Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 04:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 7: part 2

Chương Trước        Chương Sau

 

 

Nhưng mà, thực tế chứng minh la Tiểu Mễ đã sai.

Những ngày tiếp theo, Doãn Đường Diêu lại thật sự bắt đầu "học" rồi!

Anh ngày nào cũng đi học, mặc dù thời gian ngủ nhiều hơn thời gian nghe giảng, anh ngày nào cũng cùng cô lên thư viện, mặc dù tiếng ngáy của anh luôn làm các sinh viên khác quay mặt lại khó chịu, ngày nào anh cũng để cô chỉ bảo học tập, mặc dù không chịu xem vở ghi và sách, chỉ đồng ý nghe tiếng nói của cô, cả một buổi tối nói hết cả nước bọt, còn anh vẫn là một bộ mặt buồn ngủ. Anh ta thật sự là một con lợn đầu thai!

Tiểu Mễ đã n lần hận không thể nắm tóc anh đá cho mấy cái, ngủ! ngủ! ngủ! tại sao lại cứ ngủ như vậy!

Nhưng mà---- Anh ngủ thật ngon, đôi môi mím lại, gục mặt xuống bàn ngủ giống như một đứa trẻ.

Đang mất hồn nhìn Doãn Đường Diêu ngủ ngon, đột nhiên cảm thấy một ánh mắt đang nhìn mình.

Cô sững người quay mặt lại.

À, vẫn là Trịnh Hạo Dương. Anh vẫn luôn luôn như vậy, thường xuất hiện ở những nơi cô thường đến, dùng ánh mắt lạnh lẽo đó theo dõi cô.

Tiểu Mễ cúi xuống, cố gắng không để tâm đến sự bất an trong lòng, đưa ánh mắt trở lại quyển sách trên bàn. Mùa hè đã đến, thời tiết càng ngày càng nóng.

Trong một ngày tưởng như nóng nhất mùa hè, kỳ thi cuối năm cuối cùng cũng kết thúc.

Khi Tiểu Mễ nộp bài đi ra khỏi phòng thi, Doãn Đường Diêu đã ở trong bóng cây bên ngoài chờ bốn mươi phút.

"Anh nộp giấy trắng à?"Cô kinh ngạc hỏi.

"Không phải."

"Đánh dấu lung tung à?"

"Không phải."

"Thế tại sao lại nộp bài sớm như vậy! "

Cô trừng mắt nhìn anh,

"Kể cả không thể làm được cũng phải trả lời hết, chỉ cần chuông kết thúc vẫn chưa kêu, thì phải không ngừng bút viết viết viết viết viết! Em chưa nói với anh à?! "

Doãn Đường Diêu vừa giận vừa cười nhìn cô.Con nhỏ này, trước đây hình như dịu dàng nghe lời, sao bây giờ lại khoa trương to mồm như vậy nhỉ. Nhưng mà..... Hình như thế này có vẻ dễ thương hơn.

"Cười cái gì, anh còn cười được à! "Cô tức giận sôi người,

"thi trượt thì làm thế nào! "

"Đi thôi, tôi đói rồi."

Ánh mắt dữ tợn của anh ra lệnh cho cô im lặng, sau đó anh khoác vai cô, đi về phía nhà ăn Quế Viên.

"Hôm nay muốn ăn cá sốt."

Con lợn-----! Tiểu Mễ hai mắt tối sầm lại, chán chường. Vài ngày sau, có sinh viên từ phòng thầy chủ nhiệm lấy về bảng kết quả, khi truyền đến tay Tiểu Mễ, cô kinh ngạc.

Dụi dụi mắt, rồi lại dụi dụi mắt, cô thật sự muốn cúi hẳn xuống bàn dùng kính hiển vi để nhìn!

Cái này..... Không có nhầm lẫn gì chứ! Kỳ thi cuối năm có tất cả năm môn, môn nào kết quả cao nhất cũng là một cái tên!

Cái tên đó lại là----- Doãn! Đường! Diêu!

"Anh mua chuộc thầy giáo đúng không?"

Kéo Doãn Đường Diêu ra một góc cây vắng bóng người, Tiểu Mễ thì thầm hỏi anh,

"Anh mua chuộc tất cả các giáo viên?"

Doãn Đường Diêu dựa lưng vào gốc cây, gầm gừ:

"Muốn chết à! "

"Anh làm thế này thì khoa trương quá! Chỉ cần xin thầy giáo cho anh đủ điểm là được, tại sao lại làm giả kết quả thế này?"

Cô gắt gỏng, "Thật là ngốc như một con lợn! "

Anh hét lên:

"Này! Đây là tôi tự làm! Hơn nữa tôi đã cảnh cáo cô, để tôi nghe thấy cô nói 'lợn' nữa là tôi cho cô ăn đòn! "

"Anh tự làm?....."

Cô đưa tay lên trán.

"Ừ."

"Anh cho rằng tôi là lợn à?

"Cô ngơ ngác nhìn anh, "Kể cả là lợn, cũng không thể tin được."

Một tiếng kêu vang lên từ trong sân trường. Cánh cửa thủy tinh của cửa hàng được đẩy ra, hơi lạnh của không khí tỏa ra khắp nơi, khác hẳn với không khí nóng nực bên ngoài, thật thoải mái. Cô gái bán hàng mỉm cười với hai vị khách. Có lẽ là sinh viên, nam sinh vừa cao vừa đẹp trai lóa mắt như ánh nắng mùa hè, trên mũi đeo một chiếc khuyên kim cương làm cho anh có vẻ trở nên dữ dằn hơn, nữ sinh có đôi mắt to tròn, mái tóc ngắn, dáng vẻ vô cùng dễ thương, chỉ là không biết tại sao trên trán lại đỏ lừng lên như vừa bị ai đó gõ mạnh vào.

"Này! Quà tặng vẫn chưa chuẩn bị xong à?"

Doãn Đường Diêu cáu gắt nhìn Tiểu Mễ, đáng ghét, cô đã nhận lời, kết quả là chẳng có gì cả, bây giờ mới kéo anh đi mua.

"Ha ha."

"Cô còn dám cười! "

Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc

"Thực ra em đã biết mua gì rồi, chỉ là cái này em một mình không dễ mua được thứ phù hợp."

"Cái gì?"

"Ha ha, "

Cô kéo tay anh lại gần gian trưng bày, trên gian hàng đẹp mắt đó bày rất nhiều đôi giày da nam,

"nghe nói giày của nhãn hiệu này chất lượng rất tố."

"Giày?

"Doãn Đường Diêu ngơ ngác,

"tại sao lại mua giày?"

Tôi nghĩ là cô sẽ mua cho tôi món quà gì lãng mạn một chút chứ.

"Xin hỏi, ở đây đôi giày chắc chắn nhất là đôi nào?"

Tiểu Mễ hỏi nhân viên bán hàng.

"Chắc chắn nhất?"

Nhân viên bán hàng ngơ ngác, thường xuyên có người hỏi loại nào là thịnh hành nhất, loại nào đi vào thoải mái nhất, còn rất ít có người hỏi loại nào chắc chắn nhất.

"Vâng, "

Tiểu Mễ cười,

"cái loại mà thường xuyên đá vào cửa mà cũng không bị hỏng ấy, lại không làm chân bị đau."

Cô quay đầu nhìn Doãn Đường Diêu, thậm thụt cười,

"Thường xuyên đá cửa lớp, chân có lẽ cũng sẽ bị đau nhỉ, cho nên mua một đôi giày chắc chắn tặng anh là hợp nhất."

"....."

"Có thích không?"

Cô lắc lắc tay anh.

"không thích! "

"Tại sao vậy?"

Cô ngạc nhiên trợn tròn mắt,

"Em nghĩ rất lâu mới nghĩ ra món quà phù hợp nhất này đấy."

"Mẹ kiếp! "

Doãn Đường Diêu nghiêm mặt,

"kể cả không muốn tôi đá cửa thì cũng không cần dùng cái trò này chứ! "

"Hả---"

Tiểu Mễ chớp chớp mắt,

"bây giờ có chút tin rằng kết quả thi của anh là thật rồi."Thì ra anh cũng không ngốc đến như vậy.

"Cốp! "

Cái cốc thứ năm trong ngày lên trán cô! Doãn Đường Diêu tức giận giơ tay lên, trong lòng là một mùi vị không diễn tả được, nhìn cái trán đỏ lựng của cô muốn giúp cô xoa xoa, nhưng mà, con nhỏ đáng ghét này!

"Tức giận à?"

Tiểu Mễ cẩn thận nhìn anh,

"Đùa với anh chút ấy mà."

Anh mím chặt môi không nói.

"Đừng có nhỏ nhen như vậy mà, ha ha, "

Cô cười dịu dàng nói,

"thực ra, quà tặng em đã chuẩn bị xong rồi, nhưng mà không định hôm này tặng anh."

"Lại lừa tôi à! "

Anh gầm gừ,

"Cô thực ra đã quên rồi đúng không! "

"Không phải."

Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, mỉm cười.

"Bởi vì thứ bảy mới là sinh nhật anh, em muốn hôm đó mới tặng quà cho anh."

Doãn Đường Diêu run người:"Làm sao cô...."

Anh chưa từng cho ai biết về sinh nhật của mình, anh chưa từng tổ chức sinh nhật.

"Xin lỗi, em cũng sơ ý mà biết được."

Cô nhẹ giọng nói.Nếu như anh không muốn cho cô biết, như vậy nhất định có lý do. Anh chăm chú nhìn cô hồi lâu, hít thở một hơi dài, nói:

"Thứ bảy tặng quà cho tôi."

Hôm đó, để cho bản thân không còn một mình nữa vậy.

"Vâng! "

Tiểu Mễ vui vẻ lắc lắc tay anh, nụ cười tươi như hoa nở.

Sau kỳ thi cuối nắm, nghỉ hè cũng bắt đầu. Uy Quả Quả đã mua vé tàu, nhưng không nỡ rời đi, cô ôm chặt lấy Tiểu Mễ và Thành Quyên, hứa rằng học kỳ mới sẽ mang rất nhiều đồ ắn ngon đến, rồi vui vẻ ra đi.

Dương Khả Vi lại yên lặng rời khỏi ký túc xá, có người nói hình như một công ty người mẫu nào đó quan tâm đến cô, nhân kỳ nghỉ hè sẽ luyện tập bước đi. Thành Quyên không đi, bởi vì kỳ nghỉ hè ký túc xá vẫn phải có người trực ban, cô Thành ở đâu, nhà của cô cũng ở đó.

Tiểu Mễ cũng ở lại Thánh Du.Với cô mà nói, ở đâu cũng như nhau, bố cô phải mấy tháng sau mới về nước.

Lầu 5 Phong Viên trở nên yên tĩnh, bước trên hành lang có thể nghe thấy tiếng chân vọng lên.Thời tiết nóng như lửa đốt, Tiểu Mễ dành rất nhiều thời gian trong ký túc bật quạt đọc sách viết nhật ký.

Còn Thành Quyên bắt đầu cuộc sống làm việc, ngày nào cũng rất muộn mới quay về.

Ký túc xá thường xuyên yên lặng chỉ có mỗi một mình Tiểu Mễ, cũng không thể ngày nào cũng đi chơi cùng Doãn Đường Diêu, cho nên sự tiếp xúc của cô và cô Thành cũng trở nên nhiều hơn.

Tiểu Mễ luôn luôn vui vẻ kể những việc thú vị. Cô Thành luôn luôn hiền từ mỉm cười nghe cô nói. Tiểu Mễ nói một lúc rồi yên lặng, ngơ ngác say sưa, say sưa nhìn lên bức tường trắng một hồi lâu. Cô Thành sẽ chống tay xuống, ngồi dậy đi lấy một bát chè đậu xanh mát cho cô uống.

Đợi một lúc, Tiểu Mễ uống xong bát chè đậu xanh lại bát đầu kể tiếp những chuyện thú vị.

Cô Thành lại bắt đầu im lặng ngồi nghe. Thời gian cứ thế trôi đi, chớp mắt đã là thứ năm. Chập tối hôm đó, Tiểu Mễ vừa cùng Doãn Đường Diêu chia tay trước cửa ký túc, vẫn chưa kịp đi vào phòng của cô Thành, di động đã kêu lên. Cô mỉm cười, đồ ngốc, cô sẽ không quên ngày kia sẽ tặng quà cho anh.

"A lô"

"Tôi là mẹ của Diêu."

Giọng nói bên đầu dây cao nhã mà uy nghi. Tiểu Mễ sững người trong giây lát.

"Cô là Mễ Ái phải không?"

Trong chiếc xe sang trọng rất thoải mái và sạch sẽ, nhưng không lãng mạn như trên phim.Doãn Triệu Man mặc một chiếc váy màu gạo, trên người không đeo trang sức nào, da dẻ của bà như ngọc, một đôi mắt như sương đêm chầm chầm nhìn sang Tiểu Mễ ngồi bên cạnh.

"Vâng, chào cô ạ."

Tiểu Mễ chưa từng gặp một người phụ nữ nào đẹp như vậy, chỉ cần nhìn bà là cũng cảm thấy thời gian như ngừng lại, mặc dù biết rằng cứ nhìn thẳng vào bà như vậy là không lễ phép, nhưng mà ánh mắt của cô không thể rời khỏi người bà. Doãn Triệu Man nhìn Tiểu Mễ hồi lâu, vài phút không nói gì.Tiểu Mễ rất nghi hoặc, cô ấy đến đây chỉ là xem mình thế nào thôi à?

"Cô rất trắng trợn."Doãn Triệu Man nhẹ giọng nói, giọng nói không ăn nhập với sự nhu nhã bên ngoài.

"Dạ?"Tiểu Mễ giật mình.

"Ánh mắt cứ nhìn chăm chăm vào người lớn như vậy, một chút giáo dưỡng cũng không có."

"À, "

Tiểu Mễ nghiêng đầu,

"xin lỗi cô.Nhưng mà, không có ai nói với cô à?"

"......?"

"Cô quá đẹp, đẹp đến mức có thể làm người ta quên đi rất nhiều điều."

Tiểu Mễ xấu hổ cười.

"Cô dùng những lời ngọt ngào này để tiếp cận Diêu phải không, bởi vì nó là một đứa trẻ ngây ngô, cô luôn dùng những lời ngọt ngào như vậy để mê hoặc nó phải không?"Doãn Triệu Man lạnh lùng.

Tiểu Mễ sửng sốt mở to mắt.

"Những đứa con gái bên cạnh Diêu tôi đã gặp một sô, có người ngây thơ, có người huênh hoang, có người cố tình làm ra vẻ, có người thâm độc.Nhưng mà, họ đều không thể làm cho Diêu động lòng."

Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt dò xét,

"Nhưng cô lại rất tài giỏi, lại có thể làm cho Diêu yêu cô, thậm chí muốn chính thức giới thiệu cô cho tôi."

Tiểu Mễ ngơ ngác.

"Thì ra, cái cô có chỉ là lời nói ngọt ngào.Những lời nói này, cô có thể làm động lòng Diêu, nhưng đừng hòng tác động đến tôi."

Trong xe lạnh lẽo. Hít thở một hơi dài, Tiểu Mễ cười gượng:

"Thưa cô, tại sao cô không phân biệt đâu là lời nói thật lòng, đâu là lời nịnh hót?Vừa rồi cháu lừa cô à, lẽ nào nhìn thấy cái đẹp mà không tán thưởng, mới là thành thật hay sao?"

"Lòng người không giống nhau."

"Lòng người?"

"Thành thật sẽ không có bất cứ dã tâm nào, còn lời nịnh hót để muốn đạt được mục đích của mình."

Doãn Triệu Man trầm giọng,

"Tại sao cô lại chuyển đến Thánh Du?"

Tiểu Mễ sửng sốt.

"Tôi đã xem qua rồi, học bạ của cô ở Thanh Viễn không vi phạm kỷ luật gì, không phải phạm phải lỗi lầm gì mới chuyển đến Thánh Du.Cô hãy cho tôi biết nguyên nhân, tai sao cô chuyển đến Thánh DU?"

Tiểu Mễ cứng người như một pho tượng.

"Hơn nữa, tại sao lại muốn chuyển đến lớp học của Diêu?Trưởng phòng quản lý sinh viên của Thánh Du nói, khi đó có một nữ sinh từ Thanh Viễn muốn tìm hiểu về lý lịch của Diêu.Nữ sinh đó là cô phải không?"

Doãn Triệu Man chăm chú nhìn cô:

"Cho tôi biết, tại sao lại muốn tiếp cận với Diêu?"

Tiểu Mễ cắn chặt môi, sắc môi dần dần nhợt nhạt. Không khí lạnh trong xe có âm thanh tĩnh lặng.....

Cô nói không nên lời, trong đầu như hỗn loạn, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

"Cô cảm thấy.....cháu vì cái gì đây?"

Tiểu Mễ cuối cùng cũng nói nên lời, sống lưng đã ướt đẫm mồ hôi.Không, cô không thể để Doãn Đường DIêu biết nguyên nhân của mình, như thế cô sẽ không còn có cơ hội ở bên cạnh anh nữa.

Doãn Triệu Man ánh mắt lạnh lùng:

Tôi không đồng ý cho cô ở bên cạnh Diêu, cô cũng sẽ không có khả năng được chia bất cứ tài sản nào, cho nên, cô hãy ra đi."

"Tài sản?Cô nói tài sản ư?"

Tiểu Mễ thở ra một hơi, nụ cười trong giây lát hoàn toàn hiện lên trên mặt cô.

"Vâng, cháu biết phải làm như thế nào." Doãn Triệu Man khom vai, không hiểu tại sao cô gái đó lại cười vui vẻ đến như vậy.

Tiểu Mễ nhìn bà nói:"Cô hãy yên tâm."

Chương Trước        Chương Sau

 

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục