Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

1/5 (1) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 01:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 1: part 2

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Anh ta sẽ chết chăng?

Thôi,không nghĩ nhiều nữa!

Cô kiên quyết,tay trái đặt lên tim chàng trai,tay phải dùng nắm đấm đánh mạnh vào bàn tay trái!

Bộp! Bộp!! Bộp!!! Cố gắng nhớ lại tất cả những cách đã đọc trong sách,cô đánh mạnh vào tim chàng trai.

"Cô định đánh chết anh ta đấy à?" Lái xe ngạc nhiên hỏi.

"Không đánh thì cũng chết!",

Tiểu Mễ trán đầy mồ hôi,"ngựa chết đang được ngựa sống chữa bệnh đó"

Bộp!Bộp!Bộp!Bộp!Bộp..... "khục!"

Chàng trai tóc hạt dẻ đột nhiên ho một tiếng,toàn thân rung mạnh lên "Anh tỉnh rồi à?!"

Tiểu Mễ vui mừng cúi đầu xuống,vừa lúc chàng trai mở mắt ra. Một đôi mắt lạnh lùng. Mang theo mùi vị của sự khinh đời. Sương mù bên ngoài dường như tràn ngập đôi mắt của anh ta,xa lạ,mơ màng. Tiểu Mễ bị đôi mắt đó làm cho ngơ ngác. Trong tim dường như bị một cái gì đó đập vào!

"Cô là ai?Đây là đâu?" Chàng trai tóc hạt dẻ giật mình muốn ngồi dậy,nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu,đầu óc quay cuồng,anh ta lại ngã vào lòng cô.

"Trên đường đến bệnh viện."Tiểu Mễ đột nhiên cảm thấy đầu anh ta đè mạnh vào đùi cô,một cảm giác nặng nề rất kỳ lạ.

Chàng trai tóc hạt dẻ tức giận,nguyền rủa:"Mẹ kiếp!Tại sao cô lại đưa tôi đến bệnh viện!Muốn chết à!"

"Người muốn chết là anh mới đúng chứ."

Tiểu Mễ không dám nhìn,nhẹ nhàng nói,"người ta có lòng tốt mà không được đáp lại,còn bị mắng,làm người tốt thật quá khó"

"Đến bệnh viện rồi!" Lái xe đạp phanh,vui mừng nói.

Bởi vì trên đường Tiểu Mễ đã gọi điện thoại cấp cứu,cho nên trước cửa bệnh viện Nhân Ái đã có bác sỹ,y tá và giường bệnh đợi sẵn,mọi thứ đã sẵn sàng. Tiểu Mễ mở cửa xe,kêu to lên:"Bệnh nhân ở đây!"

Sau đó,cô nhìn vào anh chàng tóc hạt dẻ nở một nụ cười rất dễ thương.

Anh chàng tóc hạt dẻ ngơ ngác.

Tiểu Mễ bất ngờ dùng tay đẩy mạnh,anh chàng tóc hạt dẻ không phòng bị,bị "đẩy" xuống khỏi xe taxi.Hihi,nhìn anh ta tức giận như vậy,chắc cơ thể không có vấn đề gì đây,cô đưa tay che miệng cười.

Anh chàng tóc hạt dẻ được bác sỹ và y tá nhanh chóng đưa lên giương cấp cứu,anh ta giãy dụa tức giận hét lên:"Thả tôi ra!Cái bọn ngu ngốc này!"

Giường cấp cứu nhanh chóng được đẩy vào trong bệnh viện Tiếng hét và nguyền rủa của chàng thanh niên dần dần biến mất.....

Tiểu Mễ nhẹ cả người,dựa vào ghế xe,dụi mũi,cười.Thật tuyệt vời,thế là có một người được cô cứu sống rồi.Như vậy,có lẽ cô có thể trở thành một thiên sứ cũng nên.

"Cô gái,cô còn muốn đi đâu nữa không?" Lái xe nhìn cô.

"À,được,tôi đưa cho anh tiền,tất cả bao nhiêu?"

Cô đưa tay định cầm túi xách lên.Nhưng....túi xách đâu mất rồi?..... A!Chết rồi! Túi xách và hành lý của cô đều để ở trong sân trường!

*******

Tiểu Mễ quyết định----- Cô thích ngôi trường này! Khi cô vội vã chạy về đến nơi,hành lý và túi xách đều nằm nguyên chỗ cũ

"Hành lý của bạn à?" Một cô gái đậm người ngồi trên ghế đá,cô mặc váy màu hồng,trên áo có hình một bông hoa,rất dễ thương.

Cô gái một tay cầm hộp sữa,một tay cầm quả táo,vừa ăn vừa nói với Tiểu Mễ:"Sao bạn đi lâu thế,mình chờ đã rất lâu rồi."

Tiểu Mễ nhìn cô gái,ánh mắt tràn đầy niềm vui. "Bạn trông giúp mình hành lý à?"

"Ừ."

Cô gái nhìn đồng hồ,"Sắp đến giờ vào lớp rồi.Bạn mà không đến kịp,chắc mình phải gửi chỗ hành lý này cho bảo vệ rồi."

"Cảm ơn,cảm ơn,cảm ơn....."Tiểu Mễ cảm động không biết nói gì khác,vali và túi xách là tất cả tài sản của cô,nếu mất đi chắc cô sẽ chết mất.

À,nhưng...Tiểu Mễ nghĩ....cô ấy vừa nói gì nhỉ?...Vào lớp?.... Cô nhìn đồng hồ--- Đã bảy giờ bốn mươi phút rồi!

"A,sẽ muộn học mất!"Tiểu Mễ lo lắng,hành lý vẫn chưa đưa về ký túc xá,lớp học cũng không biết ở đâu!Làm thế nào!Làm thế nào đây!

Một cơn gió nhẹ thổi qua. Ánh nắng sớm chiếu xuống,mưa đã tạnh từ lúc nào. Dường như có một thiên sứ,bay đến bên Tiểu Mễ,cười với cô.

Khi cô đến lớp học,là bảy giờ năm mươi lăm phút. Tiểu Mễ thở dốc đưa tay lên ngực,mỉm cười nhìn cô gái đằng trước,ánh mắt tràn đầy cảm ơn.

Tại sao lại có những sự việc tình cờ như vậy nhỉ? Cô gái đó tên là Uy Quả Quả,là bạn học cùng lớp của cô,Uy Quả Quả thật sự là một người rất tốt,giúp cô kéo cái vali nặng nề,đi về phía lớp học.

Hai người vừa chạy,Uy Quả Quả còn nhiệt tình nói chuyện với cô:

"Hai cân táo"

"Được."

"Loại Thủy Tinh Phú Sỹ nhé."

"À...được."

"Hai cân đào Mỹ Hầu."

"....được."

"Hai túi đậu phụ khô."

"....Được..."

"Hai hộp socola Đức Phù."

"...."

Tiểu Mễ gãi tóc,lo lắng:"Tội nghiệp cho cô,cô là người nghèo mà."

Uy Quả Quả lườm cô,dừng lại:"Thế nào,không muốn mua cho mình à?Mình đợi bạn nửa tiếng!Lại còn làm phu khuân vác cho bạn nữa!"

"Hihi,không phải đâu."Tiểu Mễ cười,

"Mình chỉ thắc mắc,tại sao bạn luôn muốn hai phần?"

"Bởi vì mình béo mà."Uy Quả Quả hít hít mũi,

"Người béo đương nhiên phải ăn hai phần rồi."

Tiểu Mễ ngạc nhiên trợn tròn mắt,nhìn cô gái:"Bạn béo ư?Bạn béo ở chỗ nào?Bạn không biết bạn nhìn dễ thương như thế nào không!

Mình vừa nghĩ,thật may mắn,vừa đến đây đã được nhìn thấy mỹ nữ rồi." 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục