Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 05:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 9: part 1

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Buổi chiều, bầu trời xanh ngắt, mặt trời chiếu qua các tầng mây, mặt trời rực rỡ trên các làn mây tinh khiết.Trong đài hoa trước cổng trường Thánh Du, từng bình hoa thơm hướng về phía mặt trời tỏa hương thơm ngát.

Các sinh viên Thánh Du ra ra vào vào.

Tiểu Mễ đi ra khỏi cổng trường, cầm điện thoại lên nhìn thời gian, là năm giờ ba muơi phút.Phù, may quá, Doãn Đường Diêu ra lệnh cho cô không được đến muộn, bắt buộc trước sáu giờ phải có mặt tại "Hân Hân", nơi gặp mặt với bạn của anh là ở đó."Hân Hân" cách cổng trường Thánh Du chỉ có mười lăm phút đi bộ, cô không cần vội vàng, cứ chầm chậm mà đi là được.

Hôm này có một chút gió.

Giữa mùa hè, gió là món quà tuyệt vời nhất của thiên nhiên, bất kể ánh mặt trời có nóng bỏng thế nào, nhưng mà chỉ cần có gió, mồ hôi toát ra trên người cũng được gió thổi khô ráo.

Tiểu Mễ cầm cái ô màu trắng chầm chậm bước đi.

Bên đường, cửa kính bên trong các cửa hàng bị ánh nắng chiếu chói lòa, cô không nhịn được dừng bước lại để xem hàng hóa trên các gian hàng.Wow, những con búp bê thật là dễ thương, trong đó có hai con ếch xanh bằng sứ, hai con ếch dựa vào nhau cười ngọt ngào, trên cổ con ếch cái còn có một chiếc nơ màu hồng, ha ha, chúng cười thật hạnh phúc, Tiểu Mễ cũng cười theo, tâm trạng tự nhiên trở nên rực rỡ như ánh mặt trời.

Ánh mắt rời khỏi cặp ếch, cô đột nhiên mở to mắt, bên trái của giá trưng bày là một thiên sứ bằng vải!

Thiên sứ màu trắng.

Sau lưng là một đôi cánh trắng toát.

Đôi cánh đó không biết làm bằng chất liệu gì, hình như là thạch anh, mỏng như cánh ve, rực rỡ trong suốt, tỏa ra ánh sáng dịu dàng.

Cô ngẩn ngơ nhìn thiên sứ trong gian hàng.

Ngón tay không ý thức vuốt vuốt lên cửa kính, dường như có thể xuyên qua cửa kính để chạm vào đôi cánh đó của thiên sứ.

Thiên sứ đột nhiên được nhân viên bán hàng cầm đi.

Tiểu Mễ vội vàng nhìn vào trong cửa hàng, chỉ thấy nhân viên cho thiên sứ vào trong một chiếc túi giấy tinh xảo, mỉm cười đưa nó cho một thanh niên mặc áo sơ mi trắng đang quay lưng về phía cô.

Cô buồn bã thở dài.

Ngón tay vẫn đặt trên vị trí vừa rồi, nhưng mà thiên sứ đã không còn mất rồi.Trong lòng cô tự nhiên cảm thấy thất vọng, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng cửa kính được mở ra, thanh niên mặc áo sơ mi trắng cầm cái túi giấy đi ra.

Gian hàng thủy tinh được ánh nắng ngày hè chiếu sáng rực rỡ như một chiếc gương.

Tiểu Mễ đối mặt với gian hàng đó.

Bóng dáng của chàng thanh niên phản chiếu trên cửa kính.

Tay phải anh cầm cái túi giấy.

Chiếc áo sơ mi sáng trắng như có một vầng hào quang nhạt.

Anh đi đến bên cạnh một chiếc xe BMW màu trắng đỗ bên đường, mở cửa xe.

Anh nắm chặt lấy chiếc túi giấy trong tay.

Anh cúi đầu mỉm cười.

Nụ cười của anh-----

Trên cửa kính----

Trên ngón tay của Tiểu Mễ----

Dịu dàng-----

Dịu dàng như một vầng hào quang----

Rách toạc.....

Thế giới đột nhiên trở nên yên lặng như vậy.

Vạn vật mất đi âm thanh.

Xe cộ và người người qua qua lại lại trên phố.

Nhưng mà, yên lặng không nghr thấy gì cả, cũng không có hơi thở, cũng không có nhịp tim đập, chỉ có mạch máu của huyệt thái dương đang kêu "bịch, bịch, bịch, bịch".

Đột nhiên trời đất quá rộng lớn.

Còn cô đứng bên cửa kính quá nhỏ bé.

Chiếc xe BMW màu trắng đã đi rồi, trên con đường huyên náo, chầm chầm đi qua trước mặt cô, cách cửa kính không đến ba mét, giống hệt như lần đó trên con đường núi yên tĩnh, chầm chậm đi qua trước mặt cô.

Dưới ánh nắng.

Tiểu Mễ chầm chậm quay người lại.

Làn môi cô không còn một giọt máu, nhợt nhạt đến kinh hoàng.

Là----

Anh ấy ư?

Là anh ấy, phải không?!

Chiếc BMW trắng dần dần mất hút cuối con đường, dần dần bị đám đông xe cộ che khuất.

Đột nhiên-----

Tiểu Mễ chạy thục mạng về phía chiếc BMW trắng đã mất hút!

Tiếng chạy nhanh trên phố!

Người đi bộ ngạc nhiên quay đầu lại.

Chỉ nhìn thấy một cô gái đang gắng sức chạy rất nhanh, mái tóc ngắn của cô bị gió làm cho rối bù, chiếc váy trắng của cô bị gió thổi tung bạy!

Cô gắng sức lắc lư hai vai!

Khuôn mặt cô đỏ lựng vì chạy!

Dường như chỉ là dựa vào bản năng, cô chạy nhanh vụt qua tưngg người, từng người trước mặt, tiếng gió mạnh cũng làm cho mọi người đi bộ cũng nhanh chóng tránh sang hai bên.

Cô chạy nhan như vậy!

Cô chạy ở phía ngoài cùng của vỉa hè, dùng tất cả sức lực để chạy, cô muốn đuổi kịp chiếc xe đó, cô muốn đuổi kịp chiếc xe đó!

Dực----

Dực! Có phải đó là anh không?

Có phải anh không?Dực! Bùi Dực! !

Đó có phải là anh không-----

Bùi Dực!

Gió thổi táp vào mặt, cô chạy nhanh đến mức mà bước chân cũng bắt đầu loạng choạng, mặt trời chiếu hoa cả mắt, nhưng cô không nhìn thấy gì cả, không nghe thấy gì cả!

"Kít---- ---"

Tiếng phanh xe vang lên.

Tài xế xe tức giận hung dữ ngẩng đầu ra, hét lên với cô gái đang chạy điên cuồng:"Muốn chết à?! Cô muốn chết thì cũng đừng có hại chết tôi! "

Xe cộ trở nên hỗn loạn.

Tiểu Mễ ngẩn ngơ đứng giữa dòng xe, mồ hôi trên tóc cô thảm hại rơi xuống mặt.Cô không nghe thấy ông tài xế đó nói gì, chỉ là, trong tầm nhìn của cô, một chút chút cuối cùng, một chút chút bóng dáng của chiếc BMW trắng đã biến mất.

Tất cả đều biến mất rồi......

Cô ngơ ngẩn đi trên vỉa hè.

Ánh nắng mùa hè vẫn hết sức khốc liệt, mồ hôi ướt đẫm lưng cô, gió nhè nhẹ thổi đến, cô lạnh từng cơn.

Ngơ ngẩn bước đi.

Bên cạnh cô một người rồi lại một người đi qua, nhưng mà, tất cả đều là người lạ, tất cả đều không có một chút quan hệ gì với cô.

Cô ngơ ngác đứng lại, trong lòng cảm thấy trống trải vô cùng.Trong ánh nắng nóng bỏng, đột nhiên cô ngã xuống, dựa vào cửa gian hàng bán đồ điện từ, cứ như vậy ngồi trước mặt những người đang đi bộ.Ôm lấy đầu gối, gục mặt xuống đó, cô ngẩn ngơ nhìn ra con đường đông đú

Sau đó----

Nước mặt trào ra khuôn mặt cô.

Trong cửa hàng vang ra một bài hát, nhẹ nhàng vang vọng trên con phố buổi chiều.

"... ...."

Bạn thật sự đã quên mất đi mối tình đầu của mình rồi ư?

Giả sử như có một ngày.

Bạn nhìn thấy một người giống hệ như anh ấy.

Đó có phải thật sự là anh ấy không?

Có thể như vậy không?

Đây là sự khoan dung của vận mệnh, hai là..

Một câu chuyện cười thâm độc.

"... ..."

Trên vỉa hè buổi chiều, Tiểu Mễ ngơ ngẩn ngồi trên mặt đất, từng đôi chân bước đi của người đi bộ, chiếc váy trắng như cánh hoa không còn một giọt máu.

Cô khóc.

Nước mặt ướt đẫm khuôn mặt.

"......"

Nếu như đây là kết cục cuối cùng

Tại sao em vẫn không thể quên được anh.

Thời gian thay đổi chúng ta, tạm biệt với sự ngây thơ

Nếu như gặp lại nhau cũng không thể tiếp tục, mất đi mới là vĩnh hằng

Trừng phạt sự nghiêm túc của em vì em quá ngây thơ

Lẽ nào em sẽ sống cả đời như thế này sao

Nụ hôn của em đã định trước là em không thể hôn người mà em yêu

Đợi anh từ khi bắt đầu cho đến bây giờ

Cũng không thể.... ....

Con đường huyên náo.

Trước cửa hàng đồ điện tử, giữa hai cái loa phát ra âm thanh, Tiểu Mễ khóc thành tiếng.

Giây phút đó, cô muốn cả thế giới nghe thấy tiếng khóc của mình.

Nếu như cả đều giới đều khong thể nghe thấy tiếng khóc của cô, như thế thì anh cũng không thể nghe thấy phải không?

Chương Trước        Chương Sau 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục