Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ Hai, 14/11/2016 10:11

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 10.1: Buổi Sáng

Chương Trước        Chương Sau

 

Màn đêm đã buông xuống. 

 

Bở vì kỳ nghỉ hè, con đường núi trước cửa Phong Viên rất yên tĩnh.Cây cối um tùm hai bên đường, cứ cách khoảng ba mươi mét là co một cái đèn cao áp, tuy nhiên ánh đèn vàng không thể xuyên qua được vòm cây rậm rạp, cho nên, hai bên đường vẫn là một màu tối đen yên tĩnh. 

 

Dưới núi có một cái hang, bên trong toàn là cỏ hoang và cây cối không được chăm sóc, gió đêm từ trong hang thổi đến, nghe như tiếng nấc nghẹn ngào. 

 

Tiểu Mễ yên lăng đi trên con đường núi. 

 

Bên đường, chỉ có bóng dáng cô đơn của cô.Gió nhè nhẹ thổi đến, mái tóc ngắn lộn xộn xõa xuống mắt, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, chiếc váy trắng trông như lá hoa di tử. 

 

Cô khoong thể nghĩ gì cả. 

 

Từ lúc nhìn thấy Bùi Ưu, thể giới của cô dường như điên đảo, trong đầu cô trống trải.Rõ ràng biết là anh ta không phải, rõ ràng biết là đó chỉ là một người trông rất giống, nhưng mà, cô vẫn không có cách nào tỉnh lại khỏi cơn mơ đó. 

 

Cô yên lặng bước đi, đi qua một ngã rẽ, dưới ánh đèn là một bóng dáng cao cao, tuy nhiên cô không nhìn thấy. 

 

"Tiểu Mễ." 

 

Giọng nói thấp trầm. 

 

Cô ngơ ngác, quay người lại, nhìn vào đôi mắt đó.Dưới ánh đèn, thần thái đó có nỗi đau thâm trầm, anh ta là Trịnh Hạo Dương. 

 

"......Anh....không về nhà à?" 

 

Tiểu Mễ đứng trước mặt Trịnh Hạo Dương, ngơ ngác nhìn anh.Anh là con một, ba mẹ rất chiều, cô nghĩ rằng kỳ nghỉ đến là anh sẽ lập tức quay về. 

 

Trịnh Hạo Dương cười gượng:"Anh vẫn chưa về, đang sống ở lầu 3 Phong Viên, lên nhà ăn ăn cơm em thường xuyên gặp anh.Sao em không chú ý thấy à?" 

 

"Xin lỗi."Cô nhẹ giọng nói. 

 

Trong mắt anh lóe lên một tia sáng:"Anh có nghe nhầm không?Em lại xin lỗi anh à.Anh nghĩ rằng em sẽ mắng anh, bảo anh về đi, tránh càng xa em càng tốt."Từ nhỏ đến lớn, cô luôn ghét anh, ghét anh luôn xuất hiện trước mặt cô, rất nhiều lúc anh cảm thấy, cô có lẽ không muốn trên đời này tồn tại một người tên là Trịnh Hạo Dương. 

 

Tiểu Mễ nhìn anh, cô nói:"Em hôm nay rất mệt."Nói xong, cô rảo bước quay về ký túc. 

 

"Xảy ra chuyện gì vậy?" 

 

Trịnh Hạo Dương chặn trước mặt cô. 

 

"Không liên quan đến anh." 

 

Cô cúi đầu muốn đi qua người anh. 

 

Anh nắm lấy tay cô, giọng nói đau đớn:"Anh ở đây đợi đã ba tiếng! Tại sao lại bảo là không liên quan đến anh?Ở trường Thánh Du này, người duy nhất có liên quan đến quá khứ của em chỉ có anh mà thôi! 

 

"Em nói là không liên quan đến anh! Bây giờ không liên quan, tương lai không liên quan, quá khứ cũng không liên quan! "Tiểu Mễ cố giấu đi sự hỗn loạn trong tim, hét lên với anh. 

 

Trịnh Hạo Dương đau đớn nắm chặt tay cô: 

 

"Tiểu Mễ! " 

 

Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại:"Xin lỗi, em đang rất hỗn loạn."Cô bỏ tay ra khỏi tay anh. 

 

"Doãn Đường Diêu đã tìm anh." 

 

"Cái gì?"Cô giật mình ngẩng đầu lên. 

 

"Lúc chập tối, anh ta gọi điện cho anh, bảo anh nói cho anh ta chuyện trước đây."Trịnh Hạo Dương nói với cô, "Cho nên anh ở đây đợi em, muốn biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" 

 

Bầu trời đen kịt không có sao. 

 

Dưới ánh đèn vàng vọt. 

 

Bóng cây làm cho con đường núi càng trở nên u ám. 

 

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn Trịnh Hạo Dương, gió thổi làm chiếc váy của cô tung bay, cơ thể mỏng manh dường như không thể đứng vững. 

 

"Anh ấy tìm anh?" 

 

Tiểu Mễ ngơ ngác hỏi lại. 

 

"Ừ, trong điện thoại Doãn Đường Diêu có vẻ rất hỗn loạn, anh ta "ra lệnh" cho anh kể lại tất cả về quá khứ của em. 

 

"Anh đã nói cho anh ấy chưa?"Cô như ngừng thở. 

 

Trịnh Hạo Dương tỉ mỉ thăm dò biểu cảm của cô:"Không."Anh hiểu, nếu như anh nói nguyên nhân chuyển đến Thánh Du của Tiểu Mễ cho Doãn Đường Diêu, như thê, cô sẽ giận anh rất lâu rất lâu hoặc là cả đời nay sẽ mãi mãi không tha thứ cho anh. 

 

Cô nhắm mắt lại. 

 

"Cảm ơn anh." 

 

"Nhưng mà, không thể cứ giấu mãi thế này, Doãn Đường Diêu chắc chắn sẽ biết thôi." 

 

"Không, "Cô lắc đầu, "Anh ấy sẽ không biết, chỉ cần em không nói, anh không nói." 

 

"Em có thể giấu bao lâu?" 

 

"Có thể giấu bao lâu thì giấu bấy lâu, "Ánh mắt cô kiên quyết, như có thể bất chấp tất cả. 

 

"Anh không biết xảy ra chuyện gì, nhưng mà, Doãn Đường Diêu đã bắt đầu nghi ngờ.Anh ta muốn biết về quá khứ của em, anh ta thậm chỉ đe dọa tối nay kể cả giết anh cũng bắt anh phải nói ra sự thật! "Trịnh Hạo Dương đặt tay lên vai cô, "Tiểu Mễ, anh ta nếu như muốn biết, em sẽ không giấu được đâu! Chỉ cần đến Thanh Viễn tìm hiểu, thì sẽ biết được về Dực! " 

 

Cô im lặng. 

 

"Tiểu Mễ, em tỉnh lại đi có được không?"Trịnh Hạo Dương lắc mạnh vai cô, "Anh ta không phải là Dực, mặc dù anh ta có trái tim của Dực, anh ta cũng không phải là Dực! " 

 

"Anh ấy là Dực." 

 

Cô cắn chặt môi. 

 

"Không phải! Anh ta là Doãn Đường Diêu, anh ta không phải là Bùi Dực! "Trịnh Hạo Dương hét lớn."cầu xin em hãy tỉnh lại đi được không?! Tên của anh ta là Doãn-----Đường -----Diêu! " 

 

"Anh ấy là Dực............" 

 

Tiểu Mễ bịt tai lại hét lên tuyệt vọng. 

 

"Lẽ nào em điên rồi à?Thật sự điên rồi à?! Anh ta làm gì có điểm nào giống Dực! Chỉ là một trái tim mà thôi! Nếu như mắt của Dực cũng hiến tặng thì sao?Nếu như thận cũng hiến tặng thì sao?Nếu như tủy cũng hiến tặng thì sao?Đúng rồi, Dực đã từng đi hiến máu đúng không?Tại sao em không đi tìm! Xem ai là người đang dùng máu của Dực! Tại sao em không di?! "Trịnh Hạo Dương không thể nhịn được nữa, hét lớn. 

 

"Đừng nói nữa-----" 

 

Cô dùng hết sức hét lên, âm thanh xuyên qua màn đêm, cây cối hai bên đường xào xạc kêu.Sau đó, cô bắt đầu run rẩy, run rẩy cố gắng thoát khỏi đôi tay anh, run rẩy lùi lại đằng xa. 

 

Trong màn đêm yên lặng. 

 

Thân thể cô run rẩy giống như một đứa trẻ bị ốm. 

 

Cô run rẩy lùi lại phia sau một bước. 

 

Hai bước. 

 

Ba bước. 

 

Gió đêm thổi đến, cây cối vẫn xào xạc kêu.Sắc mặt cô nhợt nhạt, giọng nói lại còn nhẹ hơn cả gió đêm: 

 

"Nếu như.....anh ấy không phải là Dực.....em phải làm thế nào?" 

 

Trịnh Hạo Dương kinh ngạc nhìn cô: 

 

"Tiểu Mễ...." 

 

Trong mắt của Tiểu Mễ như có sương mù, chiếc váy của cô trắng như trong suốt, cả người cô hình như có thể ngay lập tức tan biến trong màn đêm. 

 

"Nếu như trên đời nay không còn Dực nữa, thế thì, có phải sẽ chỉ còn em cô đơn một mình không?" 

 

Giọng nói nhè nhẹ. 

 

Giọng nói nhè nhẹ trong làn gió đêm yên lặng. 

 

"Nếu như trên đời này chỉ còn một mình em, em sẽ phải đi đâu đây?" 

 

Trịnh Hạo Dương đột nhiên nghĩ đến vết thương trên cổ tay cô, anh mắt cúi xuống. 

 

Tiểu Mễ hít thở sâu, sau đó, trên khuôn mặt cô nở một nụ cười:"Cho nên anh thấy đấy, Dực không nỡ bỏ em lại một mình, anh ấy để trái tim của anh ấy bên cạnh em.Mặc dù anh ấy không còn nữa, nhưng mà, anh ấy vễn ở bên cạnh em." 

 

"Tiểu Mễ....." 

 

"Hơn nữa, "Cô mỉm cười, đôi môi run rẩy, "Hạo Dương, anh biết đấy, em trước đây rất ích kỷ, khi Dực còn sống, em luôn bắt nạt anh ấy, đến cả thạch trái cây cũng không muốn cho anh ấy ăn.Cho nên, anh ấy không cam tâm ra đi như vậy, em phải trả lại tất cả những gì em còn nợ." 

 

Trái tim của Trịnh Họa Dương đau đớn. 

 

Có lẽ nên tiếp tục mắng cô ấy, để cô ấy hiểu hành vi của mình hoang đường như thế nào, buồn cười nhiều như thế nào, tuy nhiên, trái tim anh đau đớn như có vết thương, cuối cùng không biết nói gì nữa. 

 

".....Nhưng mà, nếu như Doãn Đường Diêu biết em chỉ vì trái tim....." 

 

"Cầu xin anh, Hạo Dương."Cô cắn chặt môi, "Đừng nói với Doãn Đường Diêu, đừng cho anh ấy biết.Nếu như anh ấy biết, anh ấy sẽ tức giận, anh ấy sẽ không thèm quan tâm đến em nữa.Như vậy, phải làm thế nào đây?" 

 

Trịnh Hạo Dương nhìn chằm chằm vào cô rất lâu. 

 

".....Được, anh hứa với em." 

 

Nhẹ nhàng, một nụ cười nở trên môi Tiểu Mễ, cô cười với anh trong màn đêm: 

 

"Cảm ơn anh." 

 

Đây là lần đầu tiên, Trịnh Hạo Dương cười với cô, trước đây nụ cười đó hoàn toàn thuộc về Dực.Cô ấy cuối cùng cũng cười với anh, còn tim anh tại sao vẫn đau nhói như vậy. 

 

Màn đêm yên lặng, ánh đèn vàng vọt. 

 

Dưới ánh đèn. 

 

Tiểu Mễ đột nhiên nghe thấy một âm thanh nào đó. 

 

Cây lá dường như hoảng hốt. 

 

Cô hoảng hốt nhìn ra phía xa, dưới bóng cây đen tối. 

 

Gió đêm từ trong hang thổi ra. 

 

Cây cối xào xạc kêu. 

 

Trong bóng cây đằng xa, hình như có một bóng dáng cô đơn lạnh lẽo.Doãn Đường Diêu đứng đó hình như đã rất lâu rồi, lâu như hàng thế kỷ.Cây lá trên đầu anh xào xạc lay động, giống như một cơn ác mộng. 

 

Anh đứng im ở đó. 

 

Bên tai là tiếng gió nhè nhẹ. 

 

Nhẹ như tiếng sét từ trên bầu trời u tối truyền xuống. 

 

Cây cối cuồng loạn kêu. 

 

Dưới bóng cây đen tối, đôi tay Doãn Đường Diêu lạnh ngắt, máu trong người dường như hoàn toàn đóng băng.Anh cho rằng mình sẽ chết, nhưng mà trái tim đang đau đớn nói cho anh biết rằng anh vẫn còn sống, đây không phải là ác mộng, cái mà anh nghe thấy hoàn toàn là sự thật. 

 

Gió đêm....... 

 

Thổi qua giữa anh và cô...... 

 

Cô nhìn thấy anh. 

 

Cô đứng dưới bóng đèn vàng vọt. 

 

ANh đứng dưới bóng cây u tôi. 

 

Cô kinh ngạc tuyệt vọng. 

 

Viên kim cương trên mũi anh tỏa ánh sáng lạnh lẽo. 

 

Trịnh Hạo Dương cũng sững người ra, anh nhìn Tiểu Mễ, cô đứng đó, kinh ngạc và hoang mang, rồi lại nhìn Doãn Đường Diêu, anh dường như bị bao trùm bởi màn đêm. 

 

Cuối cùng cũng không thể giấu kín được. 

 

Trịnh Hạo Dương đưa tay đỡ vai cô định an ủi.Nhưng, tay anh dừng lại giữa không trung, cô ngơ ngác nhìn Doãn Đường Diêu, trong mắt cô không hề có anh. 

 

Giống như một vở kịch, bất kể bắt đầu, giữa chừng hay kết thúc đều không còn chỗ cho sự tham gia của anh. 

 

Không biết bao nhiêu người đi qua. 

 

Trịnh Hạo Dương im lặng ra đi. 

 

Con đường núi chỉ còn Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu đứng đó. 

 

Màn đêm tĩnh lặng. 

 

Lầu 5 Phong Viên cuối con đường núi phảng phất ánh đèn mờ ảo. 

 

Tiểu Mễ chầm chậm đi lại gần Doãn Đường Diêu, bước chân cô hơi run rẩy, cây cối bên đường lại xào xạc kêu, càn lại gần anh lại càng cảm thấy khí lạnh đến kinh người. 

 

Cô cắn chặt môi, nói: 

 

"Anh......" 

 

Cô không biết là anh đã nghe được bao nhiêu, nhưng mà, hơi thở lạnh lẽo của anh trong màn đêm làm cô lo lắng. 

 

Chiếc áo sơ mi trắng của Doãn Đường Diêu trong màn đêm dường như tỏa ánh sáng yếu ớt, anh không nói gì, hai môi cắn chặt. 

 

Cô run rẩy, hít thở sâu, rồi lại hít thở sâu: 

 

"Anh.....đều nghe thấy hết rồi à?" 

 

Ánh mắt anh lạnh lùng: 

 

"Cô hy vọng tôi mãi mãi không nghe thấy, phải không?" 

 

"Em......" 

 

"Trong mắt cô, tôi giống như một thằng ngốc, phải không?"Cơn gió mùa hè nhưng lại mang theo hơi lạnh như mùa đông, trái tim anh đau thắt, giống như đang bị hàng nghìn nhát dao đâm vào.Anh không để cho giọng nói của mình bộc lộc bất cứ tình cảm gì, không muốn lại một lần nữa trước mặt cô biểu hiện giống như một thằng ngốc. 

 

Tiểu Mễ không thở được, lục phủ ngũ tạng của cô đều như co thắt lại, cô hoang mang muốn giải thích một cái gì đó, mở miệng ra, nhưng lại không biết nói gì. 

 

Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô: 

 

"Nói đi, nói với tôi đây chỉ là hiểu lầm, chỉ là tôi nghe lầm mà thôi." 

 

"......" 

 

"Tại sao không nói gì?"Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô, bước lên phía trước mấy bước, đặt tay lên cằm cô, làm cô phải ngẩng đầu lên, "Cô không phải mãi mãi muốn giấu tôi chứ?Sao không tiếp tục lừa dối tôi nữa đi, cả đời lừa dối tôi đi! Đồ dối trá----! ! " 

 

Tiểu Mễ khóc. 

 

Nước mắt cô ướt đẫm rồi rơi xuống mu bàn tay anh. 

 

Doãn Đường Diêu nhìn cô, chép chép miệng:"Hôm sinh nhật, cô cũng khóc.Gần đây cô hình như rất thích khóc lóc.....tại sao lại có nhiều nước mắt như vậy?.....Cho tôi biết, những giọt nước mắt này là vì ai?" 

 

Khuôn mặt Tiểu Mễ ướt đẫm nước mắt. 

 

Cô run run nhắm mắt lại. 

 

"Tôi nghĩ rằng, nước mắt của cô là vì tôi, cho nên tôi hoang mang lo lắng như một thằng ngốc, "Doãn Đường Diêu nắm chặt tay, "Cô nhất định thấy tôi rất đáng cười phải không?Trong mắt cô, tôi luôn luôn rất buồn cười phải không?" 

 

"Không phải, không phải! " 

 

Cô khóc lóc lắc đầu, nước mắt cuồng loạn trào ra. 

 

"Xin lỗi......" 

 

Trong mắt là sự hối lỗi tột cùng, cô khóc lóc: 

 

"Xin lỗi....xin lỗi...." 

 

Cô khóc lóc thảm thương, nước mắt ướt đẫm bàn tay anh, trái tim anh như bị bóp chặt lại, đau nhói, làn môi anh tím ngắt. 

 

Doãn Đường Diêu hít thở nhẹ. 

 

Cố gắng đứng thẳng, anh không muốn để cho người mình run rẩy. 

 

"Xin lỗi?Cô có lỗi gì với tôi?Tôi vì tôi mà chạy mười nghìn mét, làm bài luận cho tôi, tìm cho tôi chiếc khuyên kim cương, giúp tôi ôn bài, giúp tôi làm mỳ trường thọ, mua áo sơ mi trắng cho tôi, cô đối với tôi hình như giống một thiên sứ, cô có lỗi gì với tôi?" 

 

Tiểu Mễ khóc, lúc đó, cô thật sự biết rằng mình đã sai. 

 

Cô không phải thiên sứ. 

 

Cô là một con ác ma. 

 

Cô tiếp cận anh vì mục đích của mình, nói với anh là muốn cho anh vui vẻ hạnh phúc, cô lương thiện thuần khiết như một thiên sứ.Nhưng mà, đó đều là lời dối trá.....cô là một kẻ ích kỷ, vì Dực, vì muốn ở bên cạnh Dực, cô chưa từng quan tâm đến Doãn Đường Diêu.Cô không quan tâm đến sự hung dữ của anh, bởi vì cô không quan tâm đến anh chút nào.Cô cho rằng mình là một thiên sứ, nhưng mà thiên sứ làm sao có thể làm tổn thương đến người khác như vậy! 

 

Cô làm tổn thương anh. 

 

Kể cả trong nước mắt, kể cả trong màn đêm, nỗi đau đớn trong mắt anh, làm cô hối hận đến mức muốn lập tức chết đi. 

 

Tại sao cô làm tổn thương anh, trái tim của cô cũng đau đớn như vậy, cô phải là ma quỷ mới phải, tại sao cô đột nhiên giận không thể dùng tất cả đổi lại đẻ chưa từng làm tổn thương anh! 

 

Doãn Đường Diêu nắm chặt cằm cô, ngón tay lạnh ngắt, :"nhìn thấy chưa, tôi hôm nay mặc áo sơ mi mà cô tặng.Cô từng nói, tôi mặc nó là đẹp nhất trên thế gian.Tại sao, cô lại không thèm nhìn tôi?" 

 

Nước mắt làm mơ hồ ánh nhìn của cô. 

 

Cô hối hận khóc: 

 

"Xin lỗi......" 

 

Ngoại trừ câu nói này, cô hình như không biết nói gì hơn. 

 

"Thích mặc áo sơ mi trắng có phải là cái thằng tên là 'Bùi Dực" không?Thích ăn mỳ trường thọ cũng là nó phải không?"Doãn Đường Diêu đau đớn, đau đến mức toàn thân run rẩy, đâu đến mức mà móng tay đều biến thành màu tím, "Bởi vì nó, cô mới tiếp cận tôi đúng không?! " 

 

Trong tim Tiểu Mễ càng đau khổ, cô khóc: 

 

"Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi! " 

 

Cơn đau nơi tim càng lúc càng dữ dội, cơn đau kịch liệt dần dần lan khắp toàn thân anh, anh đau đớn, sắc mặt nhợt nhặt, đôi môi tím ngắt. 

 

"Bởi vì tim của nó phải không?" 

 

Doãn Đường Diêu 'khinh khổ vô văn' nói, cơn đau làm anh không thể đặt tay trên cằm cô nữa, anh hạ tay xuống, nhè nhẹ nắm lấy cánh tay cô, rồi lấy tay cô đặt lên ngực phải. 

 

"Rất thích tim của nó phải không?Được, thế thì cô hãy lấy nó ra." 

 

Cô sợ hãi rút tay lại, nước mắt ướt đẫm: 

 

"Xin lỗi, em sai rồi! Em biết em sai rồi, xin lỗi! " 

 

Doãn Đường Diêu nắm chặt tay cô, ngón tay anh lạnh lẽo như băng hàn ngàn năm, nắm chặt tay cô, lực mạnh đó dường như có thể xuyên qua ngực anh lấy trái tim ra! 

 

"Tôi lấy cho cô! " 

 

Anh hét lớn lên trong màn đêm! 

 

"Cô lấy nó ra đi! Không phải cô thích nó à?Lấy nó ra đi, là thứ mà cô yêu quý thì hãy nhanh lấy nó đi! ! " 

 

Tiểu Mễ khóc lóc thảm thiết:"Xin lỗi.....em phải làm thế nào, xin anh hãy cho em biết, em phải làm thế nào.....đừng có dọa em như vậy.....em biết là em sai rồi.....xin anh đừng dọa em nữa......." 

 

Cô khóc đến mức toàn thân run rẩy. 

 

Cô biết mình sai, sự ích kỷ của cô càng lúc càng sai, nhưng mà, đã làm tổn thương đến anh, cô không biết làm thế nào để bù đắp cho anh những sai lầm mà cô đã gây ra! 

 

Màn đêm yên lặng. 

 

Ánh đèn vàng vọt. 

 

Trên mặt cô đầy nước mắt. 

 

CÔ khóc giống như một đứa trẻ không biết mình làm sai điều gì, giống như một đứa trẻ phạm sai lầm nhưng không biết phải xử lý thế nào. 

 

Doãn Đường Diêu buông tay cô ra. 

 

Trên môi anh nở nụ cười gượng, anh chăm chú nhìn cô, cuối cùng, nhẹ nhàng giơ tay lên, ngón tay anh lạnh ngắt, có chút run rẩy, anh nhè nhẹ lau nước mắt cho cô, dòng lệ ấm nóng, nóng ấm lên ngón tay lạnh ngắt của anh. 

 

"Tôi cũng không biết phải làm thế nào....." 

 

Làn môi anh tím ngắt, trái tim đau như muốn vỡ nát ra. 

 

"......Nếu như có thể......tôi mong là chưa từng gặp cô......" 

 

Nhìn cô lần cuối. 

 

Anh quay lưng. 

 

Chậm chậm đi vào trong màn đêm. 

 

Trái tim đau đớn từng cơn, anh đau đến mức không còn nhận ra phương hướng, giống như dẫm phải mây đen trong ác mộng, trong màn đêm sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy. 

 

Đau, có làm sao? 

 

Doãn Đường Diêu nhắm mắt lại. 

 

Kể cả trái tim đau đến mức hoàn toàn chết đi, thì cũng có làm sao?Đây cũng không phải là trái tim của anh, đau đến chết đi, cô đau khổ cũng không phải bởi vì anh. 

 

Lại một cơn đau dữ dội đến với trái tim của anh! 

 

Mơ màng với màn đêm phía trước...... 

 

Yên lặng..... 

 

Thân người Doãn Đường Diêu yên lặng đổ xuống, gió đêm nhè nhẹ thổi đến, không nghe rõ điều gì.Mặt đất lạnh lẽo, cây cối kêu lên xào xạc, gió xuyên qua hang động dưới đường, dường như có tiếng kêu của cô sau lưng anh, nhưng mà cô kêu cái gì cũng nghe không rõ....... 

 

Thì ra...... 

 

Cô..... 

 

Không phải là thiên sứ của anh....

 

Chương Trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục