Được.Thế thì em đi nhé,anh nghỉ đi."

Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn,tiếp tục ngủ. Cứ như vậy,Doãn Đường Diêu ngồi trong lớp ngủ cả một buổi sáng.

*** ***

Cho đến khi trưa,khi cảm giác đói bụng đến,anh ta mới tỉnh giấc,nguyền rủa: Mẹ kiếp! Hai cánh tay anh ta mệt mỏi rã rời vì ngủ quá lâu.

Bỗng một tiếng nói phát ra từ bên cạnh anh ta.

"Tư thế ngủ không đúng,cơ thể bị đau là rất bình thường,hơn nữa còn rất dễ bị cảm."

Doãn Đường Diệu quay lại nhìn.

"Lại là cô?Sao cô có vẻ giống hồn ma thế nhỉ?"

"Tôi tên là Mễ Ái,anh có thể gọi tôi là Tiểu Mễ."

Tiểu Mễ nở một nụ cười thật tươi,"Tôi là sinh viên vừa mới chuyển đến hôm nay!"

Các sinh viên khác đã ra về hết,trong phòng học chỉ còn hai người Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ.

Doãn Đường Diêu đứng dậy,đưa tay đẩy Tiểu Mễ ra:

"Tránh ra!"

"Anh đói không?"

Tiểu Mễ tỏ vẻ không quan tâm,nụ cười vẫn rất tươi.

Doãn Đường Diêu tức giận:

"Muốn gì đây?"

Tiểu Mễ chớp mắt,bàn tay từ sau lưng đưa ra một hộp sữa và một cái bánh mỳ,nói: "Chắc anh đói lắm rồi phải không,anh ăn đi!"

Doãn Đường Diêu trừng mắt.Sáng nay bị cô đẩy từ trên xe xuống,bây giờ vai vẫn còn rất đau,không tính sổ với cô ta đã là rất cố gắng rồi,cô ta lại muốn chơi trò gì nữa đây.

Tiểu Mễ cắm ống hút vào hộp sữa,đưa vào tay anh,mỉm cười: "Uống đi."

Đáng nhẽ sau khi tan học cô đã phải vội vàng đi làm thủ tục nhập học.Nhưng cô nghe thấy tiếng bụng anh kêu,có vẻ rất đói rồi đây,cho nên ngay lập tức cô chạy đi mua về.

"Ục----" Tiếng bụng của Doãn Đường Diêu lại kêu.

Tiểu Mễ giơ tay lên,cười:"Tôi thề,đồ ăn không có độc!"

Anh ta lại nhìn cô,cầm ống hút vứt đi,rồi uống một hơi hết hộp sữa.Uống xong,cơn đói đã giảm đi phần nào,anh ngồi xuống ghế và nói: "Cô muốn gì?"

Một cô gái đưa anh ta đến bệnh viện,rồi đẩy anh xuống xe,rồi lại cho anh sữa và bánh mỳ,chắc chắn là muốn thu hút sự chú ý của anh để rồi trở thành bạn gái của anh.Kiểu con gái như thế này anh đã gặp nhiều rồi. "Muốn gì?"Tiểu Mễ ngạc nhiên.

Doãn Đường Diêu cười đểu. "Lịch hẹn hò của tôi đã sắp xếp đến tuần sau rồi,có kiên nhẫn thì đợi nhé.Nhưng....Khi hẹn hò mà cô lại mặc như thế này thì thật mất mặt."

"À....."

Tiểu Mễ cười,cô vuốt tóc,cầm lấy một tập vở trên bàn:"Cái này,anh định lúc nào viết đây?"

Doãn Đường Diêu quay sang nhìn. Là bài viết Tài nguyên nhân lực mà giáo sư Truyền vứt trả lại anh.

"Tại sao phải viết?"

"Không làm thì anh sẽ không đủ điểm thi!"

Tiểu Mễ lo lắng nói,"Lúc tan học tôi đã xem qua các bài tập của các sinh viên khác,thực ra cũng không khó lắm đâu,chỉ cần cố gắng một chút là được,cũng không cần phải viết quá dài." Doãn Đường Diêu cười lạnh lùng.

Anh không qua được kỳ thi?Nếu như anh ta không tốt nghiệp được,thì thư viện mới của trường sẽ không có tiền đầu tư.Giáo sư Truyền thực ra cũng chỉ là một kẻ ngốc không biết sự đời mà thôi.

"Có liên quan gì đến cô?" Anh lạnh lùng nhìn cô.

Tiểu Mễ ngơ ngác,nghĩ một lát,rồi tiếp tục nở nụ cười:"Tôi muốn trở thành Thiên Sứ bảo vệ cho anh!"

Haha----- Doãn Đường Diêu cười lớn,đưa tay lên trán cô:"Nếu bị bệnh thì phải nhớ đi bác sỹ.Còn nữa,đừng xem quá nhiều phim tình cảm,sẽ trúng độc đấy!"

Nói xong,anh quay mặt bước đi. Tiểu Mễ cầm tập giấy ngồi trên ghế.Một lúc sau,cô ôm đầu cười gượng,có lẽ hơi căng thẳng một chút. Nhưng----- Cô đi tìm anh đã rất lâu rồi.

Chương Trước      Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục