Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em| Tiểu Thuyết Tình Yêu

0/5 (0) Bình chọn

Thứ tư, 13/04/2016 04:04

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác Giả: Minh Hiểu Khê

Chương 6: part 3

Chương trước        Chương Sau

 

 

 Doãn Triệu Man nhìn ra ngoài cửa sổ đầy mưa bụi. Diêu là một đứa trẻ ngờ nghệch, lúc nhỏ nó thích một con mèo dễ thương, ngày nào cũng cho nó ăn, chờ nó ngủ xong mới đi ngủ.Sau đó con mèo không biết chạy đi đâu mất, Diêu đã khóc rất lâu, bệnh tim cũng là lúc đó lần đầu tiên xuất hiện, phải nằm viện hơn một tháng. Cô bé đó cũng rất dễ thương à?

"Cô Doãn, cháu đi lên trên thăm Diêu một chút."

Bùi Ưu lo lắng đứng dậy, đây là lần đầu tiên bị bệnh sau phẫu thuật của Diêu, anh đáng nhẽ cho rằng sau phẫu thuật thay tim Diêu sẽ không bị bệnh nữa mới phải.

"Được."

Doãn Triệu Man nhẹ nhàng nói,

"Hỏi nó muốn ăn gì, cô đi làm cho nó."

Bùi Ưu đi lên tầng hai, anh đi đến cửa phòng của Diêu, anh đưa tay mở cửa, nhưng cửa bị khỏa, anh gõ gõ cửa:

"Diêu, là tôi đây."

"Đi đi! "

Trong phòng vọng ra một tiếng thét. Bùi Ưu lại gõ cửa, nhẹ nhàng nói:

"Xảy ra chuyện gì vậy"

Chuyện buồn nhất định phải chia sẻ với bạn bè mới phải chứ."

"Bảo cậu đi đi! Có nghe thấy không! "

"Diêu, có người đến tìm cậu này."

Bùi Ưu nhíu mày,

"Hoặc là cậu không muốn nói chuyện với tôi, muốn nói với cô ây?"

Trong phòng đột nhiên im lặng kỳ quái.

"Này, Diêu, cô ấy nói là bạn học của cậu, nhất định phải vào gặp cậu."

Bùi Ưu dựa người vào tường, xoa mũi cười,

"cô ấy bây giờ đang ngồi ở phòng khách nói chuyện với cô Doãn."

Tiếp tục yên lặng. Sau đó----- "......Ai vậy?"

Qua một cánh cửa, giọng nói của Doãn Đường Diêu nghe có vẻ rất kỳ lạ

"Hình như là.....Tiểu Mễ....gì đó."

Cửa "binh" bị mở ra. Doãn Đường Diêu đầu tóc rối bù, sắc mặt hằm hằm, anh trừng mắt nhìn Bùi Ưu, giọng bực tức:

"Bảo cô ta đi đi, bảo cô ta rằng tôi không bao giờ muốn gặp lại cô ta! "

"Cậu tự nói với cô ấy đi, "

Bùi Ưu thở dài,

"lời nói làm tổn thương người khác như vậy tôi không nói được."

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn anh, bước nhanh ra cầu thang kiểu Pháp, cúi đầu nhìn xuống phòng khách.Phòng khách không có ai cả, chỉ có rèm cửa đang tung bay và bóng hình mẹ anh bên cửa sổ, làm gì có cô gái nào đến thắm!

"Cậu lừa tôi! "

Anh tức giận quay lại hét lên, bởi vì sự lừa dối của Bùi Ưu, cũng bởi vì trong tim đột nhiên trào lên một sự thất vọng khó chịu đựng. Bùi Ưu đi vào phòng ngủ, ngồi trên chiếc giường rộng rãi, nói với Doãn Đường Diêu đang đứng ngoài cừa gầm gừ tức giận:

"Không phải là không muốn gặp cô ấy à?Quả nhiên không nhìn thấy cô ấy, sao lại trông như muốn đánh tôi vậy?"

Doãn Đường Diêu hằm hằm đi vào, ném người mình xuống ghế sofa, nghiêng mặt, nhắm mắt lại, một câu cũng không nói.

"Thất tình à?Bùi Ưu cười xoa xoa mũi.Chỉ có thất tình mới làm cho cho Diêu chán chường đến như vậy.

"Muốn đánh nhau thì nói thẳng ra đi! "Âm thanh từ trong miệng Doãn Đường Diêu kèn kẹt phát ra.

"Thật là thất tình rồi, "Bùi Ưu lắc đầu,

"Vì một đứa con gái, kể cả bạn bè cũng định đánh."

"Cậu-----! "

Doãn Đường Diêu nắm chặt tay lại,

"tôi không thất tình! Có nghe thấy không! "

"Được, dược, không thất tình, chỉ là vì một cô gái mà đau khổ."

Bùi Ưu nhìn thấy sàn nhà thấy chiếc điện thoại di động bị văng pin ra, đưa tay ra nhặt lên,

"Đau khổ đến mức giọng nói của cô ấy cũng không muốn nghe nữa à?"

"Bùi, Ưu."

Doãn Đường Diêu tức giận hai mắt đỏ rực,

"Cậu như thế đã đủ chưa?"

Bùi Ưu lắp pin của di động vào, mở máy, sau đó, anh ngạc nhiên nhìn thấy trên màn hình có hơn hai mươi tin nhắn mới và mười mấy cuộc điện thoại lỡ.Kiểm tra kỹ, những tin nhắn và cuộc gọi đều của một người tên là--

-"Tiểu Mễ"

 Anh chăm chú nhìn Doãn Đường Diêu:

"Tại sao không trả lời điện thoại của cô ấy?Cũng có thể là hiểu lầm không biết chừng."

"Không phải."

"Không phải hiểu lầm?"

"......Ừ."

Hơi lạnh của cơn mưa bên ngoài tràn vào trong phòng, trên ghế sofa, Doãn Đường Diêu mặt không biểu cảm, chiếc khuyên kim cương trên mũi anh tối tối, cả người dương như bị nhốt trong bóng hình của chính mình.Trong lòng anh như lửa đốt, ngón tay anh nắm chặt, khuôn mặt lạnh lùng. ......

Anh trơ trọi đứng đó. Ánh nắng làm cho bóng hình anh trải dài trên mặt đất. Anh lạnh lùng nhìn cô.

"Nếu như cô đi với nó, thì đừng có nhìn mặt tôi nữa."

Giọng nói của anh lạnh hơn lưỡi dao.

Nhưng mà----- Cô vẫn đi cùng thằng đó..... ......

Không phải hiểu lầm, cũng không cần phải giải thích.Trước mặt anh, cô lại bước đi cùng người con trai khác, thậm chí cũng không quay mặt lại để nhìn anh.

Khuôn mặt Doãn Đường Diêu nhợt nhạt. Anh hít một hơi dài, được, cô đã chọn đi với thằng đó, thì đừng có nói chuyện với tôi nữa, tại sao lại còn gọi điện thoại đén! Ngay lúc đó, tiếng nhac của di động vang lên! Bùi Ưu cúi đầu nhìn, không nhịn được cười, tên người gọi hiện lên vẫn là  

"Tiểu Mễ."

"Tắt máy đi! "

Doãn Đường Diêu vung tay định giật lại chiếc điện thoại!

Trong ký túc, Tiểu Mễ im lặng chờ đợi tiếng chuông điện thoại. Anh ấy vẫn tức giận à? Không trả lời tin nhắn của cô, không trả lời điện thoại, có lẽ anh ấy thật sự tức giận rồi.Hôm đó bị Trịnh Hạo Dương kéo ra khỏi lớp học, cô nhìn thấy vẻ mặt tức giận xen lẫn thất vọng của Doãn Đường Diêu.

Tiếng chuông chờ điện thoại vẫn tiếp tục vang lên. Đây là cuộc gọi thứ ba mươi, bốn mươi trong ba ngày của cô.Cô biết rằng Doãn Đường Diêu sẽ không nghe mày, nhưng mà, cô vẫn muốn gọi cho anh, chỉ cần nghe thấy tiếng chuông chờ cũng được, nghe thấy anh tắt mày, cũng giống hệt như đang ở bên cạnh anh.... ....

"Alo."

Trong điện thoại đột nhiên phát một giọng con trai dễ nghe.

"......"

Tiểu Mễ đã quen với việc điện thoại bị ngắt, đột ngột có người trả lời, trong giây lát cô không nghĩ ra phải nói gì, ngơ ngác bên đầu dây.

"Xin chào, có phải Tiểu Mễ không?"

Giọng nói bên đầu dây dịu dàng nhẫn nại,

"Tôi là bạn của Diêu."

Giống như một tiếng sét ngang tai! Cô như bị ù tai! Giọng nói đó.....giọng nói đó.....cô cố gắng nghe rõ ràng giọng nói đó, ngơ ngác trả lời:

"Vâng, chào anh, tôi là Tiểu Mễ."

"Cô tìm Diêu có chuyện gì không?"

"Anh ấy....anh ấy ba ngày rồi không đi học, tôi muốn biết...."

Tiểu Mễ nói giọng có chút hoảng loạn, bởi vì, không biết có phải do điện thoại không thể hiện giọng nói chính xác hay không làm cho cô cảm giác giọng nói trong điện thoại quá đỗi quen thuộc.Thật sự rất quen thuộc......quen thuộc như hơi thở của cô, quen thuộc đến mức có nằm mơ cô cũng không thể quên được.....

"Diêu bị ốm, cho nên không đi được."

Trong giọng nói có tiếng cười, giống như ánh nắng đầu mùa hè chiếu qua vòm lá thơm ngát, nhẹ nhàng chiếu xuống đất

"Tôi thay Diêu cảm ơn sự quan tâm của cô."

"... ..."

"A lô?" "... ..."

"Tiểu Mễ, vẫn nghe máy chứ"

"Một câu hỏi quan tâm. Cô gắng sức lắc đầu, không, không thể như thế được, nhất định là điện thoại có vấn đề nên cô mới nghe lầm.Cô không thể nghe thấy giọng nói của Dực, đây là một việc hoàn toàn không thể xảy ra!

Cô hít thở sâu, nói:".....vâng, tôi đang....xin lỗi, có thể hỏi một câu được không?"

"Được."

"Có thể cho tôi biết địa chỉ của Doãn Đường Diêu không?Tôi....."

thực ra là Doãn Đường Diêu bị bệnh, không biết có nặng không, lúc nào có thể đi học lại được, anh không muốn trả lời điện thoại của cô, cho nên, cô chỉ còn cách này thôi. Giọng nói mỉm cười:

"Được, tôi cho cô biết."Anh nói cho cô địa chỉ chi tiết, sau đó nói,

"nhưng mà-----"

"Sao vậy?"

"Cô không định bây giờ sẽ đến chứ."

"Tôi....."

Tiểu Mễ cắn chặt môi, cô định nói chuyện xong điện thoại sẽ đi.

"Ngoài trời đang mưa, đợi mưa dứt hay đến nhé, nếu không bị ngấm nước mưa có thể bị cảm lạnh.Đợi mưa dứt cô hãy đến, tôi cũng đi khuyên Diêu một chút, để cậu ta bớt tức giận đi.Được không?"

"....Cảm ơn anh."

"Không có gì."

Trong giọng nói có nụ cười dịu dàng,

"đúng rồi, Diêu hơi ngượng, có hiểu lầm gì thì phiền cô nói chuyện với cậu ta.Cậu ta rất thích cô, nhắc đến cô với tôi, nói là cô là một cô gái rất dễ thương....."

Vẫn chưa nói xong, trong điện thoại vang lên một tiếng hét ghê người----

"Im miệng lại! ! "

Tiếng nói rất to, tai của Tiểu Mễ ù lên.Cô không cần nghĩ cũng biết, người nổi giận đó chính là Doãn Đường Diêu. Âm thanh giành giật diễn ra một hồi, cô cắn môi chờ đợi, đến khi nghe thấy hình như có người đã giành được điện thoại.

"Là anh à?Em là Tiểu Mễ! "

Cô lo lắng nói, hy vọng Doãn Đường Diêu sẽ không nhanh chóng tắt máy. Một tiếng chửi thề vang lên.

"Anh bị ốm à?Đã đỡ chút nào chưa?"

"mẹ kiếp! "

Có thể mắng người và đánh nhau, như thế bệnh tình có lẽ đỡ hơn nhiều rồi.Tiểu Mễ nhẹ giọng, sau đó, cô dịu dàng

"xin lỗi, hôm đó em thực ra không muốn đi với anh ta."

"Im miệng! Tôi đã nói là tôi mãi mãi không muốn nghe giọng nói của cô nữa! "

"Nhưng mà anh đã nghe thấy rồi còn gì."

"Cô----! " Cô cố gắng mỉm cười nói,

"anh vẫn còn giận à?"

"....."

"Phải làm thế nào thì mới hết giận đây?"

Cô có thể làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần anh vui, chỉ cần cô có thể ở bên cạnh anh.

"....Muốn chết à! Tôi nói rồi, tôi không bao giờ muốn nghe giọng nói của cô nữa! "

Nói xong, một tiếng đập, giống như tiếng điện thoại bị ném vỡ vang lên, sau đó là tiếng"bíp bíp"vang lên. Tiểu Mễ nhìn điện thoại ngơ ngác.

° ° °

Ngày hôm sau, mưa đã ngừng. Mùa hè là như vậy, mỗi lần sau khi có một trận mưa, là thời tiết lại trở nên nóng hơn.Mặt trời trên không trung chiếu ánh nắng gay gắt xuống, cây cối dường như cũng đang phát sáng theo, trong làn cây văng vẳng lên tiếng ve kêu, con đường hai bên là biệt thự hoa đang nở rực rỡ.

Buổi chiều, làn gió thổi đén dường như mang theo hơi nóng.Đường núi được làm rộng rãi, nhưng người đi bộ rất thưa thớt, xe cộ cũng không nhiều.

Chỉ có một mình Tiểu Mễ bước đi. Xe buýt đi đến chân núi là dừng lại, nghe nói những người sống trong những khu biệt thự này đều có xe ô tô riêng.

Trên con đường này đi bộ đã bốn mươi phút, lưng cô ướt đẫm mồ hôi.Có lẽ sắp đến nơi rồi, giọng nói trong điện thoại nói cho cô biết, Doãn Đường Diêu sống ở biệt thự màu trắng đằng xa.

Cô đã có thể nhìn thấy tòa nhà màu trắng rồi.Dưới ánh nắng và bên những hàng cây, tòa nhà hiện lên trông rất sang trọng và cao quý.

Lau mồ hôi trên trán, cô tiếp tục đi lên trên núi, đưa tay che ánh nắng chói chang đang chiếu vào mặt, hít thở không khí trong lành trên núi.

Đi vòng qua con đường núi, phía trước mặt có một chiếc xe đua màu trắng.Bóng cây và ánh nắng chiếu lên chiếc xe, màu trắng lịch sự chứ không phải phô trương.

Tốc độ xe đi không phải rất nhanh, chiếc xe bình thản đi đến. Chiếc BMW màu trắng đi đến bên cạnh Tiểu Mễ Một tiếng nhạc từ trong xe vang ra, âm thanh đẹp đẽ mềm mại, theo gió bay ngang qua tai cô.

Cô đột nhiên kinh hồn---- Bài hát đó......

Là bài hát mà Dực từ cấp hai đã rất thích nghe, mỗi khi nghe làm bài tập hoặc trước khi ngủ, anh đều thích bật lên. Chiếc xe BMW màu trắng chầm chậm đi qua người cô.

Cô kinh hãi quay đầu nhìn---

Trong xe, dường như có một bóng dáng quen thuộc, làn môi chứa nụ cười dịu dàng, mái tóc sạch sẽ, chiếc mũi thẳng, đường nét thanh lịch..... Ánh nắng gay gắt.......!

Tiếng ve ríu rít kêu, hơi nóng từ mặt đất bốc lên có thể khiến người ta ngất lịm, trước mặt cô một trận đen, một trận đỏ, trong đầu dường như muốn nổ tung ra! Chiếc xe BMW màu trắng chạy qua. BMW màu trắng chạy qua Tiểu Mễ đang rất mệt mỏi. Khi cô đã cố gắng áp chế được sự mệt mỏi vì chóng mặt, muốn nhìn lại rõ ràng xem người trong xe rốt cuộc là ai-----

Cuối con đường núi chỉ còn lại lưu lại một chút bóng dáng màu trắng. Gió, thổi qua vòm cây, trời đất yên tĩnh chỉ còn lại một mình cô chạy rất nhanh.

Cô muốn đuổi theo. Nhưng mà, cô chỉ có thể đứng nhìn như một pho tượng gỗ. Cô muốn gọi to cái tên đó. Nhưng mà, tiếng nói trong cổ họng cô "kha kha" dường như vang lên chỉ một giây sau là sẽ ho ra máu.

BMW màu trắng hoàn toàn biến mất. Cô nhắm mắt lại, đôi chân mỏi nhừ, đột nhiên chút sức lực cuối cùng cũng bị lấy đi mất, cô ngồi xuống đất, gục mặt xuống gối. Con đường núi yên lặng. Vắng vẻ không một bóng người, cây lá nhè nhẹ lay động, ve sầu vẫn kêu râm ran, ánh nắng nhức mắt mà chóng mặt. Đôi vai của Tiểu Mễ chầm chậm vươn lên.

Trên núi, bóng dáng nhỏ bé của cô giống như một đứa trẻ bị lạc đường. Ánh nắng đang dần dần tắt. Con đường núi dần dần được phủ một màu đỏ của chiều muộn.

Xe cộ trên đường có vẻ đông đúc hơn, còn cô vẫn cô độc ven đường.Mỗi một chiếc xe đi qua người cô đều phải ấn còi, còn cô dường như không nghe thấy, trong thế giới của cô dường như không còn bất cứ âm thanh nào.

Không biết đi qua bao nhiêu người. Khi mặt trời dường như hoàn toàn lặn xuống sau núi.

Một giọng nói tức giận vang lên trước mặt cô----

"Tại sao cô lại ở đây! "

Chương trước        Chương Sau

Chủ đề HOT

Mới đọc gần nhất

Truyện Full

Truyện đọc nhiều nhất

Gợi ý bạn đọc

Chuyên Mục